Mau Xuyên: Liêu Tinh Vừa Kiều Vừa Dã, Vai Ác Sủng Nàng Đến Phát Điên - Chương 333: Sư Phụ, Người Cũng Có Thể Cung Cấp Giá Trị Chữa Khỏi?
Cập nhật lúc: 10/01/2026 15:16
Thẩm Quân Hàn thấy nàng tỉnh lại, liền buông lỏng cổ tay Tô Vãn ra.
Tô Vãn theo phản xạ kiểm tra Giá trị chữa khỏi, kết quả lại càng thêm giật mình.
Dạ Uyên hàng đêm quấn quanh cổ tay nàng, Giá trị chữa khỏi tăng trưởng cho đến hôm qua mới chỉ đạt 30%, trong đó còn có không ít là nhờ nụ hôn lần trước của hắn. Nhưng Thẩm Quân Hàn vừa chủ động chạm vào nàng, truyền linh lực cho nàng, chỉ trong chốc lát thế mà đã tăng lên 35%.
Tuy rằng không thể so với tốc độ trước kia, nhưng tuyệt đối là tốc độ tăng nhanh nhất gần đây.
Cho nên…… Mặc kệ là Thẩm Quân Hàn hay Dạ Uyên, đều có thể cung cấp Giá trị chữa khỏi.
Chỉ số này tăng trưởng dường như có liên quan mật thiết đến việc đối phương chủ động tiếp xúc thân mật?
Lại thêm vào suy đoán ẩn giấu của nàng.
Có lẽ vì Dạ Uyên chỉ là một phần của Thẩm Quân Hàn, cho nên hiệu quả chữa khỏi cũng không bằng bản thể?
Tô Vãn cũng không biết suy đoán của mình có đúng hay không, nhưng giờ khắc này, bị đôi mắt băng hàn nhưng ẩn chứa chút ấm áp của Thẩm Quân Hàn nhìn chằm chằm, nàng không thể nào dửng dưng như không có gì.
Nàng đang định mở miệng, Thẩm Quân Hàn lại trước một bước hỏi: “Tỉnh rồi? Cảm giác thế nào?”
Tô Vãn giãy giụa định ngồi dậy, được Thẩm Quân Hàn đỡ nhẹ một cái.
Nhiệt độ cơ thể hắn có chút lạnh, quả thực không khác gì Dạ Uyên.
Ngồi dậy xong, Tô Vãn không hiểu sao lại thấy hơi căng thẳng, nàng cào cào chăn, nói với hắn: “Ta cảm thấy ổn rồi, cảm ơn linh lực vừa rồi của sư phụ.”
Thẩm Quân Hàn khẽ lắc đầu: “Không có gì.”
Hắn thấy Tô Vãn tựa hồ có chút khẩn trương, ánh mắt lại liếc về phía Dạ Uyên, lạnh lùng hỏi: “Hắn lúc nào cũng đi theo ngươi sao?”
Tô Vãn nhìn theo ánh mắt Thẩm Quân Hàn, lập tức phát hiện Dạ Uyên đang cuộn tròn bên gối, lúc này vì bị nhắc tên nên đang trừng mắt giận dữ nhìn Thẩm Quân Hàn.
[Vãn Vãn! Tên này chính là ngụy quân t.ử! Vừa rồi nhân lúc nàng ngủ hắn còn sờ mặt nàng!]
Tô Vãn có chút kinh ngạc nhìn thoáng qua Thẩm Quân Hàn.
Chà, nhìn không ra nha?
Sư phụ lạnh lùng băng giá còn có mặt này sao?
Nhưng biểu hiện lúc này của hắn cũng không giống người làm ra loại chuyện đó, ngược lại còn có vẻ quá mức nghiêm túc, tự hạn chế.
Tô Vãn có chút không dám tin.
[Ta cảm thấy hắn…… Không giống người làm ra loại chuyện này, huống chi ta còn là đồ đệ của hắn.]
[Dạ Uyên, chàng có phải nhìn lầm rồi không? Hay là do có thành kiến với Thẩm Quân Hàn?]
Dạ Uyên càng tức, tiểu hắc xà há to miệng nhìn nàng.
Ngón tay Tô Vãn thấy ngứa, trực tiếp vươn tay nâng cằm nó lên, khép miệng nó lại.
Dạ Uyên: [Nàng thế mà nghi ngờ ta! Ta vì cái gì phải nói dối lừa nàng!]
[Vãn Vãn! Nàng ngàn vạn lần đừng bị hắn lừa! Hắn chính là tên ngụy quân t.ử ra vẻ đạo mạo!]
Tô Vãn vừa vặn muốn làm rõ mối liên hệ cụ thể giữa Thẩm Quân Hàn và Dạ Uyên. Tuy nàng cảm thấy mình đoán không sai, nhưng vẫn cần đương sự xác nhận mới chắc chắn được chân tướng.
Vì thế nàng tiếp tục hỏi trong đầu: [Chàng làm sao mà biết được? Trước kia chàng tức muốn hộc m.á.u nói mình và hắn là một người, nhưng ta cảm thấy có chút không giống.]
[Chàng và hắn khác biệt quá lớn, trừ khuôn mặt ra, những chỗ khác có thể nói là không có điểm nào giống nhau.]
Dạ Uyên bị câu hỏi của Tô Vãn làm cho á khẩu. Hắn có tâm muốn đem toàn bộ sự thật nói cho Tô Vãn, nhưng lại không muốn phơi bày quá khứ của mình, rốt cuộc…… Hắn là sự tồn tại bị Thẩm Quân Hàn chán ghét vứt bỏ, thật sự chẳng có gì tốt đẹp để kể.
Dạ Uyên trầm mặc xuống. Tô Vãn đang định hỏi lại thì nhận ra giọng nói lạnh băng của Thẩm Quân Hàn lần nữa vang lên.
“Không muốn trả lời sao?”
Thẩm Quân Hàn nhìn đầu ngón tay trắng nõn của Tô Vãn đang khép miệng Dạ Uyên lại, trong lòng khẽ động, nhịn không được lên tiếng hỏi.
Tô Vãn lúc này mới kinh giác mình thế mà quên trả lời Thẩm Quân Hàn.
Nàng hơi suy tư một chút, rồi nói thẳng: “Hắn trước kia vì chia cho con một nửa nội đan nên thân thể thập phần suy yếu, con mang theo hắn, chỉ là muốn tiện bề chăm sóc.”
“Sư phụ, hắn từng cứu con, con không thể thấy c.h.ế.t mà không cứu. Huống chi hắn chỉ là biến thành một con rắn đen nhỏ, cũng sẽ không gây ra tổn hại gì cho con.”
Thẩm Quân Hàn nhìn bộ dáng có chút đơn thuần của Tô Vãn, lại nhớ tới nụ hôn mạnh mẽ của Dạ Uyên.
Hơi thở trên người hắn ẩn ẩn có chút không ổn.
“Tô Vãn, hắn tuy rằng là yêu thú, lại biến thành bộ dáng hiện giờ, nhưng trên thực tế vẫn là một nam yêu đã sống rất nhiều năm. Ngươi không giữ khoảng cách với hắn như thế, đến lúc đó người chịu thiệt chỉ là ngươi.”
“Ta là sư phụ ngươi, lý nên tôn trọng cách làm của ngươi, nhưng nhân tu và yêu thú vốn dĩ khác biệt như lạch trời.”
