Mê Án Truy Hung - Chương 146: Chú Rể Chết Hai Lần
Cập nhật lúc: 19/04/2026 10:22
Chỉ thấy Tưởng Thân trong bộ tây phục trắng kiểu cổ điển đang nằm bất động dưới đất. Giữa n.g.ự.c anh ta cắm một con d.a.o găm với những hoa văn cầu kỳ, m.á.u từ l.ồ.ng n.g.ự.c thấm ra ngoài, nhuộm đỏ cả một mảng áo.
Trong khi đó, cô dâu Tào Hi Nguyệt thì quỳ sụp xuống sàn, ôm c.h.ặ.t lấy đầu và thét lên kinh hãi!
Thẩm Kha và Tề Hoàn chẳng chút do dự, lập tức chen lên phía trước. Nhưng vừa tiến lại gần nhìn kỹ, cả hai không hẹn mà cùng đảo mắt khinh bỉ.
Này vị "huynh đài t.h.i t.h.ể" kia? Ngực anh làm ơn đừng có phập phồng được không? Vũ khí gây án sắp bị anh rung cho rớt ra ngoài rồi kìa!
Còn cái màu m.á.u kia nữa, tổ đạo cụ mà nhìn thấy chắc phải c.h.ử.i c.h.ế.t mấy tay hậu kỳ, làm gì mà chỉnh màu lố lăng như nước si-rô thế kia!
Chưa hết, con d.a.o găm của anh hoàn toàn không cắm trúng tim, chẳng phải vết thương chí mạng, lẽ ra lúc này anh phải đau đến mức gào cha gọi mẹ, dù có diễn phim truyền hình thì cũng phải thoi thóp dặn dò di ngôn tám trăm chữ, chờ đến lúc sắp nói ra tên hung thủ mới ngoẹo cổ tắt thở chứ!
Đúng là diễn xuất quá tệ!
Tào Hi Nguyệt vẫn ôm mặt khóc lóc t.h.ả.m thiết. Phía bên kia, một cô gái mặc váy lụa xanh lập tức xông ra, chộp lấy tay Thẩm Kha hét lên đầy kích động: "Tề Hoàn, không phải anh là cảnh sát sao? Anh mau xem anh trai tôi thế nào rồi!"
Khóe miệng Thẩm Kha giật giật.
Cậu của cô rốt cuộc là mắt quáng gà đến mức nào mà năm xưa lại muốn gả cô vào nhà họ Tưởng chứ? Nếu cô mà gả vào đây thật, chẳng phải ngày nào cũng phải đóng vai thanh tra chuyên đi bóc phốt đám diễn viên hạng bét này sao?
"Cô muốn gọi Tề Hoàn thì đi mà nắm tay anh ta, nắm tay tôi làm cái gì?"
"Hơn nữa, lông mi anh trai cô nó rung như quạt điện thế kia thì người cần gọi không phải cảnh sát, mà là bác sĩ khoa não..."
Chữ "não" còn chưa dứt, gã đang đóng giả x.á.c c.h.ế.t dưới đất là Tưởng Thân đã không nhịn nổi nữa. Anh ta vội mở mắt rồi ngồi bật dậy. Hành động này khiến quan khách xung quanh đều giật b.ắ.n mình mà la hét.
"Đậu xanh! Xác c.h.ế.t vùng dậy kìa!"
Vẻ mặt Tưởng Thân vô cùng ngượng nghịu, anh ta rút con d.a.o găm dính m.á.u giả trên n.g.ự.c ra, huơ huơ trước mặt mọi người. Tào Hi Nguyệt bên cạnh cũng thôi khóc lóc, vội vàng lại gần đỡ anh ta dậy.
Tưởng Thân cười gượng: "Ha ha ha, đùa với mọi người một chút cho vui thôi!"
Nói rồi, anh ta nắm lấy tay Tào Hi Nguyệt, dịu dàng giải thích: "Hi Nguyệt trước đây từng ước mơ làm diễn viên điện ảnh, hôm nay là đám cưới của chúng tôi nên tôi muốn giúp cô ấy hoàn thành tâm nguyện."
Các vị khách nghe xong, trong lòng thì thầm rủa cái hội nhà giàu này có vấn đề thần kinh khi biến đám cưới thành hiện trường vụ án, nhưng tay vẫn không quên vỗ rào rào.
Đúng lúc này, tiếng nhạc lại vang lên, một luồng sáng chiếu thẳng vào Tưởng Thân và Tào Hi Nguyệt, đôi tân nhân bắt đầu khiêu vũ.
"Cảnh sát Thẩm, có muốn cùng nhảy một điệu không?"
Thẩm Kha đặt tay mình vào lòng bàn tay Tề Hoàn, nghiêm túc hứa hẹn: "Nếu tôi có dẫm gãy chân anh, tôi sẽ thanh toán tiền viện phí."
Tề Hoàn không nhịn được cười: "Được, vậy thì tôi yên tâm hơn rồi."
Anh vừa nói vừa liếc mắt nhìn vệt m.á.u đỏ trên n.g.ự.c Tưởng Thân: "Tôi đoán cái kịch bản này chắc là do anh ta và cô em họ Tưởng Tri Ly cùng viết. Ở đây không có bác sĩ pháp y, hai chúng ta là cảnh sát, kiểu gì cũng sẽ phong tỏa hiện trường rồi xông lên kiểm tra."
"Đến lúc đó anh ta đột ngột bật dậy, vừa dọa chúng ta một vố, lại vừa chứng minh được tôi và cô chỉ là lũ ăn hại."
"Đến người sống hay người c.h.ế.t còn không phân biệt được thì phá án cái nỗi gì?"
Thế nên khi thấy Thẩm Kha và Tề Hoàn chẳng mảy may bận tâm, Tưởng Tri Ly mới sốt ruột mà chủ động xông ra gọi tên Tề Hoàn.
"Nhảm nhí," Thẩm Kha nhàn nhạt thốt ra một câu.
Chuyện cô đi xem mắt với Tưởng Thân rồi dọa anh ta sợ đến mức phải mời thầy cúng về trừ tà đã qua bao nhiêu lâu rồi. Nếu không phải tình cờ nghe thấy cái tên này trong thang máy, cô đã chẳng nhớ nổi một mẩu vụn ký ức nào. Không ngờ cái kẻ hẹp hòi này vẫn còn ghi hận đến tận bây giờ.
Tề Hoàn chớp mắt: "Chuyện Tưởng Thân suýt c.h.ế.t khiếp năm đó thực sự lưu truyền rất rộng rãi trong giới chúng ta đấy."
Thẩm Kha đại khái cũng không biết, bản thân cô giống như một truyền thuyết đô thị vậy.
Tề Hoàn đang mải suy nghĩ thì khóe miệng chợt giật mạnh, một cơn đau buốt truyền từ bàn chân lên.
"Đau lắm à?" Thẩm Kha thản nhiên hỏi.
Tề Hoàn hít một hơi sâu: "Không... không đau."
Cũng may mặc bộ Phi Ngư phục này đi kèm với ủng cổ trang đế dày, chứ nếu cô mà đi giày cao gót thì xong đời, anh chắc chắn sẽ bị dẫm cho thọt chân mất.
Kết thúc một bản nhạc, Thẩm Kha và Tề Hoàn ăn ý rời khỏi sàn nhảy, đi về phía sofa ở góc phòng ngồi xuống. Nhịp trống bắt đầu dồn dập hơn, những vị khách vốn đang ra vẻ thanh lịch lúc nãy bỗng chốc "quẩy" tung trời.
Thẩm Kha mang theo thanh đao, gương mặt hiện rõ vẻ "người lạ chớ gần" nên chẳng ai dám lại gần bắt chuyện. Góc này yên tĩnh như thể được bao bọc bởi một lớp kết giới. Tề Hoàn cố gắng giữ vững biểu cảm trên mặt, lén lút cử động mấy đầu ngón chân.
Thật sự rất đau! Chỉ trong một điệu nhảy mà anh bị Thẩm Kha dẫm tới mười ba lần.
"Đeo mặt nạ thế này rất khó phân biệt ai với ai. Hiện trường chỉ có ba người không đeo mặt nạ: chú rể Tưởng Thân, cô dâu Tào Hi Nguyệt và Tưởng Tri Ly - người đã tháo mặt nạ ra sau màn giả c.h.ế.t của anh mình."
Là cảnh sát, cô thực sự không thích những nơi thế này, bởi nếu xảy ra án mạng sẽ rất khó xác định hung thủ.
Đúng lúc này, toàn bộ đèn trong phòng lại vụt tắt, âm thanh ngưng bặt. Ngay sau đó, tiếng thét của Tào Hi Nguyệt một lần nữa x.é to.ạc màn đêm.
Nhưng lần này, chẳng mấy ai cảm thấy sợ hãi nữa. Quan khách hào hứng rút điện thoại ra, màn đầu tiên họ bị dọa sợ nên không kịp quay, màn thứ hai này nhất định phải quay bằng được để còn đi khoe! Dù sao thì một đám cưới "kinh dị" thế này họ cũng mới thấy lần đầu!
Tề Hoàn ngán ngẩm rút điện thoại ra, ánh sáng leo lét từ màn hình chiếu lên mặt anh trông khá kỳ quái.
"Thật là, biết thế này tôi đã không đến, du thuyền Thịnh Bình cũng chỉ có vậy. Tưởng Thân rõ ràng là đứa sợ x.á.c c.h.ế.t, vậy mà trong đám cưới của chính mình, đóng giả người c.h.ế.t một lần chưa đủ, không biết còn định bày ra trò dọa dẫm thứ hai gì đây..."
Nhóm người ngồi ở dãy ghế bên cạnh cũng ngừng uống rượu. Có lẽ là rượu vào lời ra, một tên cười hì hì phụ họa: "Đến đây là quá hời rồi! Tào Hi Nguyệt này cũng lợi hại thật, một con bé thôn quê mà làm Tưởng Thân mê muội đến lú lẫn."
"Chứ còn gì nữa! Nếu biết trước Tưởng Thân được kế thừa nhà họ Tưởng thì làm gì đến lượt con nhỏ đó nhặt được 'món hời' từ trên trời rơi xuống này chứ!"
Thế nhưng lần này, đèn trong hội trường mãi vẫn không sáng lại, xung quanh vẫn là một màn đen kịt. Phía đằng kia, một giọng nam trầm thấp đột ngột vang lên: "Mau xem mạch điện có vấn đề gì không? Sao lại mất điện rồi?"
Ngay sau đó, nhân viên phục vụ cầm đèn pin cứu hộ sáng trưng bước vào.
Thẩm Kha và Tề Hoàn nhìn nhau, trong lòng dấy lên một dự cảm bất lành. Cả hai đi theo người nhân viên cầm đèn, chen chúc tiến vào giữa.
Y hệt như lúc trước, Tưởng Thân nằm gục trên vũng m.á.u, bất động. Tào Hi Nguyệt ở bên cạnh kinh hoàng nhìn chăm chằm vào đôi bàn tay mình — đôi bàn tay đầy m.á.u tươi đỏ thẫm và bết dính, bốc lên một mùi tanh nồng lợm giọng.
Cô ta không còn hét lên nữa, chỉ có nước mắt chảy dài không ngừng, cả người run rẩy không nói được câu nào hoàn chỉnh.
Thẩm Kha nhìn về phía Tưởng Thân. Khác với lần trước, lần này l.ồ.ng n.g.ự.c anh ta hoàn toàn không còn phập phồng, con d.a.o găm cắm sâu và chắc chắn ngay tim. Đống m.á.u chảy ra kia, dù không cần máy móc kiểm tra cũng biết chắc chắn là m.á.u thật.
"Tất cả tránh ra một chút," Thẩm Kha nói đoạn liền bước tới bên t.h.i t.h.ể Tưởng Thân. Cô đưa tay vạch mắt anh ta ra kiểm tra, rồi bắt mạch, sau đó đứng dậy khẽ lắc đầu với Tề Hoàn.
"Yêu cầu tàu lập tức cập bến. Tề Hoàn, báo cáo về Cục, gọi Yến Tu Lâm đến nghiệm thi." Cô đứng thẳng dậy, đảo mắt nhìn quanh một lượt: "Tôi là Thẩm Kha, Tổ trọng án thành phố Nam Giang. Hiện tại ở đây đã xảy ra án mạng, tất cả mọi người trên tàu không ai được phép rời đi khi chưa có lệnh."
