Mau Xuyên: Liêu Tinh Vừa Kiều Vừa Dã, Vai Ác Sủng Nàng Đến Phát Điên - Chương 174: Ngồi Trong Lòng Thượng Tướng
Cập nhật lúc: 10/01/2026 07:33
[Cười c.h.ế.t, người ta đã có vợ thật rồi, các ngươi cứ ôm mấy bà vợ lạnh băng bằng sắt thép mà khóc đi.]
Bên trong cơ giáp.
Tô Vãn chống cằm nhìn hắn.
Không ngờ đàn ông khi lái cơ giáp lại ngầu đến thế.
Giác quan nhạy bén của Dung Liệt nhận ra tầm mắt Tô Vãn, hắn có chút không tự nhiên mím môi: “Vãn Vãn, em có ổn không?”
Tô Vãn không cảm thấy có gì không ổn, Dung Liệt chắc chắn đã chiếu cố đến thể chất của nàng nên lái cũng không nhanh.
Nàng nhìn chỗ ngồi của mình rồi lại nhìn Dung Liệt, đôi mắt đảo một vòng, nói thẳng: “Không có gì không ổn, nhưng mà... em muốn ngồi vị trí của anh, có được không?”
Dung Liệt cúi đầu nhìn nàng, hiển nhiên có chút khó xử: “... Nhưng ngồi thế nào được?”
Khoang điều khiển vốn dĩ không lớn, hắn lại thuộc dạng hình thể dị thường cao lớn, ghế lái chính hắn ngồi vào là vừa khít, Tô Vãn muốn ngồi thì căn bản không còn không gian dư thừa.
Tô Vãn nhìn từ trên xuống dưới, thản nhiên nói: “Chuyện này có gì khó, em có thể ngồi trên người anh mà.”
Cơ giáp khẽ run lên một cái.
Dung Liệt lập tức dùng tinh thần lực khống chế lại, giọng nói có chút khô khốc và chần chờ: “... Em xác định?”
Tô Vãn chống mặt nhìn hắn: “Đúng vậy, không được sao? Vậy em sẽ không vui đâu.”
“Không có,” Da mặt Dung Liệt hơi ửng hồng: “Nếu em thích thì... được.”
Dứt lời, toàn bộ thân hình hắn đều căng c.h.ặ.t lên.
Cảm giác xúc giác khi ôm Tô Vãn vừa rồi không ngừng tái hiện trong đầu hắn.
Cơ thể nàng mềm mại như vậy, lại nhỏ bé như vậy, hắn sợ mình sơ ý một chút liền làm nàng bị thương, cần phải dùng sự khống chế cực mạnh để ước thúc bản thân, đến mức cơn đau đớn luôn nhắc nhở trên người hắn dường như cũng hoàn toàn rời xa.
Tô Vãn trực tiếp đứng dậy khỏi chỗ ngồi, chân dùng chút lực liền ngồi gọn vào trong lòng n.g.ự.c hắn.
Dung Liệt một tay ôm lấy eo nàng, sợ nàng không cẩn thận ngã xuống.
Trái tim lại đập loạn nhịp đến mất kiểm soát, khiến hắn ngay cả hô hấp cũng phải đè thấp xuống rất nhiều.
Tô Vãn ghé vào n.g.ự.c hắn, nghịch nghịch tóc hắn.
Chẳng mấy chốc, cơ giáp đã dừng lại.
Dung Liệt ôm Tô Vãn nhảy xuống khỏi phòng điều khiển.
Trước lạ sau quen, Tô Vãn lần này đã có chuẩn bị tâm lý, không giống lần trước còn có chút kinh hồn táng đảm, lúc này còn rảnh rỗi quan sát sắc mặt Dung Liệt.
Ừm... Trừ bỏ lỗ tai có vẻ dễ đỏ giống như các mảnh vỡ khác, thì nhìn bề ngoài hắn vẫn là một mỹ nhân cao lãnh phảng phất không thể khinh nhờn.
Dung Liệt đáp xuống mặt đất, nhẹ nhàng thả nàng xuống.
Tô Vãn cảm thấy sau khi thả nàng xuống, cơ bắp đang căng cứng của hắn nháy mắt thả lỏng, trong lòng có chút buồn cười.
Nàng làm hắn căng thẳng đến thế sao?
Dung Liệt chỉ về phía trước: “Căn nhà này không tính là lớn, nhưng lại là nơi tôi thường ở. Trước kia bận rộn thì mười ngày nửa tháng cũng không về được một lần, nhưng hiện tại thời gian rảnh của tôi rất nhiều.”
Hắn quay đầu nhìn nàng: “... Vào xem trước đã, nếu không hài lòng chúng ta lại đổi.”
Tô Vãn nhìn căn nhà chiếm diện tích cực lớn trước mắt, có chút tò mò cái định nghĩa "lớn" trong miệng hắn rốt cuộc là bao nhiêu.
Trước mắt là một khu vườn kiểu Âu, sâu trong vườn tọa lạc một tòa siêu biệt thự cực kỳ hiện đại. Bên cạnh biệt thự còn đỗ các loại phi hành khí. Bởi vì diện tích quá lớn, mắt thường khó có thể nhìn thấy toàn cảnh, cho nên Tô Vãn cũng không biết căn nhà Dung Liệt nói còn có “kinh hỉ” gì mà nàng chưa biết.
Tô Vãn nhìn quãng đường còn một đoạn mới tới cửa biệt thự, quay đầu nhìn Dung Liệt: “Đây là cái anh gọi là không tính là lớn?”
Dung Liệt rõ ràng có chút thiếu tự tin: “Ừm... chỗ này có chút nhỏ, nhưng mẹ tôi từng nói đây là căn nhà có tình người nhất của tôi, cho nên tôi mới đưa em đến đây.”
“Dưới danh nghĩa tôi còn rất nhiều tinh cầu thích hợp cư trú, nơi này xác thật có chút nhỏ.”
“Không nhỏ không nhỏ.” Tô Vãn liên tục lắc đầu: “Chúng ta mau vào đi thôi.”
Cũng may chỗ Dung Liệt đỗ cơ giáp không quá xa, đi bộ vài phút liền tới trước cửa biệt thự.
Dung Liệt đi đến trước cửa, một tia laser quét từ dưới lên trên toàn thân hắn, Tô Vãn nghe thấy âm thanh máy móc vang lên ——
[Thông tin sinh học đối chiếu thành công. Dung thượng tướng, hoan nghênh về nhà.]
Một tiếng khí nén vang lên, cửa lớn mở ra.
[Nhận được tin tức từ Bạch Tháp, phát hiện một Nhân loại được Liên Bang bảo hộ. Đã tự động ghi nhận thông tin sinh học của chuẩn bạn lữ “Tô Vãn”. Hoan nghênh về nhà, Tiểu Khả Ái.]
Sao đến trí tuệ nhân tạo này cũng gọi nàng là Tiểu Khả Ái vậy?
Cái biệt danh này xem ra là hoàn toàn không ném đi được rồi!
Dung Liệt đưa nàng đi tham quan một chút bên trong biệt thự. Tô Vãn chỉ mới xem tầng một đã mệt đến không muốn nhúc nhích. Dung Liệt nhìn sắc trời, đã có chút muộn, vốn định đưa Tô Vãn ra ngoài ăn tối, lại bị Tô Vãn lười biếng một mực từ chối. Nàng ở Bạch Tháp toàn ăn những món cực kỳ tốt cho sức khỏe nhưng nhạt nhẽo vô vị, lúc này thật vất vả mới được ra ngoài, liền kéo Dung Liệt cùng nhau lướt xem thực đơn giao hàng tận nơi quanh đây.
