Mau Xuyên: Liêu Tinh Vừa Kiều Vừa Dã, Vai Ác Sủng Nàng Đến Phát Điên - Chương 1614: Ta Cam Tâm Tình Nguyện

Cập nhật lúc: 14/01/2026 02:30

Kỳ Minh Nguyệt nghiến răng, trầm giọng đáp: “Ta cam tâm tình nguyện.”

Một đạo chưởng phong mang theo uy áp nặng nề giáng xuống n.g.ự.c Kỳ Minh Nguyệt, khiến hắn hộc ra một ngụm m.á.u tươi. Ánh mắt hắn nhìn Trường Thanh Tôn Giả đã hoàn toàn thay đổi. Không còn sự tôn kính hay quyến luyến, nhưng cũng không hẳn là hận, không hẳn là oán. Dường như mọi cảm xúc đã bị rút cạn khỏi cơ thể, hắn nhìn sư tôn mình như nhìn một người xa lạ.

Trường Thanh Tôn Giả thấy được tia chán ghét trong mắt Kỳ Minh Nguyệt, nhưng ông ta chẳng mảy may bận tâm. Ông ta đứng bên bờ hồ, cao cao tại thượng nhìn đồ đệ đang t.h.ả.m hại vạn phần, như nhìn một hạt bụi bặm, một vệt tuyết bẩn.

“Đừng dùng ánh mắt đó nhìn ta. Ngươi và phụ thân ngươi quả nhiên cùng một giuộc, lẽ ra ta nên g.i.ế.c ngươi từ khi ngươi còn đỏ hỏn.” Ánh mắt Trường Thanh Tôn Giả thậm chí còn mang theo một tia thương hại lạnh lùng.

Tống Trường Đình đứng bên cạnh, tỏ vẻ cực kỳ cung kính khi sư tôn lên tiếng, nhưng ánh mắt nhìn Kỳ Minh Nguyệt lại đầy vẻ khinh bỉ.

Kỳ Minh Nguyệt đột nhiên bật cười. Hắn thấy mình thật sự quá ngốc nghếch. Rõ ràng trong lòng đã biết sư tôn có đến bảy tám phần sẽ không tha thứ cho mình, thậm chí còn chán ghét mình như các đệ t.ử khác, vậy mà hắn vẫn cố chấp níu giữ chút tình thân không thuộc về mình này.

Hắn vẫn luôn nhớ rõ khi còn nhỏ... sư tôn cũng từng khen ngợi hắn, dù điều đó hiếm hoi vô cùng. Hắn cũng nhớ sư tôn từng ném linh d.ư.ợ.c cho mình, bảo mình đừng quá gắng sức. Trong thâm tâm, hắn thực sự đã coi sư tôn như phụ thân mà đối đãi. Chỉ là không ngờ, tất cả chỉ là do hắn tự đa tình.

Sở dĩ hắn không nỡ dứt bỏ, thực chất là vì ôm mộng tưởng hão huyền, mong chờ sư tôn có chút nỗi khổ tâm nào đó, hoặc sẽ mủi lòng. Nhưng thế này cũng tốt, từ nay về sau hắn không còn gì vướng bận ở Kiếm Tông nữa.

“Sư tôn cảm thấy sự tồn tại của con vốn dĩ đã là tội nghiệt, phải không?” Kỳ Minh Nguyệt hỏi.

Trường Thanh Tôn Giả khựng lại. Ông ta nhớ đến dáng vẻ hắn lẽo đẽo đi theo sau mình khi còn nhỏ, nhưng lại không thể quên được sự điên cuồng của cha hắn khi tấn công Kiếm Tông năm xưa: “... Chẳng lẽ không phải sao? Nếu ngươi không có tội, vậy những đệ t.ử Kiếm Tông đã c.h.ế.t kia có tội gì?”

Sư huynh của ông ta chính là c.h.ế.t dưới tay cha hắn. Nếu không phải nể tình cha hắn vốn cũng là đệ t.ử Kiếm Tông, và khi đó hắn chỉ là một đứa trẻ sơ sinh, thì có lẽ hắn đã không tồn tại trên đời này rồi. Dù Kiếm Tông nuôi dưỡng hắn, nhưng sự giám sát và khống chế đối với hắn chưa bao giờ nới lỏng.

Quả nhiên, hắn lại đi vào vết xe đổ của cha mình, trở thành một kẻ dây dưa không dứt với yêu nữ Hợp Hoan Tông, một hung đồ bên bờ vực đọa ma.

Kỳ Minh Nguyệt mím c.h.ặ.t môi, không nói thêm lời nào. Hắn không thể liên lụy đến người duy nhất trên thế gian này thật lòng thích hắn. Cũng may... nơi này chỉ có sư tôn và Tống Trường Đình. Sư tôn giữ mạng hắn đến giờ, chẳng qua là muốn dùng hắn làm mồi nhử để g.i.ế.c Tô Vãn.

Hắn thực sự không còn gì để lo ngại nữa. Hoặc là sống, hoặc là c.h.ế.t...

Đọa ma đối với người Kiếm Tông là nỗi sỉ nhục, nhưng hắn sẽ không vì họ mà đọa ma. Hắn đọa ma, chỉ là để bảo vệ nàng... Trước khi nàng tới, hắn buộc phải làm vậy. Dù sau khi đọa ma có phải c.h.ế.t đi, hắn cũng sẽ không tiếp tục liên lụy đến nàng.

Nàng là Tông chủ Hợp Hoan Tông, bên cạnh có biết bao lựa chọn. Thiếu một mình hắn, nàng có lẽ sẽ buồn bã một thời gian, nhưng đời tu hành dài đằng đẵng, hắn cũng chỉ là một gợn sóng nhỏ trong cuộc đời nàng mà thôi. Không thể tạo nên sóng gió gì lớn lao.

Kỳ Minh Nguyệt tự nhủ như vậy, nhưng lần đầu tiên trong đời, hắn nếm trải cảm giác không cam tâm và hối hận tột cùng.

Ma khí màu xám đen dần dần tỏa ra từ quanh thân hắn. Luồng hắc khí lờ lững trên mặt nước như một cơn gió lạnh thổi qua. Ngay cả đôi mắt đen láy cũng một lần nữa nhuốm màu đỏ đậm.

Trường Thanh Tôn Giả mặt không đổi sắc, thậm chí không thèm liếc nhìn hắn lấy một cái, mà lại nhìn về phía Tô Vãn đang ẩn nấp, thản nhiên nói: “... Yêu nữ đúng là yêu nữ, trốn một bên nhìn đồ nhi ta đọa ma, chắc ngươi đang đắc ý lắm.”

Kỳ Minh Nguyệt nghe thấy lời này đột ngột ngẩng đầu, ma khí trên người cuộn trào dữ dội. Khoảnh khắc nhìn thấy Tô Vãn, ma khí của hắn càng bùng phát mãnh liệt hơn.

Trường Thanh Tôn Giả lạnh hừ một tiếng, vung tay tung ra một đạo chưởng phong. Tô Vãn dù có vô số pháp bảo phòng thân, nhưng đối phương là đại năng của Kiếm Tông, hai món linh bảo hộ thân trên người nàng tức khắc vỡ vụn.

Lồng n.g.ự.c bị ép đến khó thở, Tô Vãn cũng không hề giữ sức. Đầu tiên nàng vung roi đ.á.n.h ngất Tống Trường Đình đang lao tới, sau đó phi thân về phía Kỳ Minh Nguyệt, lòng bàn tay vừa chạm vào vai hắn liền rút ra một tấm truyền tống phù.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.