Mau Xuyên: Liêu Tinh Vừa Kiều Vừa Dã, Vai Ác Sủng Nàng Đến Phát Điên - Chương 65: Đứa Em Trai "trời Đánh" Và Sự Lạnh Lùng Của Tô Vãn
Cập nhật lúc: 10/01/2026 07:15
Sắc mặt Tô Vãn không đổi.
Nhưng còn chưa kịp nói gì, liền nghe thấy một giọng nam hùng hùng hổ hổ chạy tới, vừa thấy Tô Vãn liền c.h.ử.i ầm lên ——
“Tô Vãn! Tao nhưng thật ra đã coi thường cái loại sói mắt trắng như mày! Thế nhưng có thể làm Lục Tây Từ ra tay, làm Tô gia rơi vào trong tay mày!”
“Nói! Có phải mày đã sớm lên kế hoạch làm như vậy hay không?!”
Tô Vãn xoa xoa cái đầu bị ồn ào đến đau nhức, nhìn tên thiếu gia hiển nhiên là bị chiều hư trước mắt.
Thế nhưng là đứa em trai ăn chơi đàng điếm, quanh năm suốt tháng không về nhà của nguyên chủ, Tô Yến Huy.
Quản gia thấy đám người này một cái hai cái thế nhưng không bị ngăn lại, sắc mặt cũng thay đổi.
Tô Vãn nhưng thật ra một chút đều không cảm thấy kỳ quái, dựa theo độ cẩu huyết của cuốn tiểu thuyết này, tình tiết kiểu gì trình diễn cô cũng không thấy lạ.
Quản gia lại cảm thấy quyền uy của chính mình bị khiêu chiến.
Ông lập tức móc điện thoại ra: “Sao lại thế này! Thế nhưng để người ngoài tùy tiện xông vào? Các người có phải không muốn làm việc ở Lục gia nữa không?”
“Nhanh lên lại đây đem mấy kẻ vướng bận này tống cổ đi cho tôi!”
Tô Vãn như cũ ngồi ở trên ghế, buồn cười nhìn đứa em trai hờ này của nguyên chủ đột nhiên xuất hiện.
Dựa theo cốt truyện tiểu thuyết, Tô Yến Huy vốn dĩ ở Tô gia chính là một tên nhị thế tổ không học vấn không nghề nghiệp, thâm chịu sự sủng ái của mẹ là Tống Lâm, cho nên mỗi ngày đều sống cuộc sống như hoàng tộc. Ngay cả Tô phụ cũng đối xử rất ưu đãi với đứa con trai duy nhất này.
Hắn không thường về nhà, cơ hồ mỗi ngày đều ở bên ngoài cùng hồ bằng cẩu hữu chơi bời, lại lừa gạt Tô phụ Tô mẫu, nói chính mình ở bên ngoài chuẩn bị gây dựng sự nghiệp riêng.
Trong tiểu thuyết, sau khi Lâm Noãn Noãn trở lại Tô gia, chậm rãi đem Tô Yến Huy giáo d.ụ.c đi lên chính đạo, làm hắn từ một tên nhị thế tổ biến thành người thừa kế Tô gia ưu tú chân chính. Hơn nữa còn đem Tô Yến Huy giới thiệu cho bạn trai lúc đó là Cố Vân Đình, để Cố Vân Đình mang theo hắn xuất nhập trong giới thương nhân, dìu dắt hắn hợp tác cùng Cố thị, lúc này mới hoàn toàn thu phục Tô Yến Huy.
Nhưng hiện tại, Lâm Noãn Noãn hiển nhiên không trở thành bạn gái Cố Vân Đình, tự nhiên cũng không có nhiều thánh mẫu tâm đi giúp đỡ một tên công t.ử bột vô pháp vô thiên như vậy.
Tô Yến Huy thấy Tô Vãn một câu đều không nói, có chút nóng nảy: “Tô Vãn! Mày ở Tô gia bao nhiêu năm như vậy, chẳng lẽ Tô gia lại nuôi ra một con sói mắt trắng như mày?”
“Mày nếu còn biết bốn chữ tri ân báo đáp, thì nên đem cổ phần toàn bộ trả lại cho Tô gia! Hơn nữa cùng Lục Tây Từ nói chuyện đàng hoàng! Bảo hắn đừng có đối đầu với Tô gia nữa!”
“Mày có thể từ gà rừng biến thành phượng hoàng, không phải nhờ ở Tô gia bao nhiêu năm nay sao?”
Tô Vãn nhìn kẻ này dõng dạc nói những lời đó, đốn giác không thú vị: “Tô Yến Huy, cậu cũng không phải trẻ con, như thế nào, cậu cảm thấy những yêu cầu cậu nói ra, tôi có thể đáp ứng sao?”
Ở Tô gia, Tô Yến Huy bởi vì được Tô phụ Tô mẫu yêu thích, thường xuyên lấy việc bắt nạt nguyên chủ làm vui.
Nguyên chủ có rất nhiều lần bị hắn bắt nạt, đều hướng Tô phụ Tô mẫu khóc lóc kể lể, nhưng nhận được thường thường đều là “Em trai còn nhỏ, con hẳn là phải nhường em”, “Nó lại không thật sự làm con bị thương, con đừng so đo với trẻ con quá nhiều”, “Tô Vãn, con là chị, hẳn là phải bao dung em trai, mà không phải mỗi ngày đi mách lẻo”……
Dần dà, nguyên chủ cũng biết địa vị của chính mình ở Tô gia, cho nên Tô Yến Huy lại bắt nạt cô, cô không còn đi mách lẻo quá một lần nào nữa, mà là lựa chọn dùng phương thức của chính mình trả thù lại.
Tô Yến Huy ăn vài lần quả đắng sau, quả nhiên không hề hướng cô phát giận, nhưng theo tuổi tác tăng trưởng, quan hệ giữa bọn họ cũng càng thêm khẩn trương, cơ hồ tới rồi nông nỗi cả đời không qua lại với nhau.
Lúc này Tô gia cổ phần biến động, Tô Yến Huy mới cuống lên, thế nhưng chịu từ cái ổ sung sướng của hắn chạy tới tìm cô đối chất, cũng không biết là ai cho hắn cái mặt mũi này.
“Sao mày lại không thể đáp ứng tao! Chỉ cần mày thổi thổi gối đầu phong với Lục Tây Từ, hắn chẳng lẽ sẽ không đáp ứng mày sao?” Tô Yến Huy bĩu môi không chút khách khí nói.
“Ý tưởng thực tốt,” Tô Vãn vỗ vỗ tay, tiếp tục nói: “Nhưng là tại sao tôi phải giúp cậu, giúp Tô gia?”
“Tô Vãn! Mày hiện tại còn chưa gả cho Lục Tây Từ! Mày không lo lắng sớm hay muộn có một ngày Lục Tây Từ sẽ vứt bỏ mày sao?”
“Đến lúc đó những thứ mày có được, toàn bộ đều tan thành mây khói!” Tô Yến Huy nhìn Tô Vãn bằng ánh mắt như nhìn kẻ ngu ngốc: “Nếu tao là mày, liền nên mau ch.óng tìm cho mình một chỗ dựa, người nhà mẹ đẻ mới là vĩnh viễn sẽ không bỏ mặc mày, tại sao mày lại không có một chút ý thức nguy cơ nào vậy?”
“Người nhà mẹ đẻ sẽ không bỏ mặc tôi?” Tô Vãn cười: “Tô Yến Huy, lời này nói ra cậu có tin không? Tôi dù sao là không tin.”
Cô xoa xoa huyệt Thái Dương, hiển nhiên không muốn cùng Tô Yến Huy tiếp tục tranh luận: “Quản gia, đuổi người ra ngoài cho tôi.”
