Mau Xuyên: Liêu Tinh Vừa Kiều Vừa Dã, Vai Ác Sủng Nàng Đến Phát Điên - Chương 67: Trái Tim Của Biển Sâu
Cập nhật lúc: 10/01/2026 07:15
“Tôi tin tưởng bọn họ là muốn gặp tôi, nhưng tình cảm dành cho tôi khả năng chưa chắc có bao nhiêu sâu đậm. Lâm Noãn Noãn mới là đứa con gái bọn họ một tay nuôi lớn a.”
Khóe môi cô hơi cong lên, khi nói đến những việc này cũng không thấy khổ sở.
Quản gia cũng không biết rốt cuộc cô đang nghĩ gì.
Buổi tối Lục Tây Từ về đến nhà, nghe quản gia kể lại màn kịch khôi hài hôm nay, thay một bộ đồ ở nhà liền gõ cửa phòng ngủ chính.
Tô Vãn mặc một bộ váy ngủ ra mở cửa.
“Không cho anh vào?”
Tô Vãn ngáp một cái: “Muốn vào thì nhanh lên.”
Lục Tây Từ bước vào, duỗi tay ôm cô vào lòng: “Thế nào, món quà anh tặng em, không làm em vui vẻ sao?”
Ai thèm cái Tô gia rách nát đó chứ! Tô Vãn tránh một chút, ngoài miệng nói: “Em vốn dĩ liền không để Tô gia vào mắt, em nếu là so đo với Tô gia, em khẳng định sống một chút đều không vui vẻ.”
“Hà tất đâu, em hiện tại ngày tháng trôi qua tốt như vậy, liền càng không có tâm tư để ý mấy chuyện tào lao của Tô gia.”
Lục Tây Từ khẽ cười một tiếng: “Thật sự không khó chịu?”
Tô Vãn nghe ra ý ngoài lời của hắn, đơn giản chính là cùng suy nghĩ với quản gia, cảm thấy cô hẳn là có chút thương tâm.
Cô dứt khoát xoay người, nhào lên c.ắ.n một cái lên miệng hắn: “Là có một chút khó chịu, Lục tổng chuẩn bị an ủi em thế nào đây?”
Tô Vãn lòng tràn đầy cho rằng Lục Tây Từ sẽ theo ý cô, tiếp một nụ hôn làm giá trị chữa lành của cô lại lập đỉnh mới, lại không nghĩ rằng Lục Tây Từ trực tiếp duỗi tay đè lại môi cô, cười nhìn: “Em muốn anh an ủi thế nào?”
Tô Vãn chớp chớp mắt, ý tứ này của cô còn không rõ ràng sao?
Lục Tây Từ bị Tô Vãn trêu chọc nhiều lần như vậy, cũng biết cô từ trước đến nay là miệng hùm gan sứa, nhiều nhất cũng chính là cùng hắn hôn môi, vừa đến chỗ tương đối mấu chốt liền co rụt lại nhanh hơn ai hết.
Vì thế hắn cố ý vươn tay trượt dọc theo sống lưng cô đi xuống: “Tô tiểu thư thật sự cảm thấy hôn môi là đủ rồi?”
Tô Vãn bắt lấy bàn tay không an phận của hắn, nâng cằm lên: “Tay của Lục tổng thật đúng là có chút không thành thật.”
Lục Tây Từ cười cười, bóp cằm cô: “Anh không đùa em, em thật sự một chút đều không khó chịu?”
“Đều nói rất nhiều lần rồi, sao anh còn chưa tin?” Tô Vãn đẩy Lục Tây Từ ra: “Không tin liền đi ra ngoài cho em, ngày mai còn phải đi tham gia yến hội của ông nội anh, Lục Tây Từ, em cần phải ngủ ngon.”
Lục Tây Từ lộ ra thần sắc không để bụng: “Cái lão già kia, không biết lại muốn làm ra chuyện gì.”
“Em nếu không muốn đi, ngày mai cũng có thể không đi.”
Tô Vãn có chút ngoài ý muốn: “Như vậy không tốt đâu?”
“Có cái gì không tốt?” Lục Tây Từ hôm nay có vẻ dị thường ôn nhu: “Bạn gái anh đều không cao hứng, vì cái gì còn muốn đi?”
“Lục tổng, anh đây là đi tu nghiệp ở lớp học nam đức nào vậy? Cần thiết phải mở rộng toàn quốc nha.”
Lục Tây Từ cúi đầu hôn lên môi cô một cái: “Không học tập liền phải bị bạn gái ghét bỏ, là nên bắt nhân viên nam trong công ty đều học hỏi.”
Tô Vãn không muốn cùng hắn vô nghĩa nhiều như vậy, trực tiếp hôn lên: “Vậy anh trước tiên phải làm gương tốt đã.”
“Bạn gái muốn hôn, anh trốn cái gì mà trốn?”
Lục Tây Từ mỉm cười hôn xuống: “Được, anh không trốn.”
Sáng sớm hôm sau Tô Vãn liền bắt đầu sửa soạn, Lục gia nhà cũ cũng tất cả đều là người ra kẻ vào, nào là stylist, chuyên viên trang điểm, còn có nhân viên công tác mang lễ phục đã đặt trước tới.
Thẳng đến buổi chiều, Tô Vãn mới hoàn toàn làm xong tạo hình, dẫm lên đôi giày cao gót tám phân, mở cửa phòng đi ra ngoài.
Vừa nhấc mắt liền thấy Lục Tây Từ mặc âu phục đặt may, đang an tĩnh chờ ở ngoài cửa.
Hắn hôm nay ăn mặc phá lệ đẹp, làm Tô Vãn cũng không cấm sửng sốt một chút.
Không nghĩ tới Lục Tây Từ thấy cô, đôi mắt vốn dĩ gợn sóng bất kinh cũng tràn đầy kinh diễm.
Hắn nhìn Tô Vãn, hướng cô vươn tay: “Tô tiểu thư hôm nay đẹp đến mức làm anh đều có chút tự ti mặc cảm.”
Tô Vãn đặt tay vào lòng bàn tay hắn: “Đảo cũng không cần khoa trương như vậy, Lục tiên sinh hôm nay cũng phá lệ anh tuấn.”
Lục Tây Từ khẽ cười một tiếng, lôi kéo cô đi về hướng thư phòng: “Đi theo anh.”
Tô Vãn có chút không rõ nguyên do: “Anh còn có việc? Hiện tại thời gian đã không còn sớm, chúng ta phải nhanh lên xuất phát.”
Lục Tây Từ kéo cô vào thư phòng rồi dừng lại, sau đó từ trong ngăn kéo lấy ra một hộp trang sức bằng nhung đen. Trong ánh mắt có chút khó hiểu của Tô Vãn, hắn mở hộp ra, lấy một chiếc vòng cổ kim cương.
Chiếc vòng cổ này toàn bộ được khảm từ những viên kim cương màu lam lớn, dưới ánh đèn rực rỡ lấp lánh.
Không có người phụ nữ nào không yêu châu báu, Tô Vãn lập tức liền bị màu lam thuần tịnh kia hấp dẫn.
“Hai ngày trước tùy tiện đấu giá được, lúc ấy nhìn thấy liền cảm thấy thực thích hợp với em.”
Lục Tây Từ nói xong, thân thủ đeo lên cho cô.
Tô Vãn trong lòng có chút cao hứng, thấy hắn đeo xong, hướng hắn xoay một vòng: “Đẹp không?”
