Máy Phát Hiện Nói Dối - Chương 47
Cập nhật lúc: 03/02/2026 23:01
Không cần Ninh Sâm trả lời, Ngô Tân Triều cười mỉa mai: "Tôi đâu phải là nhân viên dưới trướng của anh, tôi đi hay ở, anh cũng không quản được."
Anh ta vung tay đầy vẻ ngạo mạn, rời khỏi ống kính.
[Khoan đã, đi thật hả? Kết thúc rồi á? Hết rồi sao?]
[Là sao, hóa ra tất cả đều là kịch bản à? Tôi đã biết ngay mà!]
[Không phải kịch bản đâu! Mấy người thấy streamer nào vì một buổi live mà đập đầu mình đến mức lõm một lỗ chưa? Trang điểm có thể làm nổi bật vết sẹo, chứ không thể vẽ ra một cái hố được!]
[AI vẫn đỉnh quá, trước đây tôi thấy streamer dùng hiệu ứng AI thời gian thực rồi.]
[Không giống hiệu ứng đâu.]
[Không giống hiệu ứng +1.]
[Cái đoạn anh ta thú nhận, tất cả đều là đèn xanh, chẳng phải tương đương với việc nhận tội rồi sao?]
[Mọi người không thấy lạ sao? Rõ ràng lúc trước anh ta cứ phủ nhận, giờ lại đột nhiên phân tích tâm lý như thể nhân vật phản diện, khó mà nói đây không phải là kịch bản.]
[Anh ta vốn dĩ là phản diện mà, tôi cảm giác hắn biết mọi chuyện bại lộ nên làm liều rồi.]
[Từ lúc con người ngoài hành tinh xuất hiện là tôi biết đây là kịch bản rồi, quá là vô lý.]
Ngô Tân Triều vừa đi đến cửa thì đúng lúc có người gõ cửa.
Anh ta tự mình mở cửa rồi đứng sững lại.
Ngoài cửa là hai cảnh sát, họ đang gập lại những chiếc dù ướt sũng vì mưa.
28.
Đúng là Ninh Sâm đã gọi cảnh sát. Lời anh ta nói với Ngô Tân Triều trước đó, rằng anh ta đã báo cảnh sát, quả nhiên không phải là nói dối.
Lý do báo án là hung thủ thật sự của vụ án 20 năm trước đã lộ diện.
Ngô Tân Triều ánh mắt lấp lánh, hạ giọng hỏi viên cảnh sát: "Đồng chí cảnh sát, cái máy phát hiện nói dối không thông qua mua sắm của nhà nước này-có hiệu lực pháp lý không?"
"Ý tôi là, tôi thấy cái máy này hình như... không được chuẩn lắm hà... Các anh có muốn xem qua không..."
Viên cảnh sát lớn tuổi hơn liếc nhìn thiết bị livestream: "Tắt đi đã."
[Á? Á á á á á? Đừng mà!]
[Ôi chao, tiêu rồi, lần này Ninh Sâm chơi lớn quá, chú cảnh sát đích thân đến nhà luôn]
[Chú cảnh sát ơi! Chúng cháu đều là dân tốt! Rất tốt luôn! Chúng cháu chỉ muốn thấy công lý được thực thi, sẽ không nói bậy hay tung tin đồn đâu! Cho chúng cháu xem hết đi ạ!]
[Rốt cuộc có phải kịch bản không, nói một câu chắc chắn đi chứ!]
Khuôn mặt lớn của Ninh Sâm nhanh ch.óng xuất hiện trước ống kính, nói một lời xin lỗi, rồi dứt khoát tắt livestream, mặc kệ ba phòng live đang gào khóc.
"Máy phát hiện nói dối à?"
Viên cảnh sát trẻ tuổi bật cười, cầm lấy chiếc mũ điện cực nhiều màu sắc.
"Xem tiểu thuyết với phim nhiều quá hả? Đã là năm 2028 rồi, sao vẫn có người tin vào cái thứ gọi là máy phát hiện nói dối này? Sao mấy người không tin có cả t.h.u.ố.c sự thật nữa đi?"
"Nếu mà có máy phát hiện nói dối thật, mỗi đồn cảnh sát lắp một cái, bọn tôi đã đỡ phải lo nghĩ nhiều rồi!"
Tuyết Miêu bất bình: "Là thật mà! Đây là sản phẩm vừa được phòng thí nghiệm của chị Sơn Anh và giáo sư của cô ấy nghiên cứu ra, chưa được bán ra thị trường, nhưng độ chính xác cực kỳ cao!"
Viên cảnh sát trẻ nhìn cô ta, với vẻ mặt kiểu "cô tự nghe xem mình đang nói gì ngớ ngẩn thế".
Viên cảnh sát lớn tuổi hơn không đùa giỡn với người trẻ, nghiêm giọng nói: "Chúng tôi đến đây, là vì có nhận được báo án và cũng vì theo dõi được buổi livestream của các người."
Khó mà không theo dõi được.
Cho đến lúc này, chuyện đã lên hot search mấy lần rồi, các hashtag như #Vụ án mạng 20 năm trước lật kèo# #Lỗi ký ức tập thể! Có vụ án g.i.ế.c em trai 20 năm trước không?# vẫn đang treo ở top 3 hot search.
"Làm loạn như thế này, tin đồn bay khắp trời, gây hoang mang dư luận, không chừng sẽ bị tạm giam đấy!"
Ninh Sâm lúc này tỏ ra rất linh hoạt, lập tức cúi đầu nhận lỗi: "Tôi xin lỗi."
Ngô Tân Triều vô cùng căng thẳng, Tuyết Miêu liếc anh ta một cái, lẩm bẩm đầy không cam lòng: "Nhưng hắn ta đã nhận tội thông qua máy phát hiện nói dối rồi mà! Không bắt hắn à?"
Ngô Tân Triều căng thẳng nhìn hai viên cảnh sát. Hai người này vừa phủ nhận máy phát hiện nói dối, lại vừa giáo huấn Ninh Sâm một trận, hắn ta hơi không nắm bắt được tình hình.
Viên cảnh sát trẻ lại bật cười, viên cảnh sát lớn tuổi hơn lườm anh ta một cái, nghiêm nghị nói: "Không có cái thứ gọi là máy phát hiện nói dối. Rốt cuộc tình hình của mấy người là gì, khai báo rõ ràng đi."
Tôi không kìm được mà lên tiếng: "Cái máy phát hiện nói dối này quả thật là…"
"Đây là cái gì?"
Viên cảnh sát trẻ nhấc sợi dây nối với chiếc mũ điện cực màu xanh lá cây của Ninh Sâm lên. Ở vị trí gần phía dưới, có một cái nút nhỏ xíu không hề dễ thấy, trên đó lờ mờ có hai nút bấm nhỏ cỡ hạt gạo.
Anh ta bấm nút phía trên, đèn xanh sáng mà bấm nút phía dưới thì "Bíp…" đèn đỏ sáng.
Anh ta cứ bấm qua bấm lại, mặt mọi người trong phòng theo ánh đèn lúc đỏ lúc xanh rồi lại xanh lại đỏ.
29.
"... Hả?!"
Tuyết Miêu như phát điên, khuôn mặt lúc đỏ lúc xanh nhảy dựng lên, chỉ vào Ninh Sâm, rồi lại chỉ vào Thạch Sơn Anh: "Hả?! Mấy người là giả sao? Cái máy phát hiện nói dối là giả à?!"
Thạch Sơn Anh lại nhìn tôi, dịu dàng gật đầu với vẻ hối lỗi.
"Mặc dù, tôi thật sự rất muốn chiếc máy phát hiện nói dối này ra đời..."
"Nhưng rất tiếc, với trình độ khoa học kỹ thuật hiện tại và mức độ hiểu biết về bộ não con người, tạm thời vẫn chưa thể chế tạo ra một thiết bị có độ chính xác ổn định, cao và có thể sử dụng trực tiếp như chơi game."
Tôi sững sờ.
... Giả sao?
