Mau Xuyên: Liêu Tinh Vừa Kiều Vừa Dã, Vai Ác Sủng Nàng Đến Phát Điên - Chương 264: Con Rối Tập Kiếm

Cập nhật lúc: 10/01/2026 15:02

"Vạn sự tự có vi sư, khóc cái gì."

Tô Vãn ngẩn người.

Thật sự không ngờ người lạnh lùng như Thẩm Quân Hàn cũng có lúc... ôn nhu như vậy?

Ngón tay hắn giống như bạch ngọc ôn lương.

Nhưng kỳ quái là, Tô Vãn lại không nghe thấy hệ thống thông báo giá trị chữa khỏi tăng lên.

Trong lòng nàng có chút bất an.

Sẽ không phải lại giống như thế giới trước, cần thiết phải dùng thủ đoạn không bình thường mới trị liệu được chứ?

Thế giới trước chính là dùng tinh thần lực!

Nàng tức khắc cảm thấy độ khó chữa khỏi lại tăng lên không ít.

Nhưng cũng có lẽ là do nàng không chủ động chạm vào hắn?

Nói thật... Thẩm Quân Hàn nhìn uy nghiêm lạnh lùng như vậy, nàng thật đúng là có chút sợ hắn.

Tô Vãn cúi đầu, ấp úng hai tiếng: "Ân... Ta, ta biết sư phụ sẽ không bỏ mặc ta."

Nàng làm bộ làm tịch lau nước mắt.

Thẩm Quân Hàn cảm thấy dưới tay mềm mại, tóc Tô Vãn mát lạnh lại mềm mượt. Hắn từ trước đến nay chưa từng cảm nhận qua sinh vật mềm mại như vậy, cảm thấy có chút khó giải quyết đồng thời trong lòng lại cũng có chút không khỏe.

Nghe thấy Tô Vãn nói như vậy, ngón tay hắn khẽ động, thu về.

Sau đó trầm mặc một thoáng, đột nhiên nói: "Lần này ngươi bị thương, xét đến cùng vẫn là do gặp địch sơ suất, cộng thêm ngày thường vi sư có chút lơ là quản giáo, thực lực mới có thể vô dụng như thế."

Tô Vãn trong khoảng thời gian ngắn không phản ứng kịp vì sao vị sư phụ hờ này lại nói như vậy.

Nhưng nàng ẩn ẩn có loại dự cảm không lành.

Sau đó, cái sự không lành này qua miệng Thẩm Quân Hàn liền biến thành hiện thực.

"Đã như thế, mỗi ngày buổi sáng ngươi hãy qua đây, vi sư sẽ đích thân chỉ điểm ngươi." Hắn nói như vậy, trên tay hiện lên một trận ánh sáng nhạt, Tô Vãn liền thấy trong tay hắn trống rỗng xuất hiện một khối ngọc phù, "Lăng Tiêu kiếm pháp quá mức sắc bén, xác thật không thích hợp với ngươi."

"Đây là một bộ kiếm pháp Thiên cấp mà vi sư ngẫu nhiên có được, tên là 'Mờ Ảo', ngày mai ngươi liền dựa theo cái này luyện tập."

Dứt lời, còn thập phần thận trọng gật đầu: "Cầm lấy rồi trở về đi, ngày mai lại đến."

Tô Vãn ngơ ngác nhận lấy ngọc phù trong tay sư phụ, thất thần đi ra khỏi rừng trúc tiểu viện.

Chờ trở lại nơi ở của mình, lúc này mới hối hận không kịp!

Trời ơi!

Sư phụ nàng vừa nhìn là biết yêu cầu đối với đồ đệ thập phần nghiêm khắc. Trước kia là không muốn quản, lúc này nàng tự dâng mình tới cửa tìm sự thân cận, giờ thì hay rồi, nàng lập tức phải đi học kiếm pháp mới.

Chỉ cần nghĩ đến người nọ được xưng là kiếm đạo khôi thủ ngàn năm khó gặp, sao Tô Vãn lại cảm thấy hoảng hốt thế này?

Để ngày mai không quá mức mất mặt, Tô Vãn cũng chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến Dạ Uyên xuất hiện một cách khó hiểu nữa, nàng đóng cửa phòng lại liền vận dụng thần thức xem xét kiếm quyết trong ngọc phù.

Ngọc phù phát ra một trận lưu quang, vọt vào thức hải của nàng.

Từng chiêu từng thức của kiếm quyết đều khắc sâu trong đầu nàng.

Đừng nói, tu tiên học tập hoàn toàn không cần học vẹt, điểm này xác thật quá "h.a.c.k" game.

Nhưng rất nhanh, Tô Vãn liền phát hiện, cho dù Tu Tiên giới học tập có BUG nghiêm trọng, nhưng rất nhiều thứ không phải cứ nhớ kỹ là có thể vận dụng hoàn toàn, cũng không phải nhớ kỹ là có thể hiểu thấu đáo.

Ví dụ như, cái gì gọi là "Kiếm ý".

Nàng hoàn toàn mù tịt, cái gì cũng không hiểu.

Nhưng không hiểu cũng chỉ có thể cầm thanh bản mạng kiếm của mình ra sân khoa tay múa chân thử. Một màn múa kiếm gập ghềnh, nếu nói kiếm của Thẩm Quân Hàn là chính khí ngạo nghễ giữa thiên địa, thì nàng chính là đứa trẻ con cầm kiếm gỗ quơ quào lung tung như đang chơi đùa.

Đã dự cảm được ngày mai sẽ bị sư phụ giáo huấn thế nào rồi.

Tô Vãn thở ngắn than dài, ỷ vào việc người tu tiên không cần nghỉ ngơi, trực tiếp luyện suốt một đêm.

Sau đó ngày hôm sau do do dự dự trở lại rừng trúc tiểu viện của sư phụ.

Vừa đẩy cửa ra, liền thấy Thẩm Quân Hàn đang ngồi bên bàn đá ngước mắt nhìn linh hoa trong viện.

Thấy nàng tới, hắn tùy ý nói: "Mờ Ảo kiếm quyết, có cảm tưởng gì?"

Cảm tưởng chính là cái này hoàn toàn không phải thứ người nên luyện.

Nhưng lời này Tô Vãn cũng không dám nói, vì thế chỉ có thể ủ rũ cụp đuôi trực tiếp tự thú: "Không có cảm tưởng gì, cảm tưởng chính là... Khó quá."

Thẩm Quân Hàn hơi nhíu mày, đôi mắt đen nhánh nhìn nàng: "... Rất khó sao?"

Nhìn xem, đây là tiếng người nói sao? Hắn là thiên tài đương nhiên không cảm thấy khó, nàng chính là trước nay chưa từng tiếp xúc qua cái thứ tu tiên c.h.ế.t tiệt này a! Nàng chỉ là một người thường, cái nhiệm vụ rách nát này không thể thuần túy một chút sao?

"Sư phụ người đương nhiên cảm thấy không khó." Trong lòng Tô Vãn có chút bực, nói chuyện khó tránh khỏi mang theo chút oán khí.

Thế giới trước vẫn là tiểu khả ái ngây thơ, thế giới này hắn hoàn toàn không quen biết nàng, còn bắt nàng luyện kiếm. Luyện kiếm không nói, cả người còn lạnh như băng, nếu không phải biết hắn bị bệnh, Tô Vãn hiện tại đều không muốn để ý đến hắn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mau Xuyên: Liêu Tinh Vừa Kiều Vừa Dã, Vai Ác Sủng Nàng Đến Phát Điên - Chương 264: Chương 264: Con Rối Tập Kiếm | MonkeyD