Mau Xuyên: Liêu Tinh Vừa Kiều Vừa Dã, Vai Ác Sủng Nàng Đến Phát Điên - Chương 330

Cập nhật lúc: 10/01/2026 15:15

Hắn có chút vui mừng, nhưng trên mặt lại không biểu hiện ra.

Nhưng nhìn thấy bóng dáng Tô Vãn vui mừng chạy về phía này, Tiết Chuyển Linh và Lâm Phỉ hoạt bát phía sau hoàn toàn không đứng yên được nữa.

Khi Tô Vãn đến gần, họ lần lượt hóa thành fan cuồng, không ngớt lời tâng bốc Tô Vãn.

Tiết Chuyển Linh: “Tiểu sư muội quá lợi hại! Màn lật ngược tình thế này xem mà ta không kịp chớp mắt! Không hổ là tiểu sư muội của ta!”

Lâm Phỉ: “Tiểu sư muội thế mà lại thắng được Bạch Túc Nghiêu, cái gã chuyên dùng chiêu trò mờ ám đó! Lợi hại hơn ta nhiều! Lần đại bỉ tông môn này, tiểu sư muội tuyệt đối sẽ đạt được thành tích tốt!”

Ngay cả Giang Ngưng Tuyết, người luôn không giỏi khen người khác, cũng phải kiềm chế tâm trạng vui sướng đến bay lên của mình, ho khan một tiếng mới nói: “Lợi hại! Tiếp tục giữ vững! Ta biết ngay là muội có thể mà!”

Tô Vãn bị khen đến đỏ mặt, ánh mắt bất giác dừng trên người Thẩm Quân Hàn mặt không biểu cảm.

Thẩm Quân Hàn thấy nàng hơi thở hổn hển, trên trán còn rịn một lớp mồ hôi mỏng, hơi thở cũng có chút không ổn định, trong lòng dấy lên một tia lo lắng ngầm.

Nhưng thấy bộ dạng “cầu khen ngợi” lấp lánh của nàng, hắn dừng một chút, nhẹ giọng nói: “Không tệ.”

Có thể được Thẩm Quân Hàn khen một câu như vậy, Tô Vãn đã rất vui rồi.

Giống như gánh nặng trên vai đột nhiên được trút xuống, khiến nàng cảm thấy nhẹ nhõm, đồng thời, một cơn mệt mỏi lập tức quét đến từ đáy lòng.

Thẩm Quân Hàn nhận ra sắc mặt nàng không đúng, khẽ cau mày: “…Cơ thể vẫn ổn chứ?”

Trên người nàng vì chiến đấu mà ít nhiều bị thương, trên cổ tay, bả vai còn có vết rách do lợi kiếm cắt qua quần áo, vết m.á.u nhàn nhạt thấm qua lớp vải trắng, thực sự có chút ch.ói mắt.

Tô Vãn lắc đầu: “Sư phụ… ta chỉ hơi mệt, cũng không có gì lớn…”

Nàng vừa nói đến đây, liền cảm thấy hơi thở của mình càng thêm không ổn.

Linh khí tiêu hao gần hết, đòn tấn công của Bạch Túc Nghiêu nàng cũng không thể tránh được trăm phần trăm, nên ít nhiều bị thương.

Vừa rồi gắng gượng bằng một hơi, bây giờ thả lỏng ra, nàng liền cảm thấy toàn thân như đang đau nhức.

Cơ thể đột nhiên trở nên nặng nề, Tô Vãn một câu còn chưa nói xong, liền cảm thấy gương mặt Thẩm Quân Hàn trước mắt mình trở nên mơ hồ.

Ngay sau đó, sức lực trên người phảng phất như nước chảy biến mất, nàng cảm thấy bốn phía dần dần tối sầm lại, rồi rơi vào một vòng tay mang theo hương vị băng tuyết.

Thẩm Quân Hàn đã đỡ được nàng.

Khi nhìn thấy Tô Vãn dần dần có chút không ổn, Thẩm Quân Hàn đã cảm thấy có chút lo lắng.

Bởi vậy, khi Tô Vãn thật sự ngã xuống, Thẩm Quân Hàn vẫn luôn chú ý đến nàng lập tức phản ứng lại, cánh tay dài vươn ra liền ôm Tô Vãn vào lòng.

Thân thể nàng rất nhẹ, lại rất mềm, còn tỏa ra một mùi hương khó tả.

Thân thể Thẩm Quân Hàn có chút cứng đờ, thế mà lần đầu tiên có chút không biết phải làm gì.

Nhưng hắn chỉ sững sờ một giây, liền trực tiếp bế ngang người nàng lên.

Ba người Giang Ngưng Tuyết vốn đang rất vui mừng vì Tô Vãn thắng, do đó đã xem nhẹ tình trạng cơ thể của Tô Vãn, đến khi thật sự thấy Tô Vãn ngã vào lòng sư phụ, tức khắc không giữ được bình tĩnh.

“Tiểu sư muội sao đột nhiên ngất xỉu?!” Giang Ngưng Tuyết đến gần Thẩm Quân Hàn, sắc mặt lo lắng: “Sư phụ, bây giờ làm sao đây?”

“Tiểu sư muội chắc chắn bị thương rồi! Nàng lần đầu tỷ thí chắc chắn đã dùng hết toàn lực, chẳng lẽ là quá mệt?” Tiết Chuyển Linh lo lắng đến đi vòng vòng.

“Sư phụ, để Mộ Hoa sư bá đến xem đi! Tiểu sư muội trước đó còn trúng độc, ta sợ có chuyện gì ngoài ý muốn!” Lâm Phỉ nhìn sắc mặt có chút tái nhợt của tiểu sư muội, trong lòng ảo não vì sao vừa rồi mình không phát hiện ra tiểu sư muội không ổn.

“Đừng hoảng,” Giọng nói của Thẩm Quân Hàn mang theo băng hàn, lại kỳ lạ làm cho cả ba người đều tĩnh lặng lại, ánh mắt Thẩm Quân Hàn dừng trên người Lâm Phỉ: “Chắc là chỉ do linh khí cạn kiệt, lại thêm bị thương, nên nhất thời hôn mê.”

“Ta đưa nàng đi tìm Mộ Hoa, đi trước một bước.”

Thẩm Quân Hàn vừa dứt lời, nháy mắt biến mất tại chỗ.

Giang Ngưng Tuyết và Tiết Chuyển Linh liếc nhau, vội vàng ngự kiếm bay về phía Ngũ Chi Phong.

Lâm Phỉ hoang mang rối loạn, thấy mọi người đều đi rồi, cũng vội vàng bước lên phi kiếm đuổi theo.

*

“Hiếm khi thấy ngươi vội vã như vậy,” Mộ Hoa buông tay đang bắt mạch ra, quay đầu nhìn Thẩm Quân Hàn đang đứng bên giường với sắc mặt phức tạp, “Nàng không có gì đáng ngại, chỉ là linh khí cạn kiệt dẫn đến hôn mê, an tâm nghỉ ngơi mấy ngày sẽ hồi phục.”

Thẩm Quân Hàn hơi gật đầu: “…Không sao là tốt rồi.”

Mộ Hoa lại nói: “Có điều, nàng đột ngột ngất xỉu, cũng có liên quan đến áp lực gần đây.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.