Mê Án Truy Hung - Chương 135: Những Đứa Trẻ Bị Bắt Cóc

Cập nhật lúc: 18/04/2026 10:39

Vụ hỏa hoạn ở cô nhi viện Hồng Tinh không phải là tai nạn, mà hoàn toàn là do con người sắp đặt.

Từ giây phút Thẩm Kha biết Mã Giai chính là mẹ ruột của Nguyên Đống, cô đã lờ mờ đoán ra. Nhà họ Mã không muốn nhận nuôi đứa trẻ thiểu năng Nguyên Đàm, ngay sau đó cô nhi viện Hồng Tinh xảy ra hỏa hoạn, và thật "trùng hợp" là chỉ có mỗi Nguyên Đàm bị thiêu c.h.ế.t.

Nhờ vậy, Nguyên Đống đã thuận lợi được nhận nuôi.

Nguyên Đống không g.i.ế.c bà viện trưởng cũ nhưng lại g.i.ế.c Lại Quý; hắn không g.i.ế.c những người tặng khăn quàng nhưng lại vì vô tình thấy bài đăng trên trang chính thức của cô nhi viện mà ra tay sát hại những người vô tội. Những động cơ này nghe qua thì có vẻ hợp lý, nhưng sự xuất hiện của Mã Giai đã mang đến cho những vụ án này một động cơ g.i.ế.c người mới, sâu xa và đáng sợ hơn.

Chỉ là vụ cháy năm đó đã diễn ra quá lâu, cô nhi viện cũng đã được sửa sang lại, rất khó để truy tìm chân tướng. Hơn nữa, cáo buộc bà ta bắt cóc trẻ em cũng rất khó đưa ra bằng chứng. Tại sao Trương Mỹ Lâm trước mặt lại không hề kháng cự, mà trực tiếp nhận tội sạch sành sanh như vậy?

Nghĩ đến đây, cô rùng mình một cái, đứng bật dậy. Thẩm Kha liếc nhìn camera giám sát trong phòng, rồi bấm số gọi cho Trần Mạt.

"Đội trưởng Trần, cháu gửi cho chú một địa chỉ, chú sắp xếp anh em gần đó đến khám nhà ngay, có khả năng sẽ có trẻ em bị bắt cóc ở đó."

Trần Mạt đang đứng trong phòng giám sát, lập tức sải bước lao ra ngoài.

Phải rồi! Một kẻ hung ác như Trương Mỹ Lâm, làm sao có chuyện cảnh sát chưa đưa ra bằng chứng mà đã tự nguyện khai báo?

Thẩm Kha cúp điện thoại, nhìn chằm chằm Trương Mỹ Lâm bằng ánh mắt sắc lạnh: "Đừng để tôi phải đi hỏi Mã Mai. Đứa trẻ đang ở chỗ bà đúng không? Chỉ cần chúng tôi đến đó là sẽ bắt được người cùng tang vật, thế nên bà mới tuyệt vọng mà khai ra ngay từ đầu."

Trương Mỹ Lâm không hề tỏ ra ngạc nhiên, bà ta thở dài một tiếng, đọc ra một chuỗi địa chỉ. Thẩm Kha lập tức gửi địa chỉ đó cho Trần Mạt rồi ngồi xuống.

"Bà nói tiếp đi, bà đã xúi giục Nguyên Đống g.i.ế.c c.h.ế.t Nguyên Đàm như thế nào?"

Trương Mỹ Lâm trông càng thêm rệu rã, nhưng giọng điệu đã bình tĩnh hơn nhiều: "Cuối cùng cũng bị bắt rồi, sao tôi lại thấy nhẹ lòng thế này nhỉ! Các cô không cần vội, đứa bé đó không sao cả. Nguyên Đống bị bắt, tôi không thể ở lại Nam Giang được nữa."

"Tôi chỉ định làm nốt một vụ cuối, lấy được tiền rồi sẽ đi thật xa... Không ngờ, tất cả đều bị cô nhìn thấu."

Trương Mỹ Lâm ngước mắt nhìn Thẩm Kha. Dù cô không mặc cảnh phục, nhưng cảm giác đối mặt với cô hệt như vị cảnh sát không rõ mặt mũi luôn truy đuổi bà ta trong những cơn ác mộng bấy lâu nay. Nhiều năm sống trong lo sợ, đến hôm nay, vị cảnh sát trong mộng cuối cùng cũng đã có gương mặt rõ ràng.

"Tôi sợ Nguyên Đàm cứ suốt ngày gọi tôi là mẹ sẽ khiến cô nhi viện và chị em nhà họ Mã nghi ngờ. Nếu họ biết đó là con tôi, nó sẽ lại trở thành gánh nặng của tôi. Vậy thì tôi vất vả bày ra bao nhiêu chuyện để làm gì?"

"Đứa trẻ đó chính là một quả b.o.m hẹn giờ, không biết lúc nào sẽ phát nổ, khiến tôi tan xương nát thịt."

"Vừa hay tôi có quen mấy chị em ở một xưởng dệt muốn làm từ thiện, thế là tôi bảo họ đem tặng khăn cho cô nhi viện Hồng Tinh. Tôi còn yêu cầu phải vắt khăn lên đầu giường để chụp ảnh, chụp cả ảnh tập thể nữa, bảo là để đăng lên báo của xưởng cho tiện."

"Sau đó, tôi nói với Nguyên Đống rằng nếu không có anh trai, nó có thể được sống cùng với mẹ. Tôi bảo nó là anh trai đêm khuya sợ lạnh, con hãy cho ít than hồng vào thùng sơn nhỏ để sưởi ấm cho anh. Phải nhớ thật kỹ, đừng để khăn quàng rơi xuống, lửa bén vào là sẽ cháy c.h.ế.t người đấy."

Nói đến đây, nước mắt Trương Mỹ Lâm trào ra. Bà ta đưa tay quẹt mắt: "Ai chà, sao tôi lại khóc thế này? Đứa trẻ như vậy sống trên đời thà c.h.ế.t quách đi cho xong, rõ ràng tôi đã nghĩ như thế mà, tại sao lại khóc chứ?"

"Đó là đứa con đầu lòng của tôi và người đàn ông tôi yêu. Tôi vẫn còn nhớ cảm giác nó đạp trong bụng mình. Tôi thực sự đã từng mang theo bao kỳ vọng mà sinh ra nó. Cô nói đúng, tôi không xứng làm mẹ của nó, cũng không xứng làm mẹ của Nguyên Đống."

"Chính tôi đã hủy hoại cả hai đứa trẻ."

Trương Mỹ Lâm nghĩ về Nguyên Đống, bất giác đưa tay sờ lên mái tóc bạc trắng của mình.

"Sau vụ cháy ở cô nhi viện, Nguyên Đống bị ám ảnh tâm lý. Cứ nhìn thấy ngôi sao đỏ là nó lại có biểu hiện bất thường. Lúc nhỏ còn đỡ, nó còn kiềm chế được. Chị cả Mã Hàm của tôi là một người tốt thực sự, Nguyên Đống nghe lời chị ấy, luôn cố gắng làm một đứa trẻ ngoan."

"Nó kể lúc anh trai c.h.ế.t, xung quanh toàn là ngôi sao đỏ. Cứ nhìn thấy sao đỏ là đầu óc nó lại hiện lên trận hỏa hoạn đó, chiếc khăn quàng đỏ, và người anh trai được mặc quần áo chỉnh tề, ngay cả nốt ruồi son trên trán cũng chưa kịp lau đi..."

"Nó bảo Nguyên Đàm cứ nói mãi không thôi, nói 'lửa, lửa, lửa, cùng nhau, lửa, lửa, lửa'..."

"Tiếc là người tốt chẳng sống lâu, chị cả tôi bị u.n.g t.h.ư. Sau khi chị ấy mất, Nguyên Đống càng ngày càng không kiểm soát được bản thân nữa."

Thẩm Kha nhìn Trương Mỹ Lâm đầy mỉa mai: "Đứa trẻ ngoan mà bà nói, chính là đứa trẻ đã giúp bà bắt cóc Lý Dương Dương sao?"

Trương Mỹ Lâm im lặng một hồi lâu.

"Nó thực sự là một đứa trẻ tốt. Nó làm vậy là vì đứa trẻ đã cùng lớn lên với nó trong cô nhi viện. Tôi cũng không muốn ra tay ở nơi gần như vậy, nhưng Nguyên Đống đã dẫn tôi đi xem."

"Đứa trẻ tên Lý Mục đó thường xuyên bị đ.á.n.h c.h.ử.i. Sau khi cha mẹ nuôi có con riêng, họ không coi nó là người nữa. Nguyên Đống nói lúc ở cô nhi viện, Lý Mục là đứa thông minh và ngoan ngoãn nhất, nó nhát gan lại hay khóc."

"Có kẹo cũng không nỡ ăn, toàn nhường cho Nguyên Đống. Nó nghĩ nếu Lý Dương Dương mất tích, có lẽ cuộc sống của Lý Mục sẽ khấm khá hơn."

Dù Thẩm Kha đã đoán được phần nào, nhưng khi nghe chính miệng Trương Mỹ Lâm thừa nhận mình là kẻ bắt cóc Lý Dương Dương, cô vẫn không kìm được mà siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.

Bắt cóc trẻ em nhìn qua thì không gây ra cái c.h.ế.t trực tiếp như g.i.ế.c người, nhưng đối với một gia đình, đó là một vết thương chí mạng. Biết bao gia đình, biết bao người cha người mẹ đã bị hủy hoại cả cuộc đời như thế.

Giống như cha của Dương Tiểu Lan, tìm kiếm suốt cả đời, cuối cùng khi không còn sức để đi nữa, ông đã mở một quán cháo ngay tại nơi con mình mất tích. Ông vẫn mong chờ một phép màu, mong chờ một ngày nào đó con mình có thể trở về nhà.

"Sau đó, Nguyên Đống đã cùng bà hợp mưu bắt cóc một bé trai tên là Dương Lâm ở Bệnh viện Nhân dân, đúng không?"

Trương Mỹ Lâm lắc đầu: "Không phải nó bắt, là tôi đã bế đứa bé đi. Vì chị tôi là Mã Hàm sắp c.h.ế.t rồi, không có tiền viện phí, chúng tôi cũng đường cùng mới phải..."

Thẩm Kha nghe vậy, "bộp" một tiếng, cô đập mạnh tay xuống bàn. Lê Uyên ngồi bên cạnh thấy cái bàn rung chuyển, màn hình máy tính như chao đảo mấy hồi. Cũng may cái bàn này chắc chắn, nếu không đã bị một chưởng của Thẩm Kha đ.á.n.h tan xác rồi.

"Bà đường cùng? Vậy những đứa trẻ bị bắt đi thì có đường sống chắc?"

Trương Mỹ Lâm c.ắ.n môi. Thẩm Kha đứng dậy, bước đến trước mặt bà ta, ném ảnh của những đứa trẻ trong vụ bắt cóc kẹo hồ lô xuống bàn: "Tất cả những đứa trẻ này đều là do bà bắt cóc đúng không? Bắt đầu từ Dương Tiểu Lan, bà đã bán chúng đi đâu?"

Trương Mỹ Lâm giật nảy mình, rụt cổ lại như con chim cút.

"Tôi không biết chúng bị bán đi đâu. Tôi chỉ giao trẻ cho người ta rồi lấy tiền, tôi không chịu trách nhiệm tìm người mua!"

Thẩm Kha chống hai tay lên bàn thẩm vấn, nhìn chằm chằm vào bà ta, gằn giọng hỏi: "Bà đã giao những đứa trẻ đó cho ai?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.