Mau Xuyên: Ký Chủ Cầm Kịch Bản Nữ Phụ Càn Quét Thiên Hạ - Chương 933
Cập nhật lúc: 13/01/2026 16:13
"Đại đội trưởng không quản thì tôi chỉ còn cách trực tiếp báo công an thôi." Sở Thanh Từ nói.
"Thanh Từ ơi, không cần đến mức đó chứ? Lý Ma T.ử chỉ là ham mấy hớp rượu, uống vào là như thằng khốn vậy. Cháu cũng không sao, thôi tha cho nó một lần được không?" Đại đội trưởng nói, "Thế này đi, chẳng phải cháu muốn xây nhà sao? Thằng ranh này biết xây bếp, hay là để nó xây cho cháu cái bếp coi như tạ lỗi."
"Thanh Từ, ngày mai tôi đưa cô lên thị trấn báo công an." Lý Sùng Nghĩa nói: "Hạng người này tuyệt đối không thể nương tay."
"Sùng Nghĩa, hai đứa dù sao cũng là bạn thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau mà."
"Hừ! Đừng có nói ra ngoài, con thấy xấu hổ thay đấy."
"Vậy hai đứa muốn thế nào?" Đại đội trưởng lại hỏi.
"Đại đội trưởng, nếu chú không xử lý công minh, chúng tôi chỉ còn cách tìm công an. Chúng tôi cũng không muốn danh tiếng của đại đội bị ảnh hưởng, nhưng hạng người này nhất định phải bị trừng trị nghiêm khắc." Sở Thanh Từ nói.
Lý Ma T.ử thấy thái độ của Sở Thanh Từ và Lý Sùng Nghĩa rất kiên quyết, biết cứ lấp l.i.ế.m thế này cũng vô dụng. Hắn đảo mắt liên tục, suy nghĩ phương án giải quyết.
"Ấy c.h.ế.t, là em nhận nhầm người thôi, xin lỗi có được không?" Lý Ma T.ử nói, "Em vốn dĩ là đến đó để gặp thanh niên tri thức Dương. Ai mà biết cô Sở lại xuất hiện ở đó chứ?"
"Thanh niên tri thức Dương?" Sở Thanh Từ hỏi, "Anh nói dối, lại còn dám lôi cả cô Dương vào chuyện này."
"Thật mà, mọi người phải tin em. Cô Dương bảo em đợi cô ấy ở đó, thì em đợi cô ấy thôi! Ai mà ngờ cô Sở lại đến trước chứ? Mọi người không tin thì cứ đi hỏi cô Dương đi."
Lý Quốc Chí vừa hay từ bên ngoài về.
"Cô Dương gì cơ?"
Anh ta vừa mới cùng Dương Văn Tuyết tình tứ một lúc ở kho lương, trong lòng đang phơi phới. Nghe thấy có người nhắc đến Dương Văn Tuyết liền lớn tiếng hỏi.
"Lý Ma T.ử nói cô Dương hẹn nó ở đống rơm để gặp riêng." Đại đội trưởng nói.
"Nói láo!" Lý Quốc Chí mắng lớn. "Dương Văn Tuyết là người của tao, vừa nãy còn ở cùng tao cơ mà!"
"Không thể nào! Cô Dương rõ ràng bảo em đến gặp cô ấy." Lý Ma T.ử nói.
"Đại đội trưởng, hay là gọi cô Dương qua đây hỏi cho rõ?" Lý Sùng Nghĩa nói, "Nếu cô Dương thực sự hẹn Lý Ma Tử, thì tính chất chuyện này cũng rất nghiêm trọng đấy. Một người phụ nữ với một người đàn ông quan hệ tốt thì có thể nói họ đang tìm hiểu nhau. Còn nếu một người phụ nữ quan hệ tốt với mấy người đàn ông, thì đó là lăng nhăng rồi."
"Được, gọi Dương Văn Tuyết qua đây, tao phải hỏi cho rõ." Lý Quốc Chí nói.
Lý Quốc Chí gào thét đòi Dương Văn Tuyết đến khai báo rõ ràng, thế là chuyện náo động lên rất lớn. Lý Quốc Chí vừa đi vừa mắng c.h.ử.i, người trong thôn đang lúc rảnh rỗi, nghe thấy tiếng động liền ra hỏi, hỏi xong thì đi theo Lý Quốc Chí đến chỗ ở của thanh niên tri thức. Đi suốt một đoạn đường, phía sau kéo theo một hàng dài, còn làm kinh động đến cả đám thanh niên tri thức.
Dương Văn Tuyết nhìn thấy cảnh tượng này thì sợ khiếp vía.
"Văn Tuyết, em đừng sợ, anh chỉ đến hỏi vài câu thôi." Lý Quốc Chí nói với Dương Văn Tuyết, "Em và Lý Ma T.ử có hẹn gặp nhau không?"
"Không có mà!" Dương Văn Tuyết nghe thấy cái tên Lý Ma Tử, tim thót lại một cái.
Chẳng lẽ Lý Ma T.ử không thành công sao?
Hay là, thành công rồi, sau đó bị bắt nên đã khai cô ta ra?
Nhưng mà, cô ta có hứa hẹn gì với Lý Ma T.ử đâu. Lý Ma T.ử muốn động tay động chân với cô ta, cô ta chỉ bảo hắn tối nay ra đó đợi cô ta thôi.
"Nghe thấy chưa? Tao đã bảo thằng ch.ó Lý Ma T.ử nó đổ oan cho người phụ nữ của tao mà." Lý Quốc Chí gào lên. "Dương Văn Tuyết là người phụ nữ của tao, sau này là vợ tao, đứa nào dám có ý đồ với cô ấy?"
"Đồng chí Lý, anh đừng có nói bừa." Dương Văn Tuyết cuống quýt.
"Tôi nói bừa? Thế đứa nào vừa nãy cùng tôi hôn nhau ở kho lương hả? Cô không phải người phụ nữ của tôi thì chẳng lẽ còn muốn mồi chài thằng khác? Tôi nói cho cô biết, cô là đối tượng của tôi, tất cả mọi người đều biết rồi."
Trời tối om, vẻ mặt của mọi người đều bị bóng tối che khuất, nhưng không khó để đoán ra họ đang mang biểu cảm gì trên mặt.
Dương Văn Tuyết cuống đến mức sắp khóc.
Cô ta muốn lợi dụng Lý Quốc Chí, nhưng không muốn gả cho anh ta. Bây giờ chuyện vỡ lở thế này, danh tiếng của cô ta thối hoắc rồi, không muốn gả cho anh ta cũng không được nữa.
"Nếu đồng chí Lý Quốc Chí là nói bừa, vậy người mà cô Dương thực sự hẹn là Lý Ma T.ử sao?" Giọng nói của Sở Thanh Từ vang lên.
"Tất nhiên là không phải rồi."
"Vậy là Lý Ma T.ử đang nói dối?" Sở Thanh Từ lại hỏi. "Thực ra tôi tin cô Dương mà. Cô Dương dù sao cũng là thanh niên có học thức, hiểu rõ lễ nghĩa liêm sỉ, sao có thể để mắt đến Lý Ma T.ử được?"
Lý Ma T.ử nghe thấy lời này của Sở Thanh Từ thì không bằng lòng chút nào.
Hắn gào lên: "Thanh niên học thức gì chứ? Con mụ này từ lúc đến thôn Lý Gia này, chỗ nào cũng thấy mồi chài đàn ông, nói năng thì õng à õng ẹo, để đàn ông giúp cô ta làm việc còn sán cả vào người người ta. Mọi người cứ hỏi cả cái đại đội này xem, có bao nhiêu thằng đã từng sờ soạng cô ta rồi? Loại đàn bà này là mặt dày nhất, vậy mà dám bảo không thèm để mắt đến tôi."
"Anh đừng có nói bừa, tôi không có." Dương Văn Tuyết túm lấy cái phao cứu mạng là Lý Quốc Chí. "Hắn nói láo đấy. Em chỉ có quan hệ tốt với anh thôi."
Hiện trường có bao nhiêu người như vậy, tất nhiên không thiếu kẻ từng sờ soạng Dương Văn Tuyết. Thế nhưng, dù họ có biết Lý Ma T.ử nói thật thì cũng chẳng dám thừa nhận! Nếu không thì chính là tội lưu manh rồi.
"Thôi được rồi, bắt Lý Ma T.ử nhốt lại." Đại đội trưởng thấy tình hình ngày càng không ổn, chỉ còn cách giảm thiểu thiệt hại đến mức thấp nhất. Cứ điều tra tiếp thì đứa con dâu tương lai Dương Văn Tuyết này sẽ bị người ta phỉ nhổ mất.
Ngày mai ông chỉ còn cách lên thị trấn báo công an.
Trong thôn xuất hiện một tên lưu manh, ông là đại đội trưởng chắc chắn sẽ bị phê bình. Trong tình cảnh này, ông thà bị phê bình còn hơn để chuyện này rùm beng thêm nữa.
Một màn kịch kết thúc với việc Lý Ma T.ử bị nhốt lại, còn chuyện tư tình giữa Dương Văn Tuyết và Lý Quốc Chí cũng bị phơi bày ra ánh sáng.
Lý Sùng Vũ (truyện viết nhầm thành Sùng Văn) đưa Sở Thanh Từ về nhà.
"Trong thôn náo loạn gì thế? Ở tận xa cũng nghe thấy tiếng." Lý Như Ý từ bên trong đi ra. "Vốn dĩ em cũng muốn đi xem, nhưng bố mẹ không muốn góp vui, em một mình chẳng dám đi đường đêm nên không ra khỏi cửa."
"Cô Sở trên đường đi tìm đại đội trưởng thì gặp thằng Lý Ma T.ử say rượu, hắn định giở trò lưu manh, chúng em lôi hắn đến chỗ đại đội trưởng lý luận, tóm lại là ngày mai giải lên đồn công an."
