Mê Án Truy Hung - Chương 115: Nạn Nhân Thứ Ba Xuất Hiện
Cập nhật lúc: 28/02/2026 13:17
Thẩm Kha gác máy.
Trong tâm trí cô hiện lên một khung cảnh: Hung thủ cầm lược, tỉ mỉ và cẩn trọng chải tóc cho Lại Quý. Hắn chải một lượt, xịt một lớp keo, rồi lại kỹ lưỡng kiểm tra từng chút một để đảm bảo không có lấy một sợi tóc con nào rủ xuống. Trên gương mặt hắn lộ rõ vẻ đắc ý và thỏa mãn.
Hắn thắt chiếc khăn len đỏ lên cổ Lại Quý, rồi treo ông lên cây.
Sau đó hắn lùi lại vài bước, hài lòng ngắm nhìn ngón tay giữa đang dựng ngược lên kia, rồi lại không nhịn được mà tiến tới, chỉnh lại góc của bức di thư đang để lộ ra một phần nơi túi áo.
...
"Tiểu Tề, cậu nói qua về tình hình điều tra Giang Viện trước đi."
Trần Mạt đặt cốc trà xuống rồi ngồi vào chỗ. Ngày đầu tiên ông gặp bốn người của Tổ trọng án cũng chính là trong căn phòng này, khi đó trên màn hình máy chiếu là video quay lại cảnh Chu Trúc Mi bị sát hại.
Ông nghĩ ngợi rồi không nhịn được mà quay sang nhìn Triệu Tiểu Manh: "Trời đang mưa, nhà lại xa, cháu đến đây làm gì? Ba cái đứa 'dùi đục chấm mắm cám' này thô kệch lắm, có mài thêm trăm năm nữa cũng chẳng thành kim thêu hoa được đâu! Cháu là nhân viên kỹ thuật, sáng mai đến cũng kịp mà."
Tề Hoàn mỉm cười, thấy Thẩm Kha đã rục rịch định cãi lại, anh lập tức làm sáng màn hình máy chiếu.
"Mối quan hệ xã hội của Giang Viện khá đơn giản. Cô ấy là biên tập viên tin tức mạng, làm việc từ bảy giờ sáng đến sáu giờ tối, thỉnh thoảng có tin nóng đột xuất thì mới phải đến công ty tăng ca."
"Cô ấy chưa có bạn trai, đang thuê nhà cùng bạn đại học tên Lý Linh ở khu chung cư Đồng Chi Viên, cách công ty bảy trạm tàu điện ngầm. Bình thường nếu trời không mưa, cô ấy sẽ bắt xe buýt ra ga rồi mới đi tàu điện về nhà."
"Giang Viện không phải người bản địa, ở Nam Giang cũng không có người thân hay người quen nào. Cô ấy đi sớm về muộn, không thân thiết với cư dân trong khu. Theo lời Lý Linh, Giang Viện vốn khá nhát gan và cẩn trọng, có chút triệu chứng sợ xã hội, không thích giao tiếp với người lạ."
Tề Hoàn vừa nói vừa cho phát một đoạn video. Đó là hình ảnh ghi lại từ camera hành trình, mưa rất lớn nên hình ảnh trông vô cùng mờ nhòe.
"Chính tại giao lộ này, tôi đã định cho Giang Viện đi nhờ nhưng bị từ chối, sau đó cô ấy lên một chiếc taxi. Dựa theo lịch sử thanh toán trên điện thoại của nạn nhân, chúng tôi đã tìm được tài xế taxi và có được đoạn phim này."
Trong màn mưa trắng xóa, Giang Viện mặc váy trắng đang chật vật che chiếc ô chấm bi đỏ. Một cơn gió lớn thổi qua khiến chiếc ô nhỏ lộn ngược ra sau, đúng lúc đó, một chiếc xe con màu trắng đục lờ mờ xuất hiện rồi dừng ngay trước mặt cô.
Giang Viện ghé sát vào như đang nói gì đó, sau đó cô đi vòng sang phía ghế phụ, nhưng ngay khi định mở cửa thì thấy một chiếc taxi đang bật đèn cảnh báo kép, giảm tốc độ đi tới từ phía sau.
Cô lập tức bỏ chiếc xe trắng, chạy về phía taxi và vẫy tay ra hiệu dừng xe. Khi máy quay tiến lại gần thì chiếc xe con màu trắng kia đã lái đi mất.
"Tài xế taxi tên là Vương Kiều. Theo lời anh ta, lúc đó trên xe đã có một cô gái trẻ. Vì thấy yêu cầu đặt xe của Giang Viện mãi không có ai nhận, mà người khách trên xe lại đi cùng đường, có thể chở Giang Viện đến gần ga tàu điện ngầm nên anh ta mới dừng lại."
"Vào những ngày mưa hay đêm tối, có không ít tài xế thường tiện đường ghép đơn như vậy để kiếm thêm tiền. Cô gái trên xe cũng đồng ý cho ghép."
"Vương Kiều thường xuyên chạy khu vực này nên biết cầu Thông Huệ đang ngập nước không qua được. Vì vậy, ngay khi Giang Viện lên xe, họ đã thỏa thuận sẽ xuống ở gần quán b.ún lòng bò lão Ngưu. Giang Viện chỉ cần đi xuyên qua con hẻm đó là có thể bắt được tàu điện ngầm."
"Chúng tôi đã liên lạc với vị khách đi cùng xe lúc đó và lời khai hoàn toàn trùng khớp. Giang Viện bị sát hại không lâu sau khi xuống xe. Tài xế taxi có bằng chứng ngoại phạm nên có thể loại trừ nghi vấn."
"Vậy thì chỉ còn một khả năng duy nhất: Giang Viện đã bị hung thủ tấn công bất ngờ ngay trong con hẻm."
Tề Hoàn dứt lời, sắc mặt mọi người có mặt đều trở nên nặng nề.
Giang Viện không bị xâm hại, tài sản không mất mác, không có thù hằn cá nhân, việc cô ấy lên chiếc taxi đó cũng hoàn toàn là tình cờ... Tất cả các dấu hiệu đều chỉ ra rằng: hung thủ rất có thể là một tên biến thái g.i.ế.c người ngẫu nhiên.
"Còn chiếc xe trắng phía trước thì sao? Đã điều tra chưa?" Thẩm Kha chỉ vào bóng xe mờ nhạt trong đoạn hình ảnh.
Tề Hoàn lắc đầu: "Camera hành trình của taxi không quay được biển số. Loại xe con màu trắng kiểu dáng này quá phổ biến, khi đã hòa vào dòng xe cộ thì không thể nào truy vết được."
"Anh nói xong rồi, giờ đến lượt tôi," Thẩm Kha nói đoạn, đưa những tài liệu mình vừa tra được lên màn hình lớn.
"Đây là một vụ án từ ba năm trước. Tôi đã kiểm tra dự báo thời tiết ngày hôm đó, hôm xảy ra vụ án ở Nam Giang cũng có mưa lớn."
Màn hình của Thẩm Kha rất đơn giản, chỉ có vài từ khóa chính: "Trời mưa, đường Thông Huệ, khăn len đỏ, trang điểm, tư thế tay, siết cổ..."
"Hai vụ án có sáu điểm chung. Chúng ta hoàn toàn có cơ sở để tin rằng giữa chúng có mối liên hệ và có thể gộp lại để điều tra. Tuy nhiên, vụ án của Lại Quý cũng giống như vụ của Giang Viện, không tìm thấy bất kỳ nghi phạm khả nghi nào xung quanh nạn nhân."
Thẩm Kha đứng dậy, bước tới bên tấm bảng trắng cạnh màn hình: "Chúng ta hãy phác họa chân dung hung thủ."
"Thứ nhất, hung thủ là nam giới trưởng thành, dáng người cao lớn. Lại Quý bị siết c.h.ế.t rồi mới bị treo lên cây; ông ta tuy là người già nhưng khá đậm người, để treo một t.h.i t.h.ể như vậy lên cây cần rất nhiều sức lực."
"Tương tự, Giang Viện gần như không có không gian để giãy giụa mà bị siết c.h.ế.t một cách nhanh ch.óng, điều này chứng tỏ hung thủ có sự chênh lệch đáng kể về sức mạnh so với cô ấy."
Thẩm Kha lướt tay, hình ảnh máy chiếu chuyển sang một tấm bản đồ: "Đây là địa điểm t.ử vong của Lại Quý và Giang Viện. Nhìn vào bản đồ có thể thấy rất rõ là chúng cực kỳ gần nhau, đều nằm quanh khu vực đường Thông Huệ."
"Cầu Thông Huệ hễ mưa là ngập, con hẻm tối đó là lối tắt ra ga tàu điện ngầm, quanh đầu hẻm không có camera giám sát... Những chi tiết này chỉ có người thường xuyên hoạt động ở khu vực đó mới biết được."
"Vì vậy, hung thủ làm việc hoặc sinh sống quanh đường Thông Huệ, chí ít hắn phải cực kỳ am hiểu khu vực này."
"Thứ ba, hung thủ có lẽ từng chịu tổn thương trong quá khứ, và đối tượng gây tổn thương cho hắn là một người thích chải chuốt, hay quàng khăn len đỏ. Thế nên hắn mới trang điểm và ăn mặc cho nạn nhân của mình thành bộ dạng này."
Hình ảnh trên màn hình lớn lúc này chuyển thành ảnh hiện trường t.ử vong của hai nạn nhân.
"Vấn đề hiện tại của chúng ta là: Hung thủ lựa chọn nạn nhân bằng cách nào?"
"Lại Quý là nam giới lớn tuổi, người bản địa; Giang Viện là nữ giới trẻ tuổi, người ngoại tỉnh. Hiện tại chưa tìm thấy điểm giao nhau nào giữa hai người, ngoại hình cũng không có đặc điểm chung."
"Các sát thủ hàng loạt thường có xu hướng lựa chọn rõ rệt, ví dụ như đều là phụ nữ trẻ tóc đỏ, hoặc đều là bệnh nhân mắc bệnh nan y... Nhưng Lại Quý và Giang Viện không có những điểm chung đó, trông giống như g.i.ế.c người vô tội vạ vậy. Hung thủ ở trong tối, chúng ta ở ngoài sáng. Những gì chúng ta biết hiện giờ là: Vào ngày mưa tiếp theo, hắn sẽ g.i.ế.c nạn nhân thứ ba quanh khu đường Thông Huệ..."
"Cho nên, tôi có một ý tưởng táo bạo..."
Lời của Thẩm Kha mới nói được một nửa thì bị tiếng chuông điện thoại của Tề Hoàn cắt ngang. Anh nhấc máy nghe, sắc mặt lập tức biến đổi.
Tề Hoàn cúp máy, nhìn Thẩm Kha rồi khẽ thở dài.
"Không cần chờ đến ngày mưa tiếp theo đâu. Nạn nhân thứ ba đã xuất hiện rồi. Anh em bên kia đã phong tỏa hiện trường, đang đợi chúng ta qua. Nạn nhân lần này là một học sinh trung học vừa tan học ca tối."
