Mê Án Truy Hung - Chương 53: Chai Rượu Vang Mấu Chốt
Cập nhật lúc: 10/02/2026 12:11
Thẩm Kha cất kỹ phong bì, nổ máy chiếc mô tô đen nhanh ch.óng rời khỏi khách sạn Minh Châu.
Gió nóng tạt vào mặt, cảm giác như muốn thiêu rọi con người từ trong ra ngoài. Tiếng động cơ gầm rú như giúp cô chặn đứng mọi tạp niệm, khiến mạch suy nghĩ trở nên thông suốt hơn.
Vụ án này có ba người chủ động nhận tội, nhưng rất có thể cả ba đều không phải là hung thủ thực sự.
Đầu tiên là mẹ con Lý Đồng. Nếu Quan Na Na không nói dối thì lúc bị hành hung, Lý Kim Bình đã tắt thở rồi. Thế nên dù có bị gậy bóng chày nện mạnh, ông ta cũng không hề có phản ứng. Khả năng mẹ con Lý Đồng nói dối là không cao, suy cho cùng một đứa trẻ không thể có kỹ năng diễn xuất bậc thầy như đạt giải Oscar được.
Nếu tâm lý của Quan Na Na cũng vững như Thích Uẩn Nhuế, cứ theo kịch bản mà gã người đại diện Trương Đào vẽ sẵn để lừa gạt cảnh sát, thì Lý Đồng sẽ thực sự trở thành kẻ g.i.ế.c người.
Tuy nhiên, cũng không thể hoàn toàn loại trừ nghi vấn đối với họ.
Thích Uẩn Nhuế bình tĩnh đến mức thái quá. Chị ta là người đầu ấp tay gối với Lý Kim Bình, có vô số cơ hội để hạ độc. Có một khả năng thế này: Chị ta hạ độc g.i.ế.c c.h.ế.t Lý Kim Bình rồi ngụy trang thành một vụ đột quỵ, nhưng không ngờ cậu con trai Lý Đồng lại gây ra một biến số. Cú đ.á.n.h bằng gậy bóng chày quá tàn khốc, sau khi bị trọng thương thì không thể che giấu vết thương được nữa.
Nếu Thích Uẩn Nhuế là hung thủ, sở dĩ chị ta điềm nhiên như vậy là vì chị ta biết rõ một khi báo cáo khám nghiệm t.ử thi được đưa ra, màn "ngược dòng" này trái lại sẽ giúp chị ta và Lý Đồng thoát tội một cách sạch sẽ.
Về động cơ, Thích Uẩn Nhuế hoàn toàn có. Gạt bỏ chuyện tổn thương tình cảm hay g.i.ế.c gã chồng tồi để hả giận sang một bên; xét về mặt lý trí, khi Lý Kim Bình đang âm mưu tẩu tán tài sản của Giải trí Vân Thượng, cách tốt nhất để một bà nội trợ như chị ta bảo vệ phần tài sản của mình chính là khiến ông ta biến mất trước khi mọi chuyện kịp hoàn thành. Lý Kim Bình c.h.ế.t, chị ta và Lý Đồng hiển nhiên trở thành những người thừa kế hợp pháp.
Tất nhiên, đây là một giả thuyết cực đoan.
Lại nói về Quan Na Na, lời khai của nhân chứng có thể tin, nhưng không thể tin hoàn toàn. Trên đời này không có loài sinh vật nào giỏi nói dối hơn con người, loài cáo ranh ma làm sao sánh kịp sự xảo quyệt của nhân loại?
Quan Na Na trông có vẻ "ngốc bạch ngọt", nói năng tuôn ra như trút đậu, nhưng liệu cô ta có che giấu sự thật nào không? Nếu cô ta không nói dối, thì cú nện bằng chai rượu vào bụng Lý Kim Bình có lẽ không đủ để gây t.ử vong, nên khả năng cô ta không phải hung thủ là rất lớn.
Nhưng đó cũng chỉ là lời khai từ một phía.
Ly rượu ở trên xe cô ta, lời khẳng định rằng chai rượu vang kia là do Lý Kim Bình tự mang theo cũng là do cô ta tự khai. Cô ta là người cuối cùng tiếp xúc với nạn nhân, vậy nên cô ta cũng có cơ hội hạ độc.
Lý Kim Bình dùng quy tắc ngầm với Quan Na Na, liệu ông ta có nắm giữ điểm yếu nào lớn hơn của cô ta không? Để không bị khống chế, Quan Na Na hoàn toàn có lý do để g.i.ế.c Lý Kim Bình rồi xóa sạch dấu vết đe dọa.
Có người sẽ thắc mắc, loại t.h.u.ố.c kích phát bệnh tim không hề dễ kiếm, hung thủ hẳn phải là kẻ sát nhân có tính toán từ trước. Trong khi đó, việc Lý Kim Bình lên xe Quan Na Na lại là một sự cố bất ngờ. Làm sao cô ta biết ông ta sẽ lên xe mà chuẩn bị t.h.u.ố.c sẵn?
Điểm này không đứng vững, bởi vì Lý Kim Bình lên xe là do nhận được một "cuộc gọi mật báo". Nếu cuộc gọi đó là do Quan Na Na và Trương Đào chủ động sắp xếp thì sao? Khi "trụ cột" của công ty muốn bỏ chạy, Lý Kim Bình chắc chắn sẽ ngay lập tức tìm gặp riêng Quan Na Na.
...
Thẩm Kha lắc đầu thật mạnh, cố để bản thân không bị rơi vào ngõ cụt.
Mấu chốt của vụ án hiện giờ nằm ở chai rượu vang đó. Đột t.ử do bệnh tim diễn ra rất nhanh, gần như không kịp phản ứng, vì vậy nó mới trở thành một căn bệnh cực kỳ nguy hiểm. Lúc phóng viên Trương Thanh Sam chụp lén bọn họ, Lý Kim Bình vẫn còn sống, vậy thì "chất độc" khả nghi nhất dẫn đến cái c.h.ế.t chính là chai rượu kia.
Nếu tìm thấy dư lượng t.h.u.ố.c trong phần rượu còn lại, nghi vấn đối với Thích Uẩn Nhuế và Lý Đồng gần như có thể được loại bỏ.
Khi đó, những nghi phạm mới sẽ xuất hiện: Lý Minh Nam - người tặng rượu, gã tài xế của Lý Kim Bình, và cả "tiểu tam" Vương Hải Bình - người từng ngồi lại trên xe một mình. Cả ba đều có cơ hội tiếp xúc riêng với chai rượu, nên họ là những người có khả năng hạ t.h.u.ố.c nhất.
Nhưng tại sao chứ? Động cơ của họ là gì? Đặc biệt là Vương Hải Bình, Lý Kim Bình vì cô ta mà ruồng bỏ vợ con, định mang cả công ty về chung một nhà với cô ta, thậm chí đến ba giờ sáng cô ta vẫn còn nhắn tin chúc mừng ông ta. Còn Lý Minh Nam, cậu ta đang đứng giữa tâm bão dư luận vì vụ fan t.ử vong, tại sao lại g.i.ế.c ông chủ của mình ngay lúc này?
Về gã tài xế, Thẩm Kha vẫn chưa tiếp xúc nên chưa rõ tình hình cụ thể. Tuy nhiên, tất cả những điều này đều dựa trên giả thiết t.h.u.ố.c được hạ trong rượu. Nếu chai rượu không có vấn đề, vụ án sẽ quay lại vạch xuất phát. Khi đó phải rà soát lại tất cả các mối quan hệ và mọi thứ mà Lý Kim Bình đã ăn vào miệng.
Chiếc mô tô len lỏi giữa dòng xe cộ. Phía trước xảy ra tai nạn, giao thông lập tức tắc nghẽn. Không ít tài xế mở cửa kính ngó nghiêng, bấm còi inh ỏi đầy bực bội. Thấy chiếc xe buýt v.út qua trên làn đường ưu tiên và chiếc mô tô lách kiểu chữ S điệu nghệ, họ không khỏi lộ ra ánh mắt ghen tị.
Thẩm Kha không chần chừ, đi thẳng vào Cục Công an. Hôm nay là cuối tuần, trong cục vắng người hẳn, yên tĩnh đến lạ kỳ. Vừa bước vào văn phòng Tổ chuyên án, cô đã thấy nhóm Trần Mạt đang chuẩn bị dụng cụ.
"Cháu đến đúng lúc lắm, mau lấy trang bị đi, chúng ta sắp đi bới núi rác đây," Trần Mạt vung vẩy chiếc khẩu trang trên tay, cười khổ với Thẩm Kha.
"Chai rượu không còn trong thùng rác nữa sao? Bị chở đi rồi à?"
Đến cả Thẩm Kha cũng phải biến sắc. Lê Uyên làm bẩn tóc cô, cô còn muốn tiễn anh ta "lên đường"... vậy mà giờ cô lại phải đi bới rác.
"Phải tìm cho bằng được, không thiếu một chai nào! Cuối tuần thế này cũng khó gọi anh em tổ khác đến giúp. Hơn nữa giờ nhà nước đang vận động phân loại rác, rác nhà bếp được tách riêng rồi, không đến mức kinh khủng như ngày xưa đâu."
"Bới chai rượu đã là gì? Đi tìm mảnh t.h.i t.h.ể mới t.h.ả.m kìa, mấy năm trước tôi còn bới được cả một cái chân từ núi rác ra đấy."
Thấy Lê Uyên, Thẩm Kha và Tề Hoàn đều mặt không đổi sắc, chẳng có vẻ gì là bị dọa sợ, Trần Mạt hứng thú quay sang nhìn Triệu Tiểu Manh. Chỉ thấy cô nàng dù mặt hơi tái nhưng đôi mắt lại không giấu nổi vẻ hớn hở, háo hức.
"Cháu thích bới rác lắm à?" Trần Mạt ngạc nhiên thực sự. Thời đại thay đổi thật rồi, lại có người có sở thích kỳ quặc thế này.
Triệu Tiểu Manh kích động vung vẩy chiếc kẹp gắp rác trong tay: "Cháu xem phim trinh thám thấy tập nào cũng có cảnh bới rác! Cháu chuẩn bị tâm lý từ lâu rồi, còn ở nhà luyện trò 'Đào vàng' (Gold Miner) suốt, không ngờ cơ hội lại đến sớm thế này."
Cả văn phòng bỗng chốc rơi vào thinh lặng.
Không phải chứ, "Đào vàng" là trò chơi điện t.ử, cô chơi game đào mỏ thì liên quan quái gì đến việc đi nhặt rác? Thà cô đi nhặt vỏ chai nhựa còn đổi được tiền ăn sáng, từ nay khỏi phải chịu đựng sự hành hạ của món bánh bao căng-tin nữa!
Mọi người lẳng lặng cầm lấy trang bị: khẩu trang, găng tay, kẹp gắp, khăn trùm đầu... "Bộ tứ bảo bối" mà Trần Mạt chuẩn bị xong xuôi, cả đội lên đường hướng về bãi xử lý rác gần đó.
