Mau Xuyên: Liêu Tinh Vừa Kiều Vừa Dã, Vai Ác Sủng Nàng Đến Phát Điên - Chương 128: Người Duy Nhất
Cập nhật lúc: 10/01/2026 07:25
Hoắc Thanh Xuyên: “Tăng thêm chút tiền lương cho cô ấy, chuyện này là em trai tôi làm không đúng.”
Y theo trạng thái hiện tại của Hoắc Hi, cô y tá kia cũng coi như là tai bay vạ gió. Miệng an ủi thì Hoắc Thanh Xuyên từ trước đến nay không làm, không có gì so với tiền càng có thể trấn an nhân tâm hơn.
Bác sĩ tâm lý gật đầu. Cô y tá vốn đang có chút sợ hãi, nghe thấy Hoắc Thanh Xuyên nói như vậy rõ ràng nhẹ nhàng thở ra, ẩn ẩn còn có chút cao hứng.
Rốt cuộc Hoắc Hi so với những bệnh nhân nghiêm trọng đến mức tùy thời đều có thể bạo động thì tốt hơn không biết bao nhiêu lần.
Hoắc Thanh Xuyên kéo bác sĩ tâm lý ra khỏi phòng khám: “Bác sĩ Trịnh, có biện pháp nào khác để nó chịu trị liệu t.ử tế không?”
Bác sĩ Trịnh cũng có vẻ khó xử: “Hoắc Hi xưa nay đều thập phần si mê đối với những sự vật có thể làm hắn khôi phục xúc giác. Tôi lo lắng nếu tùy tiện băng bó vết thương của hắn, hắn có thể hay không áp dụng biện pháp tương đối cực đoan...”
Lời bác sĩ Trịnh chưa nói xong, nhưng Hoắc Thanh Xuyên đã hiểu ý.
Hắn nghĩ đến cái gì, mở cửa đi vào, hơi hé miệng vừa muốn nói chuyện, trong phòng khám vang lên một trận tiếng chuông.
Là từ trên người Hoắc Hi phát ra.
Hoắc Hi sửng sốt, dưới ánh mắt kinh ngạc của Hoắc Thanh Xuyên bắt máy: “Vãn Vãn?”
Tô Vãn không nhận thấy hắn có gì không ổn, lúc này ánh mắt đạo diễn đang ân cần nhìn nàng, làm nàng có chút cưỡi lên lưng cọp khó leo xuống.
“Hoắc Hi? Tôi vừa mới đến đoàn phim, sao không thấy anh?”
Thanh âm Hoắc Hi trầm mặc một chút, sau đó mới nói: “Lâm thời gặp chút việc, giúp tôi xin phép đạo diễn nghỉ một chút, hai ngày nữa tôi sẽ đến đoàn phim.”
Tô Vãn nhận thấy có chút không thích hợp.
Hoắc Hi đối với nàng có nhu cầu mãnh liệt, lần này lại không rên một tiếng chuẩn bị biến mất vài ngày?
Điều này hiển nhiên có chút không bình thường.
“Anh gặp chuyện gì sao?” Tô Vãn hỏi.
“Không phải chuyện lớn gì.”
Hoắc Hi tựa hồ cũng không muốn tiết lộ tình trạng hiện tại của hắn. Tô Vãn cúp điện thoại xong quay đầu nhìn đạo diễn: “Hoắc Hi nói hai ngày nay có chút việc, nhờ tôi xin phép giúp anh ấy.”
Tổng đạo diễn thở phào: “Chỉ cần không phải giống Kim Linh đòi giải ước là tốt rồi, trái tim già nua này của tôi thật sự chịu không nổi dọa đâu.”
“Cậu ấy xin nghỉ hai ngày nay cũng không sao. Nữ phụ số 2 chạy rồi, tôi phải liên hệ với những người từng đến thử vai trước đó, hoặc là tìm người khác thay thế để tiếp tục quay.”
Tô Vãn không nghe lọt tính toán của Tổng đạo diễn, nàng cầm di động như suy tư gì đó.
Hoắc Thanh Xuyên nghe xong Hoắc Hi nói chuyện điện thoại với một người phụ nữ tên “Vãn Vãn”, lại từ phòng khám đi ra ngoài.
Đôi mắt hắn thâm trầm, qua tay liền gọi điện cho Cao Vân - trợ lý bên người Hoắc Hi.
“Cậu có phương thức liên lạc của Tô Vãn không?”
Cao Vân không dám giấu giếm, cúp điện thoại xong liền gửi trực tiếp số của Tô Vãn cho Hoắc Thanh Xuyên.
Hoắc Thanh Xuyên do dự một chút, c.ắ.n răng bấm gọi cho Tô Vãn.
Nếu thằng nhóc kia thích Tô Vãn như vậy, lại có thể cảm nhận được nàng, vậy thì... mời người tới khuyên nhủ, hẳn là một lựa chọn có xác suất thành công rất cao.
Hắn nói chuyện với Tô Vãn, không đề cập đến chuyện Hoắc Hi mất đi xúc giác, chỉ nói Hoắc Hi sau khi bị thương cảm xúc không tốt, không chịu băng bó vết thương, nhờ Tô Vãn là đồng nghiệp nếu có thời gian thì tới khuyên nhủ hắn.
Tô Vãn vừa nghe liền biết Hoắc Hi khả năng có chút không ổn, bằng không Hoắc Thanh Xuyên sẽ không gọi điện cho nàng.
Nàng không hỏi nhiều, bảo người gửi địa chỉ bệnh viện qua, sau đó tìm đạo diễn trưng dụng một chiếc xe chuyên dụng của đoàn phim rồi rời đi.
Tới bệnh viện, dưới sự dẫn dắt của y tá vừa đến cửa phòng khám, liền thấy đứng cạnh cửa là một người đàn ông có bảy tám phần giống Hoắc Hi.
Người đàn ông hiển nhiên nhận ra nàng, thấy nàng tới thì thần sắc giãn ra không ít: “Không biết Hoắc Hi có nhắc tới tôi với cô không, tôi là anh trai nó, Hoắc Thanh Xuyên.”
Tô Vãn cũng có chút lo lắng cho trạng thái của Hoắc Hi.
Đây chính là mấu chốt để nàng cày nhiệm vụ, vạn nhất Hoắc Hi xảy ra vấn đề, vậy nàng có phải vĩnh viễn không hoàn thành nhiệm vụ được không?
“Hoắc Hi đâu? Anh ấy hiện tại thế nào?” Tô Vãn trực tiếp hỏi.
Hoắc Thanh Xuyên chỉ vào cửa: “Ở bên trong, tình huống còn ổn, chỉ là không muốn cho người khác chạm vào nó.”
“Tôi nghe trợ lý nó nói, ngày thường ở đoàn phim quan hệ của hai người tương đối gần, liền mạo muội gọi điện cho cô, hy vọng cô có thể tới khuyên nhủ nó.”
Tô Vãn: “Đồ đâu?”
“Cái gì?”
“Đồ dùng trị liệu đâu?” Tô Vãn có vẻ hơi không kiên nhẫn. Hoắc Thanh Xuyên thế nhưng một chút cũng không tức giận, ngược lại theo ý nàng bảo người chuẩn bị sẵn một khay đầy đủ dụng cụ trị liệu, tự mình đưa cho nàng.
“Hoắc Hi nó... xin nhờ cậy cô.” Hoắc Thanh Xuyên nói.
