Mau Xuyên: Ký Chủ Cầm Kịch Bản Nữ Phụ Càn Quét Thiên Hạ - Chương 7

Cập nhật lúc: 10/01/2026 15:30

"Tại sao..." lại giúp anh?

Bố mẹ anh trở thành những con chuột chạy qua đường bị mọi người đ.á.n.h c.h.ử.i, còn anh cũng đột ngột rơi xuống địa ngục, những người vốn nịnh bợ lấy lòng anh chỉ trong một đêm đã thay đổi sắc mặt, thế gian này khiến anh cảm nhận được sự ác ý và bóng tối, không có lấy một chút ánh sáng mặt trời. Cô và anh tình cờ gặp gỡ, cớ sao lại đối xử tốt với anh như vậy?

"Anh cứ coi như tôi dùng anh để luyện y thuật đi." Sở Thanh Từ nói, "Làm gì có nhiều tại sao thế? Nếu làm việc gì cũng đòi hỏi lý do thì khỏi làm luôn đi, ngày nào cũng cầm cuốn sổ viết xong lý do rồi mới làm."

Chương 7 Nữ phụ pháo hôi trong văn niên đại (7)

Sở Thanh Từ từ trong phòng Triệu Nguyên Hi bước ra.

Sở Kiến Quân kinh ngạc nhìn cô, chiếc khăn mặt trên tay cứ thế rơi bịch xuống đất.

"Em gái..."

Gã thanh niên cao hơn một mét tám bị dọa cho giật mình, nói năng lắp bắp.

"Em... em..."

"Em cái gì mà em?" Sở Thanh Từ bực mình nói, "Em tìm tri thức Triệu có chút việc."

Sở Kiến Quân thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ n.g.ự.c: "Vậy thì tốt. Cũng đúng, tri thức Triệu kia chắc không phải kiểu em thích, em thích loại đẹp trai, như cái tên mặt trắng tri thức Văn kia kìa."

Triệu Nguyên Hi nghe cuộc trò chuyện bên ngoài, đưa tay sờ sờ mặt mình.

Bộ dạng quỷ quái của anh bây giờ, phụ nữ tránh còn không kịp, không thể nào chủ động nhìn trúng anh được. Chính vì vậy, cô Sở kia nhiệt tình giúp đỡ anh như thế, thật sự khiến người ta...

Không thể hiểu nổi.

Chẳng lẽ đúng như lời cô nói —— chỉ là để luyện y thuật?

Hôm nay cô ở bên ngoài chữa bệnh cho người khác, anh cũng đã nhìn thấy. Chính vì thế, khi cô đề nghị muốn xem chân cho anh, anh đã đồng ý như vậy.

Có lẽ trong thâm tâm, anh vẫn muốn chữa khỏi cho bản thân mình. Anh muốn trở lại thành một Triệu Nguyên Hi khiến bố mẹ tự hào, chứ không phải như hiện tại...

Việc Sở Thanh Từ chữa chân cho Triệu Nguyên Hi không thể giấu được người nhà họ Sở. Cả nhà nhìn Triệu Nguyên Hi bằng ánh mắt kỳ quặc.

"Tiểu Triệu à, cậu đừng vì tôi là đại đội trưởng mà không tiện từ chối Tiểu Từ, cái gì nên từ chối thì vẫn phải từ chối, đó là chân của cậu đấy, không thể mang ra làm trò đùa được đâu." Sở Quốc Hoa nói.

Triệu Nguyên Hi khẽ gật đầu.

"Nếu cậu thấy khó nói thì để tôi nói với con bé, tôi là bố nó, nó có giận đến mấy cũng không dám làm khó tôi đâu. Đứa con gái này của tôi được nuông chiều quá nên có chút kiêu kỳ, nhưng bản tính thì tốt lắm. Cậu cũng đừng giận nó nhé."

Sở Quốc Hoa thấy anh lắng nghe lời mình thì càng thêm xót xa cho đứa trẻ này.

Ông là đại đội trưởng, thường xuyên vào thành phố họp hành đủ loại, nên hiểu biết về thế giới bên ngoài hơn người khác một chút. Ông biết rõ vấn đề thành phần gia đình của Triệu Nguyên Hi, nhưng nếu đặt vào thời trước thì gia đình anh chính là dòng dõi thư hương, là đối tượng được những người nông dân chân lấm tay bùn như họ kính trọng và ngưỡng mộ, làm sao có thể phải chịu khổ như bây giờ?

Sở Quốc Hoa trân trọng những người có học thức, đặc biệt là kiểu người như Triệu Nguyên Hi, vừa có thể đọc sách vừa có thể xuống ruộng làm việc, chẳng hề coi mình là người ngoài. Nhìn giác ngộ của người ta kìa, rồi nhìn lại những thanh niên tri thức khác, đúng là một trời một vực.

"Cháu tự nguyện mà." Triệu Nguyên Hi nói, "Đại đội trưởng không cần lo lắng."

Triệu Nguyên Hi rất ít khi nói chuyện, đây chắc hẳn là câu dài nhất trong mấy ngày gần đây rồi.

"Cậu tự nguyện cái gì mà tự nguyện? Nhỡ con bé chữa hỏng chân cậu thì sao?" Sở Quốc Hoa trợn mắt nhìn anh.

"Bố!" Sở Thanh Từ khoanh tay, không vui nhìn ông, "Bố nói gì thế?"

"Ái chà, bố đang bảo con gái bố sao mà giỏi thế, đến cả y thuật của ông ngoại cũng học được rồi." Sở Quốc Hoa cười híp mắt nói, "Nhưng mà con gái à, cái chân của Tiểu Triệu không phải là đồ chơi đâu, không được làm bậy."

"Tối qua con đã châm cứu cho anh ấy một lần rồi, bố cứ hỏi anh ấy xem hôm nay có phải bớt đau hơn nhiều rồi không." Sở Thanh Từ bĩu môi về phía Triệu Nguyên Hi.

Sở Quốc Hoa nhìn sang Triệu Nguyên Hi.

Triệu Nguyên Hi gật đầu.

Sở Quốc Hoa hạ thấp giọng nói: "Việc này không được nói dối đâu nhé, liên quan đến cơ thể của cậu đấy!"

"Thực ra từ sau khi chân cháu bị thương, ngày nào cháu cũng phải chịu đựng nỗi đau rất lớn, tối qua quả thực là đêm cháu ngủ ngon nhất dạo gần đây." Triệu Nguyên Hi nói, "Đa tạ cô Sở."

Sở Quốc Hoa kinh ngạc nhìn Sở Thanh Từ: "Con gái, con thật sự biết y thuật sao?"

"Nếu không nắm chắc thì con chắc chắn sẽ không nói những lời ngông cuồng, con hiểu rất rõ cơ thể con người mong manh thế nào, không phải thứ để con mang ra làm trò đùa." Sở Thanh Từ nghiêm túc nói, "Bố, cái chân này của anh ấy có thể chữa được, nhưng cần thời gian. Anh ấy còn trẻ, bố cũng không nỡ để cái chân của anh ấy bị hủy hoại như vậy chứ? Ý của con là đổi cho anh ấy một công việc nhẹ nhàng để anh ấy có thể yên tâm dưỡng thương. Điểm công ít một chút cũng không sao, đủ cho anh ấy ăn là được rồi."

"Thế này đi!" Sở Quốc Hoa nói, "Tiểu Triệu, cậu phụ trách quản lý kho bãi."

Nông trường Hồng Tinh ngoài diện tích đất đai rộng lớn ra còn chăn nuôi rất nhiều gia súc.

Vì vậy, nhân viên quản lý kho của nông trường này mỗi ngày đều phải quản lý một lượng lớn sổ sách, người không có bản lĩnh thì không làm tốt được việc này.

Nhân viên quản lý kho cũ vừa mới phạm lỗi, Sở Quốc Hoa đang cân nhắc người mới, giờ thì hay rồi, giải quyết xong xuôi việc này luôn.

"Việc này được đấy." Sở Thanh Từ nhìn về phía Triệu Nguyên Hi, "Nhân viên quản lý kho chỉ cần quản lý hàng hóa thôi, việc bốc vác đều có người chuyên trách, anh không cần phải dùng quá nhiều sức lực."

"Cảm ơn."

Triệu Nguyên Hi không ra đồng làm việc nữa, những thanh niên tri thức khác phát hiện ra, xì xào bàn tán rằng sức khỏe của Triệu Nguyên Hi vẫn quá yếu, mới trụ được có một ngày.

Văn Hữu Lâm đang gặt lúa, nghe đám thanh niên tri thức bàn tán, trong mắt tràn đầy vẻ khinh miệt.

Năm xưa Văn Hữu Lâm và Triệu Nguyên Hi đều là những nhân vật phong vân ở trường, nhưng Văn Hữu Lâm luôn bị ánh hào quang của Triệu Nguyên Hi che khuất, hễ ai đã gặp Triệu Nguyên Hi thì còn nhớ gì đến Văn Hữu Lâm anh ta nữa?

Bây giờ thì tốt rồi, Triệu Nguyên Hi biến thành cái bộ dạng quỷ quái đó, không bao giờ có thể tranh giành hào quang với anh ta được nữa.

"Này, tôi nói cho các cậu nghe, các cậu đoán xem Triệu Nguyên Hi đi đâu rồi?" Một nam thanh niên tri thức chạy lại nói, "Cậu ta thế mà lại được làm quản lý kho đấy."

"Cái gì?" Những người khác kinh ngạc.

"Dựa vào cái gì chứ? Mọi người cùng đến đây như nhau, sao cậu ta lại được làm quản lý kho?" Có người bất mãn.

Đám thanh niên tri thức cũ thấy đám trẻ mới đến lại bắt đầu nhốn nháo, ai nấy đều lộ vẻ xem kịch hay.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mau Xuyên: Ký Chủ Cầm Kịch Bản Nữ Phụ Càn Quét Thiên Hạ - Chương 7: Chương 7 | MonkeyD