Mau Xuyên: Liêu Tinh Vừa Kiều Vừa Dã, Vai Ác Sủng Nàng Đến Phát Điên - Chương 61: Mỹ Nhân Say Rượu Và Màn Anh Hùng Cứu Mỹ Nhân
Cập nhật lúc: 10/01/2026 07:14
Vì thế, cô vươn những ngón tay thon dài non mịn, nhẹ nhàng cầm lấy ly rượu, hướng về phía Cố Vân Đình nói: “Tôi không muốn tiếp tục nhìn thấy gương mặt này của anh nữa, cho nên miễn cưỡng đồng ý yêu cầu của anh.”
Dứt lời, cô ngẩng đầu lên, một hơi uống cạn ly rượu vang đỏ.
Chiếc cằm tinh xảo của cô hơi nâng lên tạo thành một độ cong xinh đẹp tuyệt trần, một tia rượu vang đỏ như m.á.u tươi từ khóe miệng cô trượt xuống, khiến cô càng thêm vài phần mị thái.
Tô Vãn uống xong một ly rượu, trên mặt liền nổi lên vài phần men say, khuôn mặt phấn hồng, giống như quả đào đã chín mọng.
Ánh mắt cô mê ly, hướng về phía Cố Vân Đình hỏi: “Nói đi, rốt cuộc là ai?”
Cố Vân Đình nhìn bộ dáng này của cô, hầu kết không nhịn được mà lăn lộn.
Hắn tựa hồ là lần đầu tiên nhận thức rõ ràng minh bạch như vậy, rằng Tô Vãn…… Thật sự rất xinh đẹp.
Thấy Cố Vân Đình chỉ nhìn chằm chằm mình mà không trả lời, sự kiên nhẫn của Tô Vãn đã sắp bị tiêu hao sạch sẽ.
“Cố tổng sẽ không nói lời không giữ lời chứ?”
Cố Vân Đình từ trong sự thất thần lấy lại tinh thần, ánh mắt có chút kỳ quái nhìn cô, nói: “…… Người bất mãn việc Lục Tây Từ kế thừa xí nghiệp Lục thị, chưởng quản tập đoàn lớn như vậy có rất nhiều, trong đó người kiêng kỵ hắn nhất chính là Lục Nhất Thậm - người rất được Lục lão gia t.ử yêu thích.”
“Tuy rằng tôi không biết mục đích hắn đưa phụ nữ cho Lục Tây Từ là gì, nhưng…… Không phải vì trộm một ít tư liệu công ty thì chính là vì nguyên nhân khác.”
“Đặc biệt là những nguyên nhân có thể d.a.o động địa vị gia chủ Lục gia của Lục Tây Từ.”
Tô Vãn hơi tự hỏi một chút liền nghĩ tới mấu chốt.
Chiếc nhẫn phỉ thúy trên tay Lục Tây Từ, chẳng phải là vật có thể d.a.o động vị trí gia chủ Lục gia sao?
Vô cùng có khả năng Lục Nhất Thậm biết món đồ kia đang ở trên tay Lục Tây Từ, cho nên mới sai một người phụ nữ tiếp cận, công nhiên tiếp cận Lục Tây Từ, thậm chí hẳn là cũng biết điểm yếu của Lục Tây Từ, bằng không cũng sẽ không đưa ra lựa chọn như vậy.
Cô đã nhận được đáp án mình muốn, lập tức đứng dậy chuẩn bị rời khỏi nơi này.
Cố Vân Đình thấy cô mắt nhìn thẳng rời đi, trong lòng có chút không cam lòng, lên tiếng nói: “Tôi có thể hỏi Tô tiểu thư vì cái gì lại thích Lục Tây Từ không?”
Tô Vãn quay đầu lại, dưới tầm mắt có chút kỳ quái của Cố Vân Đình, đương nhiên trả lời ——
“Đương nhiên là vì anh ấy đẹp trai a.”
Trăm triệu lần không nghĩ tới lại là nguyên nhân này, biểu tình của Cố Vân Đình rõ ràng cứng đờ trong nháy mắt.
Hắn có lòng muốn nói chẳng lẽ tôi khó coi sao? Nhưng thấy Tô Vãn đã đầu cũng không ngoảnh lại mà đi rồi.
Cố Vân Đình có trong nháy mắt cảm thấy thất bại.
Hắn một tay cầm ly rượu, có chút bất đắc dĩ uống một ngụm.
Tô Vãn vừa mới đi tới cửa liền cảm thấy đầu óc có chút choáng váng, cô hình như có chút đ.á.n.h giá cao t.ửu lượng của nguyên thân, cũng xem nhẹ nồng độ của ly rượu kia.
Chính cô cũng không biết trên mặt mình lúc này đã vương đầy men say, cả người đều lộ ra chút cảm giác xuân phong nhộn nhạo, một đôi mắt cũng sương mù mênh m.ô.n.g, đàn ông đi ngang qua tất cả đều không nhịn được mà âm thầm đặt ánh mắt lên người cô.
Cô vốn dĩ đang mang giày cao gót, lúc này cảm thấy dưới chân có chút vô lực, nhưng vẫn cố gắng chống đỡ một chút men say đi ra ngoài.
Ở phía sau cô cách đó không xa, có hai gã đàn ông trẻ tuổi nhìn nhau liếc mắt một cái, lén lút đi theo.
Tô Vãn đang nghĩ ngợi xem có nên gọi điện thoại cho quản gia bảo người tới đón cô hay không, cổ tay đột nhiên bị một gã đàn ông nắm lấy.
Kẻ đó tướng mạo lấm la lấm lét, ánh mắt ở trên người cô quét tới quét lui: “…… Mỹ nữ uống say à? Anh đưa em về nhà nhé, thế nào?”
Một tên khác đi theo bên cạnh phụ họa: “Về nhà cái gì mà về nhà, bên cạnh chính là khách sạn, mỹ nữ em có mang chứng minh thư không? Bọn anh đưa em lên thuê một phòng nhé?”
Tô Vãn nhíu mày, ánh mắt lạnh băng nhìn cổ tay đang bị nắm lấy của mình: “Buông tay.”
Gã đàn ông kia không chịu bỏ qua: “Anh đây không phải thấy em đi đường không vững, cho nên hảo tâm đỡ một chút sao? Mỹ nữ đừng khách sáo, anh không chê phiền toái đâu.”
Tô Vãn lãnh đạm nhìn hắn: “Ngươi xác định không buông tay?”
Gã đàn ông lấm la lấm lét cười tà mị: “Mỹ nữ nói chuyện thật làm người ta thất vọng đau khổ, anh làm sao nỡ buông em ra? Đi cùng các anh đi, các anh nhất định sẽ cho em một trải nghiệm tuyệt vời.”
Tô Vãn không thèm cùng hắn vô nghĩa, trực tiếp nhấc chân ——
“Đệch!!! Con đàn bà điên này! Đau c.h.ế.t ông mày rồi!” Gã đàn ông ôm lấy nửa người dưới kêu lên đau đớn, ánh mắt nhìn Tô Vãn thập phần điên cuồng.
Tên còn lại bị cú đá ngay háng cực chuẩn của Tô Vãn làm cho kinh hãi lùi lại một bước, ngay sau đó lại lập tức thấu đi lên ——
“Thật dã! Nhưng ông đây chính là thích cái giọng này của em! Tới! Tới đ.á.n.h ông đi!”
Đầu óc Tô Vãn chỉ là hơi say, nhưng không mất đi lý trí, tự nhiên biết chính mình đang gặp chuyện gì.
Khác với lần trước, người đàn ông lần trước ít nhất còn rất có lễ phép, còn hai tên trước mắt này vừa nhìn liền biết không phải thứ tốt lành gì.
