Mau Xuyên: Liêu Tinh Vừa Kiều Vừa Dã, Vai Ác Sủng Nàng Đến Phát Điên - Chương 339: Thẩm Quân Hàn Tự Phạt
Cập nhật lúc: 10/01/2026 17:44
“Nàng là đệ t.ử của ta, mặc kệ là người hay yêu thú, đều là như thế.”
“Nếu sau này nàng đi vào con đường tà đạo, đó cũng là trách nhiệm của ta.”
Mộ Hoa thấy hắn đối với Tô Vãn tuy ngoài mặt lạnh lùng băng giá, nhưng thực chất lại bảo vệ đến cực điểm, thở dài một tiếng, hơi nghiêng người nhường đường.
Thẩm Quân Hàn liếc nhìn chiếc đuôi vàng óng của Tô Vãn, trầm mặc một thoáng rồi trực tiếp rời đi.
Trận tỷ thí này tự nhiên không giải quyết được gì.
Giang Ngưng Tuyết trong lòng lo lắng, nhưng cũng nhận ra sư phụ có ý bảo vệ Tô Vãn, vì thế trực tiếp cúi người, bế bổng nàng lên theo kiểu công chúa, ôm Tô · Mỹ nhân ngư đi theo sau Thẩm Quân Hàn, rời đi dưới ánh mắt quái dị của đám đông.
Tiết Chuyển Linh và Lâm Phỉ cũng đi theo.
Đợi người đi khuất, đám đệ t.ử nội môn “Oanh” một tiếng bàn tán sôi nổi:
“Trời ơi! Không phải chứ, Tô sư muội thật sự là yêu thú? Liễu sư muội cấu kết với Ma tộc?!”
“Tin tức hôm nay quá chấn động, tỷ thí này còn tiếp tục được không đây?”
“Đừng nói chứ, cái đuôi của Tô sư muội trông cũng đẹp phết……”
“Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Tại sao Liễu sư muội lại muốn hãm hại Tô sư muội? Chẳng lẽ trên người Tô sư muội có bí mật gì không thể cho ai biết?”
“Không biết, không rõ, nhưng cảm giác có uẩn khúc.”
“Nếu Tô sư muội thật sự không phản bội sư môn, chẳng lẽ Lăng Tiêu Kiếm Tông muốn trở thành môn phái đầu tiên thu nhận yêu thú làm đệ t.ử?”
“……”
Thẩm Quân Hàn trở lại Thanh Trúc Viện. Đợi nhóm Giang Ngưng Tuyết đều vào trong, hắn phất tay áo, cửa viện sau lưng ba người không gió tự đóng, “Rầm” một tiếng kín mít.
Thẩm Quân Hàn không nói một lời, đuôi lông mày khóe mắt đều là hàn ý.
“Tô Vãn, ngươi có gì muốn nói không?”
Vòng tay Giang Ngưng Tuyết đang ôm Tô Vãn siết c.h.ặ.t lại.
Nàng hơi hé miệng: “Sư phụ……”
“Ta không hỏi ngươi.” Câu nói của Thẩm Quân Hàn khiến Giang Ngưng Tuyết im bặt.
Tiết Chuyển Linh và Lâm Phỉ vốn định nói đỡ cho sư muội cũng chỉ đành im lặng.
Tô Vãn cảm nhận được cánh tay cứng đờ của Giang Ngưng Tuyết, bèn vỗ vỗ tay đại sư tỷ.
“Đại sư tỷ, thả muội xuống đi.”
Giang Ngưng Tuyết cúi đầu nhìn nàng với ánh mắt ngưng trọng, nhưng vẫn mím môi đặt nàng xuống đất.
Nửa thân dưới là đuôi cá vàng kim của Tô Vãn lấp lánh dưới ánh mặt trời, vảy cá phản chiếu ánh sáng như sóng nước, đẹp đến mức không thể rời mắt.
Nàng hơi ngẩng đầu nhìn Thẩm Quân Hàn: “Sư phụ, đệ t.ử chưa bao giờ làm chuyện có lỗi với sư môn, cũng không biết vì sao Liễu Song Song lại đối xử với con như vậy. Nếu sư phụ không tin, cứ trực tiếp trục xuất con khỏi sư môn, chuyện con không làm chính là không làm.”
Ánh mắt Thẩm Quân Hàn lạnh lùng: “Ngươi có bằng chứng không?”
Tất nhiên là không có.
Nhưng Tô Vãn cũng biết một số thủ đoạn của Tu chân giới, nghe vậy nói thẳng: “Sư phụ có thể tự mình xem xét ký ức trong thần thức của con, con sẽ không có chút lòng phản kháng nào.”
“Như vậy…… Đủ để chứng minh sự trong sạch của con chứ?”
Thẩm Quân Hàn chưa nói gì, Giang Ngưng Tuyết đã cuống lên: “Không được! Nếu muội có một chút phản kháng nào, khi sư phụ tiến vào thần thức sẽ gây ra tổn thương cực lớn cho muội. Tiểu sư muội, tầm quan trọng của thần thức còn cần tỷ nói với muội sao?”
Ngay cả Tiết Chuyển Linh và Lâm Phỉ cũng nhao nhao lên tiếng can ngăn.
Tô Vãn chỉ nhìn chằm chằm Thẩm Quân Hàn.
Đôi mắt hắn quá mức phức tạp, khiến nàng nhất thời không phân biệt được hắn đang nghĩ gì.
Hồi lâu sau, Thẩm Quân Hàn mới đi đến trước mặt Tô Vãn.
Đầu ngón tay thon dài của hắn nhẹ nhàng chạm vào trán nàng, một luồng kim quang lóe lên, từ đầu ngón tay hắn chậm rãi tiến vào thần thức Tô Vãn.
Tô Vãn nhắm mắt lại.
Giang Ngưng Tuyết, Tiết Chuyển Linh, Lâm Phỉ đều nín thở, một tiếng động nhỏ cũng không dám phát ra, sợ sư phụ sơ sẩy khiến Tô Vãn bị thương tổn không thể vãn hồi.
Chỉ một lát sau, Thẩm Quân Hàn thu tay về.
Ánh mắt hắn dừng trên người Tô Vãn, yết hầu trượt lên xuống.
“Ngươi đã vô tội, vi sư cũng không phải người không biết lý lẽ.”
“Nhưng vì ngươi mang thân phận yêu thú, ta có trách nhiệm giám sát.”
“Từ hôm nay trở đi, ngươi ở lại Thanh Trúc Viện, đợi tông môn đại bỉ kết thúc sẽ bàn bạc tiếp.”
Nhóm Giang Ngưng Tuyết thở phào nhẹ nhõm.
Tô Vãn biết yêu cầu này của Thẩm Quân Hàn là hợp lý. Nếu hắn không làm vậy, người ngoài sẽ cho rằng hắn thiên vị đệ t.ử, thả một con “hung thú” ra ngoài gây nguy hại cho tông môn.
