Mau Xuyên: Liêu Tinh Vừa Kiều Vừa Dã, Vai Ác Sủng Nàng Đến Phát Điên - Chương 325
Cập nhật lúc: 10/01/2026 15:14
Xem ra Thẩm Quân Hàn còn không biết sự thật Vãn Vãn là yêu thú.
Ha, bọn họ sao lại không hợp? Một con rắn một con cá, đúng là trời sinh một cặp!
Hắn biết nhiều bí mật hơn Thẩm Quân Hàn, Thẩm Quân Hàn chẳng phải chỉ là một sư phụ sao? Chẳng lẽ còn muốn chia rẽ uyên ương?
Bảo hắn từ bỏ người mà hắn vất vả lắm mới gặp được, sao có thể?
Bao nhiêu năm qua, chỉ có nàng, chỉ có nàng, chưa bao giờ dùng ánh mắt khác thường nhìn hắn, tuy có hơi dễ nổi giận, nhưng hắn chính là thích.
Thẩm Quân Hàn… cũng đâu có thờ ơ với Vãn Vãn, nếu không cũng sẽ không hết lần này đến lần khác bám vào thần thức của hắn.
Hắn cũng không tin, chuyện Thẩm Quân Hàn không muốn mà có người ép hắn làm được! Chẳng lẽ hắn không thể mạnh mẽ cắt đứt liên hệ sao?
Nói cho cùng, chính là không muốn mà thôi.
“Hợp hay không không phải do ngươi quyết định, là do Vãn Vãn quyết định,” Dạ Uyên nhìn Thẩm Quân Hàn với ánh mắt có chút thương hại, “Thẩm Quân Hàn, trước kia ta chỉ coi ngươi là kẻ yếu đuối, bây giờ lại cảm thấy ngươi có chút đáng thương.”
Ánh mắt Thẩm Quân Hàn trở nên không tốt, khí thế cả người biến đổi, uy áp từ trên người hắn lan ra toàn bộ đều đổ ập lên người Dạ Uyên.
Cơ bắp Dạ Uyên căng cứng trong chốc lát, sau khi điều chỉnh lại hô hấp mới gian nan nói: “Sao? Nói không lại ta liền muốn động thủ? Ngươi chột dạ à?”
“Dạ Uyên, ngươi và nàng không có khả năng, đừng chấp mê bất ngộ.” Hơi thở trên người Thẩm Quân Hàn áp lực và cuồng táo.
Dạ Uyên cười nhạo một tiếng: “Ngươi nói không có khả năng liền không có khả năng? Ta lại cứ nói là có khả năng.”
Thẩm Quân Hàn chau mày.
Dạ Uyên lại nói: “Ngươi ngay cả bản thân mình còn không thể nhìn thẳng vào, thì có tư cách gì đến yêu cầu ta?”
Thiên Sương kiếm như lưu quang xuất hiện trong tay Thẩm Quân Hàn, hắn rút kiếm nhắm thẳng vào Dạ Uyên.
Dạ Uyên lại vẻ mặt không quan tâm, nhìn thẳng vào mắt hắn với chút trào phúng trần trụi: “Đây đúng là tác phong trước sau như một của ngươi.”
Thanh kiếm trong tay Thẩm Quân Hàn run lên.
Hắn nhìn Dạ Uyên với ánh mắt phức tạp, môi giật giật, cuối cùng thu kiếm lại.
Ngay sau đó bước đi, lướt qua người Dạ Uyên.
Trên người hắn vẫn còn nhỏ nước, lại không có ý định dùng pháp thuật làm khô, lúc đi qua Dạ Uyên, thế mà lại khiến Dạ Uyên cảm thấy một tia hàn khí.
Thẩm Quân Hàn đang làm lơ hắn.
Trong mắt Dạ Uyên ẩn chứa lửa giận, hắn thà rằng Thẩm Quân Hàn đối đầu gay gắt với hắn như trước, không tiếc động thủ, cũng không muốn Thẩm Quân Hàn làm lơ hắn như vậy.
“Thẩm Quân Hàn!”
Bước chân Thẩm Quân Hàn hơi khựng lại, nghiêng đầu nhìn hắn.
“Dạ Uyên, ngươi nói đúng, ngươi đã có nhân cách độc lập, có những lúc, ngươi còn giống một người có m.á.u có thịt hơn ta.”
“Ta quả thực không có tư cách yêu cầu ngươi.”
“Nhưng mà… tình cảm của nhân tu không đơn giản như vậy là có thể nói rõ, ta không hy vọng Tô Vãn bị tổn thương.”
“Thân phận của ngươi, chung quy vẫn là một nhân tố nguy hiểm chắn ngang ở đó.”
Thẩm Quân Hàn nói như vậy, Dạ Uyên ngược lại cảm thấy có chút kỳ quái.
Hắn loáng thoáng cảm thấy, Thẩm Quân Hàn dường như đang dần trở nên không giống với trước đây.
Người trước mắt có vài phần nhân khí, không còn lạnh như băng sương nữa.
Dạ Uyên hiếm khi ngẩn người.
Thẩm Quân Hàn lại đột nhiên nhớ tới một chuyện, hỏi: “Ma tộc xuất hiện ở Lăng Tiêu Kiếm Tông trước đó là do ngươi g.i.ế.c?”
Dạ Uyên có chút bực bội mà lắc lắc cái đuôi: “Là ta g.i.ế.c thì sao, ngươi muốn dạy dỗ ta à?”
Thẩm Quân Hàn lắc đầu: “Không.”
Tiếp theo lại nói: “Chuyện này ngươi làm rất đúng, tại sao ta phải dạy dỗ ngươi?”
“Có điều sau này nếu lại gặp Ma tộc, ra tay đừng quá nhanh.”
Dạ Uyên quay đầu đi, đang định cùng Thẩm Quân Hàn lý luận một phen, hắn lại không phải là môn nhân của Lăng Tiêu Kiếm Tông, tại sao phải nghe lời Thẩm Quân Hàn, kết quả vừa quay lại thì Thẩm Quân Hàn đã hóa thành một vệt sáng biến mất trước mặt hắn.
Hắn trong lòng không vui, hướng về phía nơi Thẩm Quân Hàn biến mất nói: “Thẩm Quân Hàn!”
“Ngươi mà còn rình mò nữa! Ta sẽ không khách khí với ngươi đâu!”
Vốn tưởng rằng Thẩm Quân Hàn đã đi xa không nghe được lời hắn nói.
Dạ Uyên lại cảm thấy trong đầu vang lên giọng nói lạnh như băng của người nọ.
[ Chuyện này không do ta quyết định. ]
C.h.ế.t tiệt!
Thẩm Quân Hàn!
Lần sau hắn sẽ không khách khí như vậy đâu!
Đừng tưởng rằng hắn không biết tâm tư nhỏ mọn của người này!
Chắc chắn là thấy Vãn Vãn tốt, nên lén lút hâm mộ hắn!
Khẩu thị tâm phi, ngoài mặt một đằng trong lòng một nẻo, hai mặt.
Trang 253
A, đừng tưởng hắn không biết!
Dạ Uyên lén lút mắng thầm xong, trực tiếp trở về tiểu viện của Tô Vãn.
Nghĩ nghĩ, trực tiếp hóa thành con rắn nhỏ leo lên cổ tay Tô Vãn, lại biến mình thành vòng tay.
Ánh mắt hắn dừng trên đôi môi hồng phấn của Tô Vãn, có chút bất an mà lè lưỡi, sau đó ép mình chìm vào giấc ngủ.
