Mau Xuyên: Ký Chủ Cầm Kịch Bản Nữ Phụ Càn Quét Thiên Hạ - Chương 862
Cập nhật lúc: 13/01/2026 04:53
Sở Thanh Từ mỉm cười: "Thứ nhất, nhìn diện mạo thì cô chưa chắc đã nhỏ tuổi hơn tôi. Thứ hai, đan d.ư.ợ.c lục phẩm là thứ có thể gặp mà không thể cầu, cô nghĩ muốn bao nhiêu là có bấy nhiêu sao?"
"Chị... đạo hữu, nếu chỉ có một viên, chắc hẳn chị sẽ không tặng cho người mới gặp lần đầu. Tôi nghĩ trong tay chị chắc vẫn còn. Đạo hữu cứ ra giá đi, tôi mua là được."
Phùng Thái Nhi nghe Sở Thanh Từ nói vậy liền trút bỏ vẻ ngây thơ vô số tội, biểu cảm trở nên lạnh lùng hơn vài phần. Nếu ở đây không có người khác, chắc hẳn cô ta đã trực tiếp cướp đoạt chứ không phải là lời "khuyên" nhẹ nhàng thế này.
"Có phải chỉ có một viên hay không thì liên quan gì đến cô? Chưa nói đến việc tôi có hay không, cho dù tôi có thì đây cũng là đồ của tôi, cô không phải còn định cướp đồ của tôi đấy chứ?" Sở Thanh Từ vạch trần tâm tư của cô ta. "Cô đúng là thú vị thật. Từ lúc bắt đầu vượt ải đến giờ, thấy đồ của người khác là muốn, không cướp được cái này thì muốn cướp cái kia, cô không đi làm thổ phỉ thì đúng là đáng tiếc thật đấy!"
"Cô..." Phùng Thái Nhi giận dữ.
"Sư muội, chúng ta qua phòng kho báu bên cạnh xem thử đi." Tưởng Tranh nắm lấy cánh tay Phùng Thái Nhi kéo đi.
"Sư huynh..."
"Thái Nhi, lát nữa chúng ta đừng có tranh lên phía trước." Tưởng Tranh vừa chọn trân bảo vừa nói.
Trong mắt Phùng Thái Nhi loé lên tia sáng khác lạ: "Đúng vậy, chúng ta cứ tranh lên phía trước, bọn họ ở phía sau hưởng lợi. Bọn họ chẳng phải rất lợi hại sao? Vậy thì cứ để bọn họ vượt ải phía trước đi."
Đội của nhà họ Phùng tổng cộng còn lại tám người. Đội nhà họ Tưởng do Tưởng Sùng dẫn đầu còn lại bảy người. Chân Khiếu không đi tiếp nữa, nên Sở Thanh Từ và Hiên Viên Trạch chỉ có hai người.
Tưởng Sùng nói: "Hai vị đạo hữu, kiếm trận tiếp theo sẽ càng phức tạp và nguy hiểm hơn, hai vị chỉ có hai người, dù lợi hại đến mấy cũng có lúc không quán xuyến hết được, hay là chúng ta đi cùng nhau đi?"
"Tôi khuyên anh nên tự lo cho mình thì hơn! Kiếm trận tiếp theo ngày càng nguy hiểm, kiếm trận dù vô tình nhưng dẫu sao vẫn còn cơ hội cửu t.ử nhất sinh. Thế nhưng có những kẻ còn nguy hiểm hơn cả kiếm trận, nếu bị loại đó nhắm vào thì chẳng còn cơ hội sống đâu, chỉ có kết cục là cái c.h.ế.t thôi." Sở Thanh Từ nhìn về phía phòng kho báu.
Tưởng Sùng nói: "Cô nương nhắc nhở rất đúng. Vừa rồi cô nương cũng đã đắc tội bọn họ, vậy hai người cũng phải cẩn thận mới được. Cô nương thật sự không đi cùng sao? Chỉ cần tôi còn sống, tuyệt đối sẽ không bỏ mặc hai vị."
"Anh cứ lo cho bản thân mình đi!" Hiên Viên Trạch nói: "Sư tỷ đã có tôi chăm sóc rồi."
Mấy người vào phòng kho báu trước, tùy ý chọn một món đồ trong hộp bỏ vào túi trữ vật, sau đó tiếp tục vượt cửa tiếp theo.
Đội nhỏ nhà họ Phùng vốn luôn đi đầu, vậy mà giờ lại vẫn ở đó nhặt nhạnh chọn lựa, như thể sợ người khác không biết bọn họ cố ý đi tụt lại phía sau.
Quả nhiên, bọn họ vừa bước vào kiếm trận tiếp theo, đám người Phùng Thái Nhi liền bám theo ngay.
Kiếm trận khởi động.
Sở Thanh Từ và Hiên Viên Trạch xuyên thoi trong kiếm trận, từng thanh bảo kiếm bay tới đ.â.m về phía họ.
Bảo kiếm ở đây ngang ngược hơn nhiều.
Sát trận mạnh mẽ cộng thêm những thanh bảo kiếm hung hãn hơn, hèn gì có bao nhiêu người đã bỏ mạng ở cửa này.
Hiên Viên Trạch nắm c.h.ặ.t thanh kiếm trong tay, khi những thanh kiếm kia lao tới, cậu ta theo bản năng sử dụng thân pháp linh hoạt để né tránh. Tuy nhiên, không né được...
Hoàn toàn không né được.
Vút! Một thanh bảo kiếm bay qua, cứa rách cánh tay cậu ta.
Vút! Lại một thanh bảo kiếm nữa bay qua, làm xước chân cậu ta.
Hiên Viên Trạch dùng huyền lực phát ra ngoài, thanh bảo kiếm tỏa ra ánh sáng xanh lam. Một tiếng "xoảng" vang lên, thanh kiếm trong tay không chịu nổi sức mạnh cực lớn mà gãy đôi.
Cậu ta mất đi v.ũ k.h.í, những chiêu sát thủ của đám bảo kiếm càng lúc càng tàn độc, trên người, trên mặt và trên chân cậu ta đều để lại hết vết thương này đến vết thương khác.
"Lấy nhu khắc cương, lấy chậm đ.á.n.h nhanh..."
Hiên Viên Trạch nhẩm lại khẩu quyết mà Sở Thanh Từ đã dạy.
Cậu ta ngưng tụ huyền lực vào đôi mắt.
Những thanh bảo kiếm trong mắt cậu ta nhanh như bóng ma, hoàn toàn không cách nào né tránh kịp thời.
"Không được, không thể như vậy." Hiên Viên Trạch nhắm mắt lại.
Đôi mắt có thể đ.á.n.h lừa con người.
Cậu ta có thể dùng tai nghe, dùng cảm nhận, chỉ là không được dùng mắt nhìn.
Trong lúc cậu ta nỗ lực nắm bắt những bóng kiếm, cơ thể cũng không ngừng né tránh. Lúc đầu cậu ta né mười trúng năm, ngay sau đó né mười trúng ba, vào khoảnh khắc cậu ta nhắm mắt lại, cảm nhận kiếm khí trong không khí, đột nhiên vươn tay chộp lấy một thanh kiếm, thanh kiếm đó không thoát ra được, phát ra tiếng gầm rú, muốn vùng vẫy khỏi tay cậu ta. Tuy nhiên, một khi đã rơi vào tay cậu ta, đương nhiên không đời nào để nó chạy thoát.
Hiên Viên Trạch cầm thanh bảo kiếm mới có được, đối phó với kiếm trận đang tấn công mình.
Trong lúc Hiên Viên Trạch đối phó với kiếm trận, Sở Thanh Từ ứng phó vô cùng điêu luyện.
Trải qua biết bao nhiêu thế giới, ngoài Sở gia kiếm pháp được luyện từ nhỏ, cô cũng đã học được những thân pháp khác nhau ở vài thế giới khác. Vì vậy, trận pháp kiểu này đối với cô chẳng là gì cả.
Chỉ là, cô và Hiên Viên Trạch đã bị kiếm trận chia cắt.
Cô tìm kiếm bóng dáng Hiên Viên Trạch trong kiếm trận.
Khi kiếm trận khởi động, bọn họ như bị kéo vào một không gian khác, trong không gian đó chỉ có kiếm trận, những chiêu kiếm dày đặc sát khí ngập trời.
"Sư huynh..." Linh khí Phùng Thái Nhi đeo đã vỡ nát, một thanh kiếm đ.â.m về phía cô ta. Cô ta sợ tới mức hét lên, chộp lấy đệ t.ử nhà họ Phùng bên cạnh chắn trước thanh kiếm đó.
Phập! Đệ t.ử nhà họ Phùng kia hoàn toàn không kịp phản ứng, cứ thế bị thanh kiếm đ.â.m xuyên thành con nhím. Trước khi c.h.ế.t, anh ta dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn Phùng Thái Nhi.
Dù sao bao nhiêu năm qua, hình tượng bên ngoài của Phùng Thái Nhi luôn là dịu dàng lương thiện, rất nhiều đệ t.ử nhà họ Phùng đều từng nhận được sự giúp đỡ của cô ta. Không ngờ hôm nay cô ta lại đem bọn họ ra làm bia đỡ đạn.
Phùng Thái Nhi buông tay ra, chạy đến sau lưng Tưởng Tranh, run rẩy nói: "Tất cả linh khí của em đều hỏng cả rồi, cứ thế này chắc chắn em sẽ không trụ nổi trước những chiêu kiếm ở đây đâu. Sư huynh, phải làm sao bây giờ?"
"Theo kinh nghiệm trước đây, chỉ cần kiên trì thêm một nén nhang nữa là coi như vượt qua cửa này."
"Nhưng mà, em sắp không chịu nổi nữa rồi."
"Em đi theo anh."
Tưởng Tranh nhìn thấy Tưởng Sùng phía trước, ánh mắt tối sầm lại.
Hắn cố ý tiếp cận Tưởng Sùng, khi đợt kiếm trận tiếp theo khởi động, hắn lại nhanh ch.óng né ra.
