Mau Xuyên: Nữ Phụ Pháo Hôi Chỉ Muốn Làm Ruộng - Chương 835: Kế Muội Tâm Cơ Của Đỉnh Lưu Hắc Hồng (22)

Cập nhật lúc: 04/05/2026 00:07

Các loại hương liệu thân cây cao lớn được trồng sát bức tường phía bắc của sân sau, vừa có thể làm bình phong, lại không ảnh hưởng đến ánh sáng trong sân.

Cô men theo tường rào vạch ra ba vị trí tốt nhất để trồng cây, dự định trồng ba loại hương liệu thân cây là hoa tiêu, nhục đậu khấu và mộc tê (hoa mộc).

Ngoài hoa tiêu là cây thân gỗ rụng lá, mộc tê bốn mùa và nhục đậu khấu đều là cây thân gỗ thường xanh, rất thích hợp làm cây cảnh.

Đàn hương và đại hồi, cô dự định làm thành cây bonsai.

Nếu trồng thành cây lớn, đàn hương quá cao, chiếm diện tích đất lại lớn, hơn nữa nó là cây sống ký sinh, còn phải trồng thêm một số loại dây leo xung quanh nó, trồng trong sân không thích hợp lắm.

Lúc lục lọi kho hệ thống, cô phát hiện có vài cây giống t.ử đàn lá nhỏ có phẩm chất khá tốt, làm thành bonsai chắc hẳn sẽ rất tuyệt.

Đại hồi cũng vậy, cây trưởng thành cao lớn cành lá xum xuê, vẫn là làm thành bonsai từ cây giống đại hồi thì độc đáo hơn.

Nghĩ đến đây, cô lên mạng tìm kiếm người bán chậu bonsai, chọn một cửa hàng có uy tín và đ.á.n.h giá tốt, dành ra hai buổi tối để chọn mua một loạt chậu bonsai với chất liệu và phong cách khác nhau.

Vì cô muốn khắc vài câu thơ hợp cảnh, hoặc vẽ vài nét hoa cỏ lên mấy chậu bonsai có thiết kế đặc biệt, đây thuộc hàng đặt làm riêng, trước Tết chắc chắn không kịp giao hàng, nhanh nhất cũng phải đến giữa tháng Ba.

Cũng may cô không vội, đơn xin học thêm chuyên ngành thứ hai còn chưa nộp lên mà.

"Bố, con pha thêm cho bố một bát nước sốt, sang năm trời nóng lên, làm món hải sản rưới sốt chắc chắn sẽ buôn bán rất khá."

Lúc tính toán chuyện hương liệu, Từ Nhân nhìn thấy một công thức nước sốt, vừa hay lấy ra để nghiên cứu món ăn.

Quê bố Từ không giáp biển, lúc mở quán cơm này, ông không đưa hải sản vào thực đơn.

Nhưng mấy năm nay, người thích ăn hải sản ngày càng nhiều, vị thế của hải sản trong giới nhà hàng ngày càng cao. Rất nhiều người đi ăn hàng đều thích gọi thêm một hai món hải sản, bố Từ cũng thuận theo trào lưu mà thêm vài món hải sản vào thực đơn.

Nhưng so với cá nướng, hải sản không phải là món tủ của ông.

Thực khách đến quán dùng bữa, phần lớn đều nhắm vào món cá nướng, người gọi hải sản không nhiều. Đương nhiên, chủ yếu là do phương pháp chế biến bình thường, không phải hồng xíu, xốt tương thì cũng là hấp hành mỡ.

Món "hải sản rưới sốt" mà con gái đề xuất, chính ông cũng chưa từng nếm thử.

"Ngon không con?"

"Ngon ạ, đợi đến Tết con làm cho bố nếm thử."

"Cần gì phải đợi đến Tết, ngày mai lúc bố đi nhập rau, sẽ mua thêm chút hải sản con thích về."

Hải sản tuy đắt, nhưng mấy ngày nay con gái bận rộn trong ngoài, còn kiêm luôn cả shipper giúp quán giao đồ ăn, quả thực rất vất vả, bố Từ đã sớm muốn khao cô một bữa rồi.

Hôm sau, ông dậy sớm hơn mọi ngày, trước khi đến chợ đầu mối nhập rau, ông ghé qua chợ hải sản lớn nhất thành phố một chuyến, chọn một ít hải sản tươi sống thích hợp để làm món rưới sốt.

Từ Nhân cũng đến quán từ sớm, ngâm các loại hương liệu cần thiết, làm sẵn nước sốt.

Đợi đến trưa, đơn đặt hàng giao đi bắt đầu nhiều lên, hai bố con làm gì có thời gian nấu ăn riêng cho mình.

Đợi bố Từ nhập rau về, cô liền bắt tay vào làm món hải sản rưới sốt.

Cô bảo bố Từ mua hải sản loại nhỏ, có nghêu, ốc móng tay, tôm biển, bào ngư nhỏ, vẹm xanh, bạch tuộc nhỏ.

Loại hải sản này so với sò điệp, ốc móng tay chúa, tôm hùm, mực ống lớn... thì giá cả coi như rẻ, nhưng chọn được đồ tươi, làm ngon thì hương vị cũng vô cùng tươi ngọt.

Chưa đến giờ mở cửa, bố Từ quấn chiếc áo bông dày cộp ngủ gật trong căn phòng nhỏ ngăn ra ở gian bếp sau, Từ Nhân ở bên ngoài yên lặng làm nước sốt.

Điện thoại rung lên vài cái.

Cô cầm lên xem, là Hạ Thời gửi tới.

[Quán cơm nhà cô chưa mở cửa đúng không? Tôi có mấy người bạn học muốn tụ tập, buổi trưa bao trọn quán cô xem có tiện không?]

Từ Nhân nhướng mày thanh tú: [Nhà tôi không có phòng bao, các anh cảm thấy an toàn thì chúng tôi chắc chắn là tiện.]

Hạ Thời: [Vậy chốt nhé. Thức ăn thì cô cứ xem rồi lên món, chúng tôi có sáu người.]

Vài giây sau, anh lại gửi thêm một tin: [Bạn học cấp ba, lên đại học mỗi người một ngả, cũng chỉ có dịp Tết mới có thời gian tụ tập.]

Từ Nhân: [Vậy tình cảm của các anh cũng tốt thật đấy.]

Giống như nguyên chủ, những người bạn học cấp ba từng chơi khá thân với cô ta, sau khi lên đại học dần dần cũng đường ai nấy đi.

Tuy nhiên, Từ Nhân lại cảm thấy khá may mắn vì cô không có người bạn nào thân thiết đến mức suốt ngày dính lấy nhau, nếu không chắc cô phải lo lắng xem mình có bị lộ tẩy hay không rồi.

Bố Từ chợp mắt một lát rồi tỉnh dậy, nghe con gái nói Hạ Thời muốn dẫn mấy người bạn học đến quán nhà mình tụ tập ăn uống, liền đi vào bếp sau bận rộn.

Bao trọn quán để ăn tại chỗ, ngược lại không ảnh hưởng đến việc giao đồ ăn.

Bố Từ phụ trách món cá nướng, gà hầm nồi đất ăn tại quán, Từ Nhân xóc chảo làm các món xào.

Càng gần đến Tết, tuyết đọng trên đường càng dày, bố Từ vốn định ngừng nhận đơn giao hàng, là Từ Nhân chủ động yêu cầu, nói việc buôn bán tại quán khá vắng vẻ, có thêm đơn giao hàng mới thấy quán có sinh khí. Dù sao cũng chỉ có hai bữa trưa và tối, cô ở trong nhà cả ngày rồi, ra ngoài chạy tới chạy lui vận động một chút cũng tốt.

Bố Từ suy nghĩ một hồi rồi nói mở cũng được, nhưng quãng đường giao hàng chỉ giới hạn trong phạm vi năm trăm mét.

Từ Nhân:"..."

Năm trăm mét? Đây chẳng phải là phục vụ cho dân văn phòng làm việc trong mấy tòa nhà thương mại đối diện bên kia đường sao?

Băng qua đường là tới, căn bản không cần dùng đến xe điện nhỏ.

Nhưng bố Từ chỉ có yêu cầu này, không đồng ý thì ông thà bỏ luôn mối làm ăn giao hàng này.

Hai bố con đều suy nghĩ cho đối phương, cuối cùng đạt được thỏa thuận dịch vụ giao hàng ngoài trong phạm vi năm trăm mét.

Những khách hàng ở ngoài phạm vi năm trăm mét, có người muốn gọi một phần thịt bò xào ăn kèm cơm trắng, có người nhớ nhung món xiên que ruột vịt và chân gà ngâm chanh lần trước đã ăn, canh đúng giờ cơm lấy điện thoại ra đặt hàng, bỗng phát hiện địa chỉ đơn hàng vượt quá phạm vi giao hàng, lập tức ngớ người.

Tìm được số điện thoại của quán liền gọi tới:

"A lô! Ông chủ! Tôi ở khu Thúy Loan, cách quán ông chưa đến một cây số, quãng đường ngắn thế này mà cũng không giao à?"

"Ông chủ, tôi ở tiệm mắt kính Quang Hoa, cách quán ông có hai ngã tư thôi, sao lại không giao đồ ăn đến được rồi? Mấy hôm trước tôi mới đặt mà..."

"Ông chủ ——"

Bố Từ hòa nhã giải thích:"Xin lỗi cậu em nhé, sắp Tết rồi, không có shipper nhận đơn, đều là con gái nhà tôi tự đi giao, đường xa quá tôi không yên tâm."

"..."

"Vậy qua Tết có khôi phục lại không?"

"Qua Tết shipper quay lại làm việc, chắc chắn sẽ khôi phục."

"Vậy được rồi."

Đối phương lưu luyến cúp điện thoại, cuối cùng còn không quên khen một câu:"Đồ ăn quán nhà ông thực sự rất ngon, nhất là món điểm tâm nhỏ tặng kèm lúc đầu, thật muốn ăn lại lần nữa, nhưng đổi thành ruột vịt, chân gà cũng không tồi."

Bố Từ cười ha hả:"Cá nướng nhà tôi còn ngon hơn, tiếc là giao hàng không tiện, khi nào cậu đến quán ăn, tôi sẽ giảm giá cho cậu."

"Đây là ông nói đấy nhé? Hay là hôm nay luôn đi, tôi gọi mấy người bạn cùng đến quán ông ăn cơm."

"Ây da, hôm nay không được rồi." Bố Từ vội nói,"Hôm nay quán bị người ta bao trọn rồi."

"..."

Buôn bán tốt đến vậy sao?

Khách hàng cúp điện thoại mà vẫn còn hơi ngơ ngác.

Anh ta tưởng chỉ là một quán cơm gia đình bình thường, bây giờ xem ra, còn được hoan nghênh hơn anh ta tưởng tượng nhiều.

Những người giống như vậy còn không ít, càng không ăn được lại càng ngứa ngáy trong lòng, liền liệt kê quán cơm nhà họ Từ vào danh sách quán ăn đầu tiên muốn đến ủng hộ sau khi xuân sang hoa nở.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.