Mây Và Bùn - Chương 4
Cập nhật lúc: 05/07/2026 11:01
Đến một chiếc túi gấm cỏn con ta còn không có tư cách có được, chẳng lẽ ngay cả phu quân của đời mình, ta cũng không có quyền định đoạt sao?
Ta luôn luôn phải cam chịu không có sự lựa chọn, chẳng lẽ duy chỉ một lần này thôi, không thể để ta tự chọn lấy một lần sao?
Ta lấy hết can đảm, ngước nhìn cha mẹ: “Ta... ta... muốn gả cho Thế t.ử.”
Giọng nói của ta dẫu có chút run rẩy vì sợ hãi, nhưng ngữ khí lại vô cùng kiên định.
Mẹ bày ra vẻ mặt tràn ngập sự chán ghét, quay phắt đầu đi chỗ khác, căn bản không thèm đoái hoài tới lời ta nói.
10
Bà xót xa ôm c.h.ặ.t lấy dưỡng muội vào lòng, không ngớt lời dỗ dành, an ủi.
Cha nghe rõ mồn một lời ta nói, nhưng ông cũng chẳng thèm bận tâm, chỉ lạnh lùng phẩy tay ra hiệu cho đám gia nhân hạ nhân.
“Trói Đại tiểu thư lại cho ta, nhét giẻ vào miệng nó, không được phép cho nó gào thét gây chuyện. Ngày mai gả cho ai, việc đó không đến lượt nó tự làm chủ...”
“Đúng là một đứa ăn cháo đá bát, quả nhiên dẫu có là m.á.u mủ ruột rà sinh ra thì cũng chẳng thể nào ngoan ngoãn, hiểu chuyện bằng một góc Nguyệt nhi mà ta dày công nuôi nấng.”
Mẹ cũng gật đầu đồng tình: “Vốn dĩ nên như thế, những gì Nguyệt nhi không cần thì mới tới lượt nó nhặt nhạnh. Giờ đây lại còn dám mở mồm tranh giành, thật là bôi tro trát trấu vào mặt dòng tộc.”
“Đã không biết tự lượng sức mình, biết thế này ngày trước thà không thèm tìm nó về cho xong.”
“Một đứa ngốc nghếch, có thất lạc thì cũng cứ mặc kệ nó đi. Nếu không phải vì thầy bói bảo phải tìm một đứa có bát tự khắc chế, cứng cỏi mang về để gánh nạn thay cho Nguyệt nhi thì việc gì chúng ta phải nhọc công tìm kiếm nó làm gì.”
Từng lời nói sỉ nhục, cay đắng như những mũi kim độc đ.â.m thẳng vào tai ta, khiến toàn thân ta c.h.ế.t lặng tại chỗ.
Lão ma ma được lệnh trói ta chẳng thèm để ý đến vết thương trên đầu ta, lúc mụ thô bạo ấn mạnh ta xuống nền đất lạnh lẽo, lớp băng gạc lại một lần nữa thấm đẫm m.á.u tươi đỏ rực.
Ta trừng mắt nhìn cha mẹ đang ra sức ôm ấp, che chở cho dưỡng muội, giống như chỉ sợ nàng ta phải chịu một chút tổn thương nhỏ nhặt nào vậy.
Mẹ còn liên tục hứa hẹn dỗ dành: “Ngày mai mẹ sẽ chuẩn bị thêm cho con của hồi môn thật hậu hĩnh, đó là Định Quốc Công phủ, nếu của hồi môn mà mỏng gia thế sẽ bị người ta khinh rẻ.”
“Tuyệt đối không thể để con vàng con bạc của ta phải chịu chút uất ức nào được.”
Sợi dây thừng xiết c.h.ặ.t lấy cổ tay ta, nỗi đau đớn dữ dội do ma sát mang lại khiến đầu óc ta
hoàn toàn trống rỗng. Đến khi cố sức ngẩng đầu lên, trước mắt ta đã chẳng còn bóng dáng của một ai nữa.
Trong lòng ta lúc này chỉ còn sót lại một ý nghĩ bi ai và chua chát vô ngần: Hóa ra cha mẹ ruột căn bản chưa từng có một chút yêu thương nào dành cho ta, việc họ đón ta trở về phủ, chẳng qua cũng chỉ là để biến ta thành tấm lá chắn gánh tai ương cho dưỡng muội mà thôi.
11
Đầu đau như b.úa bổ, cơ thể lại bị trói c.h.ặ.t cứng, ta không chống chọi nổi quá nửa canh giờ đã hôn mê bất tỉnh nhân sự.
Chẳng biết thời gian đã trôi qua bao lâu, đến khi ta mở mắt ra, trước tầm mắt chỉ còn lại một màu đỏ rực rỡ che phủ.
Ta đã bị người ta trùm lên đầu tấm khăn voan đỏ của tân nương.
Ta cúi đầu nhìn xuống, trên người cũng đã được thay một bộ hỷ phục lộng lẫy. Nhưng ẩn giấu bên trong bộ hỷ phục gấm vóc ấy, chính là những vòng dây thừng thô kệch đang siết c.h.ặ.t lấy thân thể ta không cho cử động.
Ta muốn há miệng nói chuyện, lại phát hiện trong miệng đã bị người ta nhét c.h.ặ.t một miếng giẻ rách rưới.
Mơ hồ từ bên ngoài vọng vào, ta có thể nghe thấy tiếng pháo nổ đùng đoàng cùng tiếng hò reo, chúc tụng huyên náo của quan khách.
Một lúc lâu sau, cửa phòng ta bị thô bạo đẩy ra, có tiếng bước chân dồn dập tiến vào và rồi ta bị một bờ vai thô kệch cõng xốc lên.
Vào khoảnh khắc bị cõng đi, tấm khăn voan đỏ dường như bị gió thổi hất lên một góc nhỏ, giúp tầm mắt ta ngắn ngủi nhìn được một lượt cảnh tượng xung quanh.
Khắp nơi đều là tân khách khay tiệc, trên gương mặt ai nấy đều rạng rỡ nụ cười hân hoan, cứ như thể việc ta gả đi là một chuyện đại hỷ vô cùng long trọng vậy.
“Tân nương xuất các rồi!”
Tiếng gào của một lão ma ma vang lên bên tai, ta liền cảm nhận được người đang cõng mình bắt đầu sải bước đi ra ngoài đại môn.
Ta thật sự sắp phải gả cho vị thư sinh Tống Hằng kia rồi sao?
Một kẻ khờ khạo như ta mà có thể gả cho một người đầy bụng kinh luân như Tống Hằng, thực chất chính là trèo cao, là diễm phúc lớn lao.
Đáng lẽ ra ta phải cam tâm tình nguyện, thậm chí phải cảm thấy vui mừng và may mắn mới phải.
Thế nhưng chẳng hiểu sao, trong l.ồ.ng n.g.ự.c ta lại dâng lên một nỗi hoảng loạn tột độ xen lẫn sự bất cam khôn nguôi. Dựa vào cái gì mà ta không được gả cho Thẩm Thư Diệc, dựa vào cái gì mà ta không có quyền được lựa chọn?
Ta cố sức vặn vẹo thân hình, ra sức giãy giụa nhằm tự tìm kiếm cho mình một cơ hội sống sót cuối cùng.
12
Nhưng gã gia nhân đang cõng ta lại có sức lực lớn đến đáng sợ, mọi sự vùng vẫy yếu ớt của ta đều bị gã khóa c.h.ặ.t cứng.
“Đại tiểu thư, người đừng có phí công giãy giụa làm gì nữa. Ngày hôm nay cứ ngoan ngoãn gả đi, thì nửa đời sau may ra còn được sống những ngày tháng yên ổn.”
Mụ già đi bên cạnh thấp giọng đe dọa, bàn tay mụ còn độc ác bấm mạnh vào phần đùi trong của ta một cái đau điếng.
Ta đau đến mức nước mắt chực trào ra, nhưng lại bất lực không thể làm được gì, chỉ đành cam chịu để bọn họ cõng thẳng ra ngoài cửa phủ.
Nơi cửa phủ rõ ràng còn huyên náo, nhộn nhịp hơn gấp bội phần.
Ta nghe thấy đủ loại lời chúc tụng vang lên không ngớt, nghe thấy tiếng cười đầy mãn nguyện của cha mẹ, lại nghe thấy từ xa vọng lại tiếng pháo nổ rộn rã, dường như kiệu hoa đón dâu đã tới nơi rồi.
Tiếng chiêng trống vang trời dậy đất ngày một gần thêm.
Có tiếng cười đùa náo nhiệt truyền đến: “Kiệu hoa tới rồi, kiệu hoa tới rồi...”
Bên cạnh bỗng vang lên tiếng sụt sùi nức nở đầy giả tạo của dưỡng muội: “Cha mẹ... hai người ở lại nhớ giữ gìn thân thể...”
Cha mẹ cuống quýt tiến lên dỗ dành, an ủi hết lời.
“Nguyệt nhi của ta con đừng sợ, cha mẹ mãi mãi là chỗ dựa vững chắc nhất của con. Sau này có kẻ nào dám bắt nạt con, con cứ việc trở về phủ, mọi chuyện đã có cha mẹ lo.”
“Chịu ấm ức gì thì cứ về nói với chúng ta, chúng ta mãi mãi là một gia đình.”
Trong lòng ta dâng lên một nụ cười đầy chát chúa, quả nhiên, ta mới chính là kẻ ngoại tộc chân chính trong căn nhà này.
“Kiệu hoa đã đến... Tiễn tân nương lên kiệu!”
