Mau Xuyên: Liêu Tinh Vừa Kiều Vừa Dã, Vai Ác Sủng Nàng Đến Phát Điên - Chương 1210: Bạo Quân Ngủ Cùng, Nàng Thức Giấc

Cập nhật lúc: 13/01/2026 12:13

Kết hợp với thần sắc ngây ngốc hiếm thấy của Tiêu Cảnh Dật khi giơ chén.

Nàng lập tức hiểu ra.

Làm hoàng đế mà một chút thường thức cũng không có sao? Đút t.h.u.ố.c cho người đang nằm! Tiêu Cảnh Dật, ngươi thật đúng là một nhân tài!

Nàng không sặc c.h.ế.t đã là mạng lớn!

Tô Vãn ho thành như vậy, mặc dù là Tiêu Cảnh Dật cũng biết phương thức “chăm sóc” của mình dường như có chút vấn đề.

Bàn tay hắn nắm chén có chút c.h.ặ.t.

“Bệ hạ, lần sau đút t.h.u.ố.c có thể chờ ta tỉnh lại rồi nói không?” Tô Vãn lòng còn sợ hãi ấn n.g.ự.c mình, đôi mắt vì ho khan mà trở nên đỏ bừng, giống một con thỏ.

Tiêu Cảnh Dật không trả lời, chỉ là yên lặng đem chén một lần nữa đặt lên khay.

“…… Là Cô không có kinh nghiệm.” Tiêu Cảnh Dật nói.

Tô Vãn nghĩ thầm kinh nghiệm của ngươi thật sự là quá ít.

Nhưng người này là hoàng đế, nên cho mặt mũi vẫn phải cho: “…… Khụ, Bệ hạ có thể tự mình đút t.h.u.ố.c cho nô tỳ, nô tỳ vẫn rất cảm động.”

Câu này vừa nói xong, nàng liền có chút chịu đựng không nổi cảm giác ẩm ướt trong cổ họng sau khi bị nước t.h.u.ố.c làm ướt, lại thêm bệnh cũng chưa khỏi, chỉ có thể vươn tay đi kéo ống tay áo Tiêu Cảnh Dật: “Bệ hạ, quần áo nô tỳ bị làm ướt, có chút không thoải mái.”

Tiêu Cảnh Dật mím môi, chưa nói gì, chỉ là đứng dậy gọi cung nữ tiến vào, trực tiếp thay đổi một bộ đồ dùng trên giường, ngay cả trung y Tô Vãn đang mặc cũng thay bộ mới.

Cứ thế thu dọn xong, Tô Vãn cảm thấy càng mệt mỏi.

Nàng nhìn thoáng qua Tiêu Cảnh Dật đang ngồi ở án trước giống như còn đang phê duyệt tấu chương, lại lần nữa nặng nề mà ngủ thiếp đi.

Thấy nàng ngủ, Tiêu Cảnh Dật buông sổ con trong tay.

Hắn chậm rãi đi đến mép giường Tô Vãn, do dự một chút, trực tiếp vén chăn nằm ở bên cạnh nàng.

Ý tưởng của Tiêu Cảnh Dật rất đơn giản trực tiếp.

Hắn là vương của toàn bộ quốc gia, đương nhiên là muốn ngủ ở đâu thì ngủ ở đó.

Giấc ngủ này, thế mà lại ngủ tới ngày thứ hai.

Tô Vãn là bị khát tỉnh.

Nàng mơ mơ màng màng mở mắt ra, cả người như cũ cảm thấy có chút bủn rủn, nhưng so với trước đó đã đỡ không ít.

Nhưng vừa mở mắt ra nàng liền cảm thấy trên giường có chút không quá thích hợp.

Bên cạnh nàng dường như nằm một người, hơn nữa hơi thở người này rất gần nàng, trực tiếp phả vào cổ nàng.

Tô Vãn trong lòng có một suy đoán, nhịn không được quay đầu lại nhìn nhìn.

Tiêu Cảnh Dật đang nhắm mắt ngủ ở bên cạnh nàng.

Bạo quân này cho dù ngủ rồi mày cũng nhíu c.h.ặ.t, trông có vẻ có chút khổ đại cừu thâm.

Tay chân hắn thì rất quy củ không chạm vào nàng, chỉ là đầu gắt gao tựa vào vai nàng.

Nếu đã bò lên giường nàng, Tô Vãn cảm thấy mình cũng nên bình thường tâm một chút.

“Bệ hạ? Bệ hạ?”

Nàng xác thật rất thích thưởng thức mỹ nam, nhưng nàng thật sự quá đói bụng.

Giữa mỹ nam và ăn cơm, nàng lựa chọn ăn cơm.

Tiêu Cảnh Dật từ giấc ngủ say tỉnh lại.

Đây là đêm hắn ngủ ngon nhất trong mười mấy năm qua, những chuyện cũ hỗn loạn, sền sệt dường như hoàn toàn rời xa hắn, ngay cả bệnh đau đầu vốn dĩ hai ba ngày lại phát tác một lần cũng dần dần chuyển biến tốt đẹp không ít.

Mở to mắt vừa nhìn, khuôn mặt Tô Vãn dường như vĩnh viễn sẽ không sợ hắn chiếu rọi vào mắt hắn.

“Bệ hạ?”

Đôi mắt kia thấy hắn tỉnh lại, lập tức lấp lánh khởi những tia sáng li ti, khiến cả người nàng đều tươi sống không ít.

“Tỉnh rồi?” Tiêu Cảnh Dật khi nói chuyện còn mang theo chút khàn khàn, thanh âm hắn thế mà so ngày thường càng thêm trầm thấp dễ nghe.

Tô Vãn nghe được lỗ tai đỏ lên: “Ân.”

Nàng vừa nói xong, liền cảm thấy trán nóng lên, Tiêu Cảnh Dật vươn tay trực tiếp bao trùm trên trán nàng, ngay sau đó sắc mặt nghiêm túc suy nghĩ một thoáng, nói: “Đã không nóng.”

“Ân!” Tô Vãn cũng cảm thấy mình nhẹ nhàng không ít, thấy Tiêu Cảnh Dật quan tâm nàng như vậy, không chút nào keo kiệt hướng hắn lộ ra một nụ cười rạng rỡ.

Khóe môi Tiêu Cảnh Dật hơi nhếch, trong miệng lại nói: “Nhe răng trợn mắt, so với quý nữ Ninh triều, thiếu chút rụt rè.”

Tô Vãn nghĩ thầm quý nữ Ninh triều xác thật rụt rè, cũng không thấy ngươi thích a?

Nam nhân này miệng thật là cứng.

“Bệ hạ thích rụt rè sao?” Tô Vãn nghiêng đầu xem hắn, nàng hơi hơi căng người đứng dậy, một đầu tóc đen từ vai chảy xuống, giống như sa tanh.

Tiêu Cảnh Dật chưa bao giờ ở trên người nữ nhân khác nhìn thấy mái tóc đẹp như vậy.

Hắn cũng chưa từng chú ý quá nữ nhân khác.

Thấy Tô Vãn tuy rằng nói như vậy, trên mặt lại không có biểu tình ghen tuông, chỉ là có chút tò mò, chân mày chọn chọn: “…… Thật ra cũng không phải.”

Hắn vươn tay, vén lên một lọn tóc buông xuống của Tô Vãn.

“Ngươi như vậy, liền rất tốt.” Hắn nói.

So với những nữ nhân thấy hắn liền nơm nớp lo sợ, Tô Vãn như vậy liền rất tốt.

Tô Vãn còn chưa kịp cảm động, liền cảm thấy dưới chăn có một bàn tay theo vòng eo nàng chậm rãi ôm nàng về phía đối diện.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.