Mau Xuyên: Nữ Phụ Pháo Hôi Chỉ Muốn Làm Ruộng - Chương 291: Nữ Phụ Độc Ác Chạy Nạn Làm Ruộng (42)
Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:25
Ăn xong bữa cơm tất niên thịnh soạn, cả nhà quây quần bên chậu than, vừa sưởi ấm vừa đón giao thừa.
Kể từ khi nung gạch ngói cần dùng đến than, Từ Nhân tiện thể nung luôn một ít than tre không khói.
Nhưng nói là không khói, cũng chỉ là ít khói bụi hơn so với than củi, lượng khí CO thải ra trong trường hợp cháy không hoàn toàn cũng không hề giảm bớt.
Vì vậy mỗi lần trước khi dùng than, nàng đều dặn đi dặn lại hai đứa nhỏ: nhất thiết phải mở một cánh cửa sổ, hoặc để hé cửa ra vào.
Những nhà khác trong thôn, nàng cũng từng người từng người dặn dò đến nơi đến chốn.
"Đại tẩu, số than tre lần trước tẩu nhờ lão bá mang đến nhà phu t.ử, khiến phu t.ử khen ngợi một trận ra trò đấy!" Nhắc đến than, Nhị Lang liến thoắng nói,"Phu t.ử còn nói, nhận đệ làm học trò, là thời lai vận chuyển rồi đấy!"
Từ Nhân gẩy gẩy củ khoai lang nướng trong chậu than, nhịn không được cười:"Phu t.ử đó là nói khách sáo thôi."
"Mới không phải!" Nhị Lang ưỡn n.g.ự.c, đang định liệt kê vài chuyện đệ ấy đã mang lại sự thay đổi rõ rệt cho nhà phu t.ử sau khi làm học trò của ông, không ngờ lại bị đại ca xách lên.
"Đại ca huynh làm gì vậy!"
"Trời không còn sớm nữa, đệ và Tam Muội nên đi ngủ rồi!"
"Đệ vẫn chưa buồn ngủ."
"Đệ buồn ngủ rồi."
"Đệ thật sự không buồn ngủ."
"Đệ buồn ngủ rồi!"
"..." Đại ca huynh thật không nói đạo lý!
Lý Nguyên Cẩn đợi hai đứa nhỏ phát ra hơi thở đều đặn kéo dài, mới nhẹ nhàng khép cửa phòng của bọn nhóc lại, rón rén quay lại nhà chính.
Lại thấy nương t.ử nhà mình đang chống cằm, cười như không cười nhìn hắn, dường như đã nhìn thấu ý đồ của hắn.
Máu toàn thân hắn, khoảnh khắc này dường như sôi sục lên, ngay cả tai cũng nóng rực đến dọa người.
"Khụ." Hắn nắm tay che môi, hắng giọng một cái, ngồi sát lại gần nàng,"Bọn chúng ngủ rồi."
"Ồ." Từ Nhân vẫn cười tủm tỉm nhìn hắn, chợt gọi một tiếng tên hắn,"Lý Nguyên Cẩn."
Vành tai hắn run run, yết hầu cuộn lên rõ rệt, dường như từ sâu trong cổ họng truyền đến tiếng đáp lại:"Hửm?"
Từ Nhân khẽ cười một tiếng, không trêu chọc hắn nữa, gắp ra một củ khoai lang:"Thơm quá! Muốn ăn không?"
Vừa dứt lời, đã bị hắn bế bổng lên.
Từ Nhân nhất thời không để ý, sợ hãi buông lỏng tay, kẹp gắp than rơi xuống đất, còn nàng đã theo bản năng vòng hai tay ôm lấy cổ hắn.
"Chàng làm gì vậy!"
Giọng điệu sau cơn hoảng loạn lộ ra vài phần mềm mại hờn dỗi.
Lý Nguyên Cẩn cười trầm thấp vài tiếng, dường như đang đáp lại câu hỏi trước đó của nàng:"Quả thật rất thơm! Vi phu rất muốn ăn!"
"..."
Đêm giao thừa là ngày đoàn viên.
Ừm, hắn đã thiết thực tự mình hành động, quán triệt thực hiện rồi.
Từ Nhân thề: sau này sẽ không tùy tiện trêu chọc người ta nữa.
Cái giá phải trả quá lớn, chịu không nổi.
Mùng một tháng Giêng, ánh nắng rực rỡ.
Từ Nhân vươn vai trong chăn, toàn thân đau nhức đến mức nàng phải nhe răng trợn mắt.
Từ trên đỉnh đầu truyền đến tiếng cười trầm thấp của nam nhân.
"Chàng không phải đã dậy từ sớm rồi sao?"
"Ừm, đun nước xong rồi, có muốn tắm rửa một chút không? Hay là, ta cõng nàng đến hẻm núi phía Đông ngâm suối nước nóng?"
"Thôi bỏ đi." Từ Nhân lắc đầu.
Đã giờ này rồi, xác suất bị người ta bắt gặp quá lớn.
"Oa! Đại tẩu! Đại tẩu đây là bao lì xì của đệ sao?"
"Nhị ca muội cũng có."
"Oa oa oa! Nhiều tiền đồng quá!"
"Nhị ca, của muội là cây trâm nhỏ."
"Đệ chắc chắn là bao lì xì lớn nhất thôn Hy Vọng rồi!"
"Nhị ca còn có muội nữa!"
"..."
Bên ngoài truyền đến cuộc đối thoại của hai huynh muội, một lát sau tiếng bước chân dần đi xa, dường như đã ra khỏi cửa tìm bạn nhỏ của mình để khoe khoang rồi.
Lý Nguyên Cẩn rũ mắt, nhìn vào đôi mắt ngậm cười của nàng:"Chiều hôm qua nàng trốn trong phòng chính là để gói bao lì xì cho hai đứa nó?"
"Cũng không bỏ mấy đồng tiền, cốt lấy cái vui vẻ thôi mà!"
"Vậy tại sao ta không có? Nương t.ử nàng thiên vị!"
"... Vậy ta gói cho chàng một cái nhé?"
"Ưm, gói bao nhiêu phải do ta quyết định."
"... Chàng muốn gói bao nhiêu?"
"Nàng. Ta muốn gói nương t.ử, trọn vẹn một nương t.ử."
Từ Nhân:"..."
Nói nửa ngày, chàng đang trêu ta đấy à?
Thời cổ đại không có khái niệm nghỉ đông, qua mùng một tháng Giêng, Lý Nguyên Cẩn liền quay lại doanh trại, tiện thể mang Nhị Lang đến chỗ Văn phu t.ử.
Từ Nhân gói cho hai người mỗi người một bọc đồ ăn, còn chuẩn bị cho Văn phu t.ử một phần quà chúc Tết.
Tiễn một lớn một nhỏ đi, Từ Nhân bắt đầu chuẩn bị cho vụ cày cấy mùa xuân.
Lũ lụt đến thì phải phòng bị, không đến thì cứ canh tác bình thường.
Đặc biệt là mấy hộ gia đình thu hoạch vụ thu năm ngoái không lý tưởng, gần như là từng bước từng bước làm theo y hệt, chỉ sợ sai một bước lại vuột mất vụ mùa bội thu.
Người ở thôn dưới núi gặp họ, chỉ trỏ chế nhạo:"Ây! Lũ lụt đâu? Sao chẳng thấy bóng dáng đâu thế?"
"Nghe nói các người vì phòng chống thủy hoạn, một tháng trời cắm mặt ở lòng sông? Thật là đáng tiếc nha, một tháng làm không công rồi!"
"Chậc, còn lãng phí bao nhiêu gạch như vậy, không có chỗ dùng tặng chúng ta xây nhà có phải tốt không!"
Thúy Lan tức giận phùng má đến tìm Từ Nhân than thở:"Bọn họ quá đáng lắm! Lại dám mắng chúng ta là lũ hèn nhát chạy nạn, còn nói chúng ta chạy nạn sinh ra nghiện rồi! Nhìn cái gì cũng giống như sắp có tai ương... Tức c.h.ế.t ta rồi! Tức c.h.ế.t ta rồi!"
"Để ý bọn họ làm gì! Chỉ cần bản thân chúng ta cảm thấy một tháng đó không uổng công là được." Từ Nhân khuyên nhủ nàng ấy.
"Nói thì nói vậy, nhưng nghe chướng tai lắm!"
"Chứng tỏ cô quá rảnh rỗi rồi, lại đây! Giúp ta cùng cắt rau, lát nữa tặng cô hai cây, loại rau này ăn ngon lắm đấy! Người bình thường ta còn không nỡ tặng đâu."
Từ Nhân đang bận nhổ cải thảo mùa đông, dứt khoát kéo Thúy Lan đến làm tráng đinh luôn.
"..."
Ngay khi Từ Nhân thu hoạch xong hai mẫu cải thảo mùa đông mang vào nhà, chọn những cây có mã đẹp cất vào nhà kho hệ thống, phần còn lại xếp gọn gàng ở góc bếp, tìm thời gian muối dưa chua, thì sấm sét mùa xuân vang lên.
"Rào rào——"
"Ầm ầm ầm——"
Một tia chớp cực mạnh x.é to.ạc bầu trời, sấm sét ầm ầm chấn động mây xanh.
Những hạt mưa to như hạt đậu, lách tách rơi xuống, chẳng mấy chốc đã trút xuống như trút nước.
Từ Nhân khoác một chiếc áo tơi, đội nón lá, từ nhà mình chạy đến nhà Lê Hoa đón Tam Muội, đón được Tam Muội về đến nhà, hai người mặc áo mưa mà vẫn ướt như chuột lột, giày thêu bị ngập không ít nước bùn.
May mà trong nồi có nước nóng, trước tiên cho Tam Muội ngâm một bồn nước nóng, lau khô rồi quấn áo bông cho muội ấy ngồi trong chăn xem truyện tranh tự làm, mới đến lượt bản thân nàng tắm.
Tắm xong, vò khô mái tóc dài, bắt đầu làm bữa tối.
Bên ngoài ngoài tiếng mưa, không nghe thấy bất kỳ tạp âm nào khác, mang lại cho người ta cảm giác cách biệt với thế giới.
Điều này khiến sự bất an trong lòng Từ Nhân ngày càng nặng nề.
Người thôn Hy Vọng khoảnh khắc này vô cùng may mắn vì đã dọn vào ở nhà gạch ngói.
Nếu vẫn là những căn nhà gỗ lợp mái tranh như lúc mới đến, e là đã bị nước mưa xuyên thủng mái nhà, không có chỗ nào để trốn rồi.
"Trời đất ơi! Cả đời chưa từng thấy trận mưa nào lớn thế này."
"Ông trời chắc là cảm thấy nợ chúng ta mấy trận mưa, hôm nay bồi thường một lần cho chúng ta chăng?"
"Bên quê nhà không biết có mưa không, nếu cũng lớn thế này thì tốt quá rồi, hạn hán cuối cùng cũng qua đi."
"Khó nói lắm! Chỉ sợ phủ Đồng Hưng không mưa, mà trút hết xuống vùng này rồi!"
Trận mưa này kéo dài từ chập tối đến tận sáng sớm hôm sau, giữa chừng có nhỏ đi một lúc, mọi người tưởng rằng cuối cùng cũng tạnh rồi, lúc không có mưa thì mong mưa, mưa mãi lại lo lắng cho hoa màu ngoài ruộng.
Tuy nhiên sau khi ăn sáng xong, mưa không những không tạnh, ngược lại còn lớn hơn.
