Mau Xuyên: Liêu Tinh Vừa Kiều Vừa Dã, Vai Ác Sủng Nàng Đến Phát Điên - Chương 6: Bạn Trai Của Tôi
Cập nhật lúc: 10/01/2026 07:04
“Cái gì? Người đó là… là gia chủ Lục gia, Lục Tây Từ?” Liễu Tương sợ đến mức mặt trắng bệch. Cô ta có biết người này, nhưng chưa từng gặp qua. Hắn rất thần bí trong giới thượng lưu, chỉ biết thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn, người nhà đã sớm dặn dò cô ta không được đắc tội.
Vậy Tô Vãn gặp phải hắn không phải là c.h.ế.t chắc rồi sao? Trước đây cô ta từng nghe chuyện phiếm, nói có người phụ nữ trèo lên giường hắn, cuối cùng không chỉ bị ném ra ngoài mà còn bị chỉnh đến mức không thể ở lại trong nước, phải trực tiếp ra nước ngoài bảo mệnh!
Sắc mặt Liễu Tương tái xanh, lúc này cũng đã hiểu ra, căm tức nhìn Quý Tiểu Vân: “Có phải cô đã sớm biết người đến là Lục Tây Từ không?!”
Quý Tiểu Vân đắc ý ra mặt: “Tôi biết hắn sắp đến, nhưng không ngờ Tô Vãn lại xui xẻo như vậy. Cô đừng có đổ hết tội lên đầu tôi.”
Liễu Tương ít nhiều vẫn có chút tình nghĩa với Tô Vãn, lập tức muốn đi lên kéo cô lại, nhưng vừa quay đầu đi thì liền trợn mắt há mồm ——
“Mẹ kiếp! Quý Tiểu Vân, cô nói không sai chứ? Người đó thật sự là Lục Tây Từ chứ không phải cậu ấm hàng đầu nào đó à?”
Quý Tiểu Vân cười nhạo một tiếng, quay đầu nhìn lại: “Tôi sao có thể nhầm được ——”
Cô ta trố mắt nhìn Tô Vãn thân mật hôn lên má người đàn ông. Người đàn ông lạnh như băng kia chỉ hơi nhíu mày nhưng không hề đẩy cô ra, ánh mắt nhìn Tô Vãn vô cùng nguy hiểm, nhưng mơ hồ lại ẩn chứa một chút cảm xúc khác lạ.
Trên khuôn mặt tái nhợt có phần bệnh tật của hắn còn lưu lại một vệt son môi đỏ nhàn nhạt, khiến cả người hắn có thêm chút hơi thở trần tục, phảng phất như một kẻ điên đoạn tình tuyệt ái đã nhiễm phải d.ụ.c vọng gặm nhấm xương cốt.
Không biết Tô Vãn đã nói gì với hắn, lúc này hắn đang bị Tô Vãn kéo tay, lạnh mặt đi về phía bọn họ.
Quý Tiểu Vân căng thẳng đến mức trán đẫm mồ hôi lạnh, sắc mặt cũng tái nhợt đi.
Liễu Tương thấy quan hệ giữa Tô Vãn và Lục Tây Từ không đơn giản, nhìn Quý Tiểu Vân với ánh mắt đầy trào phúng: “Muốn xem trò cười của Vãn Vãn à? Cô cũng xứng sao?”
“Tôi, Liễu Tương, tuy cũng là kẻ ăn chơi, nhưng không ác độc như cô. Uổng công trước đây tôi thấy cô không có ai chơi cùng nên mới khuyên Vãn Vãn dẫn cô đi chơi, cô đối xử với chúng tôi như vậy đấy à?”
Liễu Tương không chút khách khí, vừa mắng Quý Tiểu Vân vừa không quên nhìn về phía Tô Vãn đang ngày càng đến gần.
Tô Vãn hôm nay mặc một chiếc váy hai dây màu vàng kim, toàn thân đính những chuỗi kim cương vàng lấp lánh. Khi đi lại, chúng lấp lánh như sóng nước, khiến cô trông như một nàng tiên cá từ từ bước lên từ biển cả.
Người đàn ông bên cạnh cô tuy lạnh mặt nhưng thân cao chân dài, khuôn mặt anh tuấn đến mức Liễu Tương hiếm thấy trong đời. Cô ta xấu hổ mà ghen tị.
Tô Vãn kéo người đàn ông đang không tình nguyện đến mức áp suất quanh người thấp hẳn lại, dừng bước trước ánh mắt hưng phấn của Liễu Tương.
Quý Tiểu Vân bên cạnh không dám thở mạnh, trán đẫm mồ hôi lạnh.
“Giới thiệu một chút, vị này là Lục Tây Từ,” Tô Vãn cười ngọt ngào, ánh mắt dừng trên người Quý Tiểu Vân, “…bạn trai của tôi.”
Liễu Tương tuy đoán được quan hệ giữa Tô Vãn và Lục Tây Từ không đơn giản, nhưng tuyệt đối không dám đoán Lục Tây Từ là bạn trai cô. Nói đúng hơn, cô ta căn bản cảm thấy người tàn nhẫn như Lục Tây Từ chắc chắn sẽ cô độc cả đời, còn Tô Vãn chỉ là bạn giường để hắn tiêu khiển mà thôi.
Quý Tiểu Vân bên cạnh người lảo đảo, rõ ràng bị tin tức này làm cho chấn động không nhẹ.
“Bạn, bạn trai?” Liễu Tương ngơ ngác nhìn Tô Vãn, ánh mắt như nhìn một vị thần tiên.
Rốt cuộc chỉ có thần tiên mới có thể dùng thần thông thu phục tên điên đó.
Tô Vãn vỗ vỗ cánh tay Lục Tây Từ: “Lục ca, không chào một tiếng sao?”
Lục Tây Từ cố nén thôi thúc muốn ném Tô Vãn ra xa, sắc mặt âm trầm như khúc dạo đầu của một cơn bão, “ừ” một tiếng rồi không nói gì thêm.
Tô Vãn biết điểm dừng, ngẩng đầu nhìn người đàn ông có khuôn mặt cứng như đá cẩm thạch: “Bạn của tôi anh cũng gặp xong rồi, vậy chúng ta cứ quyết định vậy nhé? Anh không được đổi ý đâu, nếu không tôi sẽ thiệt thòi lắm đấy.”
Ánh mắt Lục Tây Từ lướt qua Liễu Tương đang ngây như phỗng và Quý Tiểu Vân đang chột dạ không dám ngẩng đầu: “…Lật lọng, không phải phong cách của tôi.”
Đúng vậy, phong cách của anh là xong việc rồi đào cả mồ người ta lên.
“Được rồi, vậy tôi yên tâm. Anh đến đây có việc à?” Tô Vãn tự nhiên hỏi tiếp, lòng dạ thật lớn.
“Chuyện làm ăn.” Lục Tây Từ không muốn nói nhiều, Tô Vãn cũng không muốn nghe nhiều.
“Vậy anh đi làm việc đi, tôi chơi với mấy cô bạn một lát rồi về.” Tô Vãn buông cánh tay rắn chắc của hắn ra, quay đầu nhìn Liễu Tương, “Hôm nay tôi mời, các cậu cứ chơi thoải mái.”
Liễu Tương điên cuồng nháy mắt: Tổ tông ơi! Bạn trai cô đang ở đây mà cô còn dám chơi với mấy cậu ấm à?! Trời ạ, cô ta sẽ không bị Lục Tây Từ ám sát chứ?
