Mau Xuyên: Liêu Tinh Vừa Kiều Vừa Dã, Vai Ác Sủng Nàng Đến Phát Điên - Chương 824: Đêm Lạnh Cùng Hơi Ấm
Cập nhật lúc: 12/01/2026 01:05
Chờ trăm cay ngàn đắng đem củi đốt tất cả đều vận đến trong động, nàng đột nhiên lại ngây người.
Xấu hổ, nàng hình như không có đá đ.á.n.h lửa?
Ánh mắt Tô Vãn tức khắc dừng ở đai lưng Lâu Thanh Trạch.
Dựa theo lẽ thường, vai ác thường sẽ mang theo những “vật dụng cần thiết khi đi xa” nhỏ nhặt này đi?
Tô Vãn ngồi xổm trước mặt Lâu Thanh Trạch, đầu tiên là thử hơi thở của hắn, thấy hắn hô hấp vững vàng liền thả lỏng một chút tâm, ngay sau đó tay đi xuống, ở đai lưng hắn sờ soạng một phen.
“Tê!” Một bàn tay to đột nhiên nắm c.h.ặ.t cổ tay nàng.
Tô Vãn bị siết đến đau điếng: “Lâu Thanh Trạch! Buông tay!”
Nàng ngước mắt vừa thấy, lại thấy Lâu Thanh Trạch hai mắt nhắm nghiền, không hề ý thức.
Tô Vãn thở dài, cúi người ghé vào tai hắn nhỏ giọng nói: “Lâu Thanh Trạch! Buông tay! Chàng chẳng lẽ muốn hôm nay c.h.ế.t cóng ở nơi này?”
Chóp mũi Lâu Thanh Trạch hơi hơi giật một cái chớp mắt, lực đạo trên tay chậm rãi thả lỏng.
Tô Vãn xoa xoa cổ tay bị hắn siết đến đỏ bừng, lại nhìn vết thương trên bàn tay mình, tức giận nói: “Ta đúng là cái mệnh chịu khổ chịu nạn.”
Nàng lại lần nữa vươn tay từ đai lưng Lâu Thanh Trạch tìm kiếm, lần này lại không bị hắn ngăn cản.
Tô Vãn gian nan dùng đá đ.á.n.h lửa nhóm một đống lửa trại nho nhỏ, quay đầu lại có chút không yên tâm lại nắm chút thảo d.ư.ợ.c cho hắn uống xuống, thấy môi hắn hơi hơi đỏ lên sau, lúc này mới dừng lại.
Trang 642
Hiện tại vấn đề đến rồi, làm sao để ngủ?
Lâu Thanh Trạch suốt một buổi tối đều phảng phất lâm vào một loại hương thơm kỳ dị, so với trước đây, mùi hương này thế mà nồng đậm đến giống như đập nát một đàn rượu ngon trăm năm, thế mà khiến hắn cảm thấy có chút hôn hôn trầm trầm.
Trên người có chút ấm áp đến quá mức, trong lòng n.g.ự.c giống như ôm một khối nhuyễn ngọc, khiến người ta không đành lòng buông tay.
Hắn có chút gian nan mở to mắt, những suy nghĩ tan rã một lần nữa ngưng kết lại với nhau.
Lâu Thanh Trạch rũ mắt nhìn xuống.
Người phụ nữ tên Tô Vãn Ý kia đang mặc một chiếc áo lót bị hắn ôm trọn trong lòng.
Hai người dưới thân lót lá cỏ mềm xốp lại khô ráo, trên người đang khoác áo ngoài.
Hắn chậm rãi cọ xát một chút bàn tay chạm vào làn da, thấy nàng khẽ cau mày, lại lập tức thu tay về.
Cảnh tượng ngày hôm qua còn rõ ràng trước mắt.
Người phụ nữ này nhào vào lòng hắn né tránh nhát kiếm của Lý An Chi, lại cùng hắn cùng nhau rơi xuống vực sâu.
Lâu Thanh Trạch lần đầu tiên tự hỏi chuyện ngoài công vụ.
Nàng chẳng lẽ sẽ không sợ sao?
Tô Vãn tỉnh lại thì phát hiện Lâu Thanh Trạch đã không còn trong sơn động.
Nàng ngáp một cái, từ trên mặt đất ngồi dậy, khoác quần áo lên người đang định đi ra ngoài thì lại thấy Lâu Thanh Trạch đang cầm một con gà rừng đã được xử lý vô cùng sạch sẽ.
Trong sơn động lửa trại còn đang cháy, Tô Vãn nhìn thoáng qua Lâu Thanh Trạch chỉ mặc trung y, đem áo ngoài đang gục xuống trên đùi đưa cho hắn.
“Phu quân, quần áo của chàng.”
Lâu Thanh Trạch không nói một lời, ngồi trên mặt đất trong sơn động, mặt vô biểu tình bắt đầu – nướng gà.
Tô Vãn xoa xoa cổ mình, thấy môi hắn còn phiếm màu xanh đen, lại điều ra giá trị chữa khỏi nhìn nhìn, phát hiện tiến độ 20% sau chậm rãi thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Ngày hôm qua khi nam nhân áo hồng kia lấy ra ống trúc kỳ quái, giá trị chữa khỏi của Lâu Thanh Trạch thiếu chút nữa một lần nữa về không, đây cũng là nguyên nhân nàng phấn đấu quên mình nhất định phải cùng Lâu Thanh Trạch cùng nhau hành động.
Lâu Thanh Trạch không nói lời nào, Tô Vãn ngồi trên đống cỏ khô có chút nhàm chán.
Chỉ cần có thể cùng Lâu Thanh Trạch ở bên nhau, giá trị chữa khỏi là có thể chậm rãi tăng lên, Tô Vãn cũng không cảm thấy cảnh tượng hiện nay có chút không thích hợp.
Mùi gà quay thơm lừng dần dần lan tràn trong sơn động.
Từ ngày hôm qua cho đến hôm nay, Tô Vãn đều không có nghỉ ngơi, cực mệt dưới đó là cực đói.
Đột nhiên ngửi thấy mùi thịt nướng thơm lừng này, bụng nàng tức khắc “lộc cộc” một tiếng.
Đôi mắt hơi rũ của Lâu Thanh Trạch hơi hơi động đậy.
Tô Vãn che lại bụng mình, thèm thuồng nhìn con gà quay trong tay hắn, thập phần tự nhiên nói: “Phu quân, ta đói bụng.”
“Chờ.”
Lâu Thanh Trạch trầm giọng nói.
Độc trên người hắn tuy rằng đã bị áp chế xuống, nhưng từ nơi cao như vậy ngã xuống tất nhiên cũng không thoải mái, nhưng Tô Vãn thế mà không nhìn thấy một chút cảm giác khó chịu nào trên người hắn.
Nàng đều phải cảm thấy người đàn ông này là làm bằng sắt thép.
Nếu không phải thấy đôi môi xanh xám của người đàn ông này, nàng đều phải cho rằng hắn nửa điểm thương cũng chưa chịu.
Lâu Thanh Trạch vẫn luôn chuyên chú nhìn chằm chằm đống lửa trại nho nhỏ kia, nửa ngày sau, hắn đi đến trước mặt Tô Vãn, cầm con gà quay nướng thơm nức khô vàng trong tay đưa tới tay nàng: “Ăn đi.”
