Mau Xuyên: Ký Chủ Cầm Kịch Bản Nữ Phụ Càn Quét Thiên Hạ - Chương 89
Cập nhật lúc: 10/01/2026 15:53
“Để tôi lên hái, em ở dưới hái là được rồi.” Mục Ngọc Thần nói.
“Anh Ngọc Thần, anh thật tốt.” Trâu Nhu Nhi mỉm cười nói, “Anh yên tâm, em sẽ không lười biếng đâu, ở dưới em cũng sẽ hái được rất nhiều, sẽ không thua anh đâu.”
Dáng vẻ thanh xuân dịu dàng đó, dưới sự chiếu rọi của ánh mặt trời, giống như một luồng gió ấm khiến trái tim Mục Ngọc Thần cũng ấm áp theo.
Anh nhớ lại chuyện của nhiều năm về trước.
Ngày hôm đó anh bị cha tát một cái, tức giận chạy ra khỏi cửa, kết quả bị một gã có thù oán từ trước đ.á.n.h lén, bị vỡ đầu.
Anh đội mưa về nhà, nhưng lại ngã xuống ở cửa, thấp thoáng có người đã ôm lấy cơ thể suy nhược của anh.
Lúc đó, trong lòng anh chính là như vậy, dường như từ một người không ai cần đã sở hữu được cả thế giới, đặc biệt ấm áp.
Năm đó anh mới mười ba tuổi, nhưng cảnh tượng đó cho đến tận bây giờ vẫn còn nhớ rõ. Khi anh tỉnh lại, nhìn thấy chính là Trâu Nhu Nhi đang ngồi bên giường khóc lóc, còn bảo anh sau này đừng đ.á.n.h nhau nữa.
Mục Ngọc Thần leo lên thang, đứng trên cao hái quả.
Cái thang đó quả thật chuyên nghiệp, bên cạnh có thể treo hai cái giỏ lớn, như vậy quả hái xuống sẽ để vào giỏ, không cần phải leo lên leo xuống để cất nữa.
Trâu Nhu Nhi ngân nga một đoạn nhạc, hát những bài hát êm tai, dáng vẻ đó thật nhẹ nhàng tự tại.
Đúng là cái chiêu này của cô ta đã thu hút không ít fan.
Mặc dù vừa rồi cô không muốn leo lên hái quả, nhưng mọi người đều có thể hiểu được, dù sao cô cũng đã nói mình sợ độ cao, vả lại hiện trường có con trai, cũng không thể để con gái làm việc nguy hiểm như vậy.
Do đó, mặc dù các fan xót cho thần tượng nhà mình, nhưng vẫn không thấy điều này có gì không đúng.
“A...” Đột nhiên, Trâu Nhu Nhi vừa hét vừa vỗ loạn xạ vào đầu. “Rắn... có rắn...”
Vì cô hét như vậy, anh quay phim đã chuyển máy quay qua, vừa hay nhìn thấy “con rắn” trên mặt đất, căn bản chỉ là một đoạn dây cỏ.
“Đừng cử động loạn xạ.” Anh quay phim thấy Trâu Nhu Nhi vẫn đang lùi về phía Mục Ngọc Thần, vội vàng ngăn cản.
Nhưng Trâu Nhu Nhi căn bản không nghe lọt tai lời người khác nói, cô cũng không nhận ra sau lưng chính là Mục Ngọc Thần, mà Mục Ngọc Thần vẫn đang ở trên thang, bị cô đ.â.m mạnh như vậy, cả người anh ngã nhào từ trên thang xuống.
“A...” Lần này đến lượt người nông dân hét lên.
Ông bị biến cố này làm cho sợ hãi.
Rầm! Mục Ngọc Thần ngã từ trên cao xuống, khi rơi xuống mặt đất phát ra một tiếng rầm khô khốc.
“Hự...” Mục Ngọc Thần kêu t.h.ả.m thiết vì đau đớn.
“Anh Ngọc Thần, anh Ngọc Thần, anh không sao chứ...”
Mục Ngọc Thần bị Trâu Nhu Nhi lay mạnh như vậy, cảm thấy sắp rã rời đến nơi rồi, những chỗ vốn đang đau lại càng đau hơn.
“Đừng lay nữa, đừng lay nữa...” Người nông dân vội vàng can ngăn.
Anh quay phim thấy cảnh này không dám quay tiếp nữa, vội vàng thông báo cho người của tổ chương trình đến.
Chương 75 Nữ phụ độc ác trong truyện Show hẹn hò (Bảy)
Sở Thanh Từ đã giao nhiệm vụ, nhận được năm điểm tích lũy.
Nghe thấy tiếng ồn ào trong làng, cô hỏi: “Có phải xảy ra chuyện gì không?”
“Hình như cặp Mục Ngọc Thần và Trâu Nhu Nhi xảy ra chút sự cố.” Anh quay phim nhận được tin nhắn, liếc nhìn rồi nói, “Đạo diễn nói những người khác tiếp tục ghi hình.”
“Ồ.” Sở Thanh Từ không hỏi thêm gì nữa.
Cô quay đầu nhìn Tiêu Thu Nghệ: “Tiếp theo đi đâu đây?”
“Tôi biết có một hộ người già neo đơn có rất nhiều ngô, nhưng điểm tích lũy chắc là không cao đâu.” Tiêu Thu Nghệ nói.
“Được, vậy đến nhà bà ấy đi.”
Năm phút sau, Sở Thanh Từ và Tiêu Thu Nghệ đứng trước ruộng ngô.
Trước mặt là một cánh đồng ngô bát ngát, ước tính sơ bộ chắc phải hai mẫu.
Thu hoạch hết ngô ở đây mà chỉ được một điểm tích lũy thì quả thật rất không đáng, hèn chi Tiêu Thu Nghệ đã nhắc nhở là điểm tích lũy không cao.
【 Anh trai thực sự quá lương thiện rồi, nhiều ngô như vậy mà chỉ được một điểm tích lũy, anh trai vẫn đến. 】
【 Vừa nãy Chu Vân Hiên đã từng đến đây rồi, nghe nói chỉ được một điểm tích lũy là quay đầu đi thẳng không thèm nhìn lại. Mặc dù có thể hiểu được, nhưng có hắn làm đối chiếu thì anh trai nhà chúng ta thực sự quá lương thiện rồi. 】
【 Anh trai rất lương thiện, nhưng đây là nhiệm vụ một nam một nữ phối hợp làm việc, nếu Sở Thanh Từ không đồng ý thì anh trai cũng không thể cứ khăng khăng làm theo ý mình được. Tính tình Sở Thanh Từ tệ như vậy, chắc chắn sẽ nổi cáu cho xem. 】
【 Tôi cá một gói lương khô, Sở Thanh Từ chắc chắn sẽ đổi sắc mặt ngay thôi. Cô ta diễn lâu như vậy rồi, thực sự là cực khổ quá đi. Nếu lúc này mà còn nhịn được thì sau này tôi không bao giờ anti cô ta nữa. 】
【 Vừa nãy Sở Thanh Từ hỏi anh trai đi đâu, anh trai nói đến nhà người già neo đơn, cô ấy liền dứt khoát nói một chữ “Được”, khoảnh khắc đó ngầu quá đi, đúng chất tổng tài luôn... 】
【 Sở Thanh Từ giả vờ cái gì chứ? Các khách mời khác xảy ra chuyện mà cô ta đến một câu hỏi cũng không thèm hỏi. Các phòng livestream khác như “Kiều Tư Đồng - Khương Bác”, “Nguyễn Mỹ Quân - Chu Vân Hiên” còn quan tâm hỏi han mấy câu. Chu Vân Hiên còn đi tìm Trâu Nhu Nhi nữa. Chỉ có Sở Thanh Từ, thật sự là m.á.u lạnh. Người như vậy mà cũng vào được giới giải trí, ai fan cô ta chắc cũng cùng một giuộc thôi. 】
【 Chu Vân Hiên đi tìm Trâu Nhu Nhi, vậy chẳng phải chị Mỹ Quân... nhiệm vụ thất bại rồi sao? Tôi cảm thấy hành động này thật không có trách nhiệm chút nào cả. 】
【 Mặc dù không biết đã xảy ra chuyện gì (vẫn luôn ở phòng livestream này, không quan tâm người khác), nhưng tổ chương trình nói tiếp tục ghi hình thì chắc chắn là không có vấn đề gì lớn đâu. Chu Vân Hiên bỏ lại chị Mỹ Quân mà chạy đi, đây chính là hành vi thiếu trách nhiệm. Như vậy mà còn được xào nấu thành hình tượng thâm tình, thật đáng ghét quá đi? 】
【 Anh trai nhà tôi tâm địa lương thiện, quan tâm bạn bè, điều này có vấn đề gì sao? 】
【 Fan của Chu Vân Hiên là cái tâm lý gì vậy? Chính chủ nhà họ chạy mất tiêu rồi, lại chạy sang phòng livestream này của chúng ta gây gổ. Cút đi, ở đây không hoan nghênh những kẻ nịnh bợ các người đâu. 】...
Sở Thanh Từ đang chuẩn bị làm việc, đột nhiên nhìn về phía Tiêu Thu Nghệ ở bên cạnh.
Tiêu Thu Nghệ mỉm cười nhạt: “Áo trắng của tôi không sao đâu.”
“Anh thích thương hiệu này, tôi cũng thích thương hiệu này, để tôn trọng họ, chúng ta vẫn nên làm chút biện pháp phòng hộ đi! Anh ở đây đợi tôi nhé.”
Tiêu Thu Nghệ không biết trong hồ lô của cô đang bán t.h.u.ố.c gì.
Đợi hai phút sau, cô chạy quay lại, trên tay cầm hai cái áo khoác màu xám dùng để làm nông.
“Đừng lo lắng, anh đẹp trai như vậy, mặc vải thô cũng giống như đang đi diễn thời trang vậy.” Sở Thanh Từ đưa cái áo to cho anh.
