Mau Xuyên: Liêu Tinh Vừa Kiều Vừa Dã, Vai Ác Sủng Nàng Đến Phát Điên - Chương 889
Cập nhật lúc: 12/01/2026 04:55
Lâu Thanh Trạch xoa xoa trán, lại nhìn người trên giường một lần nữa, chân dài bước một bước, trực tiếp nằm xuống bên cạnh nàng.
Tiết trời mùa thu có chút se lạnh, cánh tay dài của hắn duỗi ra, chỉ cần nhẹ nhàng khép lại, Tô Vãn liền như một con mèo cảm nhận được hơi ấm, rúc vào lòng hắn.
Hắn mở to mắt nhìn màn lụa màu xanh nhạt trên đỉnh giường.
Tiếng hít thở của nàng nhàn nhạt như vậy, lại kỳ diệu làm cho trái tim có chút xao động của hắn hoàn toàn yên tĩnh lại.
Hắn hơi nhắm mắt lại, lại cảm thấy nàng cách hắn rất gần, rồi lại rất xa.
Như một nén hương tàn lượn lờ, không nắm bắt được, cuối cùng chỉ có thể từ từ tan vào không khí.
Tô Vãn hoàn toàn không biết, lúc nàng ngủ, Lâu Thanh Trạch thế mà lại lén nằm bên cạnh nàng.
Cũng không biết, giá trị chữa khỏi trong đêm nay cuối cùng cũng gập ghềnh đi đến vạch một trăm phần trăm.
Khi nàng tỉnh lại, trời đã sáng rõ.
Nàng nằm trên chiếc nệm mềm mại của thời hiện đại, trên người dường như còn vương vấn mùi hương của Lâu Thanh Trạch.
Tô Vãn nhất thời có chút mơ màng.
Thời không đột ngột thay đổi, khiến nàng nằm trên giường của mình mà lại có cảm giác thời không thác loạn.
Nửa ngày sau, nàng chớp chớp đôi mắt có chút rã rời, gọi tên hệ thống trong đầu.
[ Hệ thống, ngươi ở đâu? ]
[ Hệ thống? ]
[ Tôi đây, ký chủ ]
Tô Vãn nghe thấy âm thanh máy móc quen thuộc này, nỗi lo trong lòng cuối cùng cũng vơi đi một nửa.
Nàng ngồi dậy từ trên giường, lấy chiếc ly trên tủ đầu giường, uống một ngụm nước, lúc này mới hỏi trong đầu—
[ Sao lại thế này? Sao ta ngủ một giấc đã trở về rồi? ]
[ Vai ác đã đến phòng của cô lúc cô ngủ, ngủ cùng cô cả đêm, giá trị chữa khỏi chính là trong đêm đó đã đạt yêu cầu ]
[ Không phải nói còn có thể ở lại ba ngày sao? ]
Lần này rút ra quá nhanh, trong lòng Tô Vãn trước sau vẫn có chút cảm giác mất mát.
[ Ký chủ, sự tình có biến, ở thế giới kia, tôi chỉ có thể theo dõi, không thể đáp lại lời kêu gọi của cô, cho nên giá trị chữa khỏi vừa đủ tôi liền trực tiếp rút cô ra khỏi thế giới nhỏ đó, chắc hẳn cô cũng không phải hoàn toàn không biết gì về chuyện này ]
Tô Vãn siết c.h.ặ.t chiếc ly, nghĩ tới phản ứng kỳ quái của Lâu Thanh Trạch, cùng với nỗi sợ hãi khi không liên lạc được với hệ thống trong thế giới nhỏ.
[ Vậy ngươi có thể nói cho ta biết rốt cuộc là sao không? ]
[ Tại sao Lâu Thanh Trạch… đột nhiên như biến thành một người khác, đây là chuyện trước nay chưa từng xảy ra, hơn nữa, ta luôn cảm thấy hắn quá nhạy bén, dường như biết ta sẽ rời khỏi thế giới nhỏ vậy ]
[ Sự kiện lần này tôi đã báo cáo lên hệ thống chủ, hệ thống chủ phản hồi là thế giới nhỏ xuất hiện BUG, các nhân vật ảnh hưởng lẫn nhau hỗn loạn, do đó dẫn tới Lâu Thanh Trạch ở một thời điểm đặc biệt nào đó biến thành một người khác, có điều cô không cần lo lắng, BUG này đã được hệ thống chủ sửa chữa ]
[ Còn về việc cô nói hắn tương đối nhạy bén, cô có quên nhân thiết của hắn không? ]
[ Hắn là người có trí lực cao nhất trong thế giới nhỏ, đoán được một chút cũng hoàn toàn không kỳ quái, tóm lại, biểu hiện của cô ở thế giới này cũng hoàn toàn không được tính là quá tốt, cô tuy không OOC nhân thiết, nhưng lại thay đổi quá nhiều ở những chi tiết nhỏ, gián tiếp dẫn tới sự hoài nghi của Lâu Thanh Trạch ]
Tô Vãn nghe lời giải thích này của hệ thống, tuy cũng cảm thấy mình có chút vấn đề, nhưng vẫn cảm thấy có chút không ổn.
Còn không ổn ở đâu, nàng lại không nói ra được.
[ Vậy nhiệm vụ lần này coi như hoàn thành sao? ]
[ Không tính là hoàn mỹ, cho nên phần thưởng của cô sẽ không nhiều lắm ]
[ Được rồi, chỉ cần không phải làm công không là được ]
[ Cô có muốn nhận phần thưởng bây giờ không? ]
[ Không cần, để ta nghỉ ngơi một chút đi… ]
Tô Vãn buông chiếc ly trong tay, có chút buồn ngủ nằm trên giường.
Gió ngoài cửa sổ thổi tung rèm sa, mang đến một tia khí lạnh.
Bông hồng đặt trên tủ đầu giường, vì nở rộ hết mức, bị gió thổi qua, liền có cánh hoa rơi xuống.
Hoa hồng đỏ thẫm, cánh hoa rơi trên mặt đất, như m.á.u tươi, lộ ra vẻ đẹp suy tàn.
*
Phó Hành Thâm mở hai mắt trong bóng tối.
Hắn giống như Tô Vãn ngồi dậy từ trên giường, một đôi con ngươi đen thẳm trong đêm tối có vẻ cực kỳ yên lặng.
Hắn đưa tay có chút suy sụp gãi gãi tóc mình, trong phòng ngủ yên tĩnh lúc nửa đêm đột nhiên khẽ cười một tiếng.
Chỉ là nụ cười này, ít nhiều mang theo vài phần điên cuồng.
Hắn đã không thể giữ được nàng ở thế giới kia.
Lại cũng cảm nhận được sự tàn nhẫn của nàng.
Có phải… ở thế giới này cũng giống như vậy không?
Chỉ cần hắn hoàn toàn khỏi, Tô Vãn sẽ trực tiếp biến mất khỏi thế giới của hắn?
Phó Hành Thâm không biết rốt cuộc Tô Vãn nghĩ thế nào, hắn chỉ biết ở thế giới nhỏ, nàng luôn để lại một đồ giả.
