Mê Án Truy Hung - Chương 60: Hống Hách Ắt Sẽ Bị Vả Mặt
Cập nhật lúc: 10/02/2026 12:13
Thẩm Kha nhìn gương mặt đứa trẻ trên điện thoại, các manh mối trong đầu lập tức xâu chuỗi lại thành một sợi dây hoàn chỉnh.
Mang thai, rượu vang, bệnh tim, đột t.ử, chiếm đoạt gia sản, con rơi... Đó chính là những từ khóa cơ bản trong kịch bản g.i.ế.c người của Vương Hải Bình.
Vụ án Vạn Triều Phong xuất hiện một nhân vật then chốt mới: nữ bác sĩ khoa tim mạch, người đã khóc nức nở trong đám tang.
Vụ án Lý Kim Bình cũng có một nhân vật mấu chốt: trợ lý thân cận Giang Phóng. Hắn là người biết rõ Quan Na Na tuyệt đối không uống rượu vang, lại gọi điện cho Lý Kim Bình vào thời điểm quyết định, khiến ông ta bước lên xe của cô nàng.
Rượu vang là do Lý Minh Nam vừa tặng cho Lý Kim Bình, vậy Vương Hải Bình chỉ có duy nhất một khoảng thời gian để bỏ t.h.u.ố.c vào rượu: đó là lúc cô ta bị Trương Thanh Sam chụp được cảnh rời tiệc sớm để lên xe của Lý Kim Bình.
Nếu không có cuộc điện thoại của Giang Phóng, theo lời Thích Uẩn Nhuế, Lý Kim Bình định tổ chức sinh nhật cho Vương Hải Bình vào thứ Hai tới, họ thậm chí đã đặt chỗ tại nhà hàng Nam Giang Minh Châu. Chai rượu đó rất xịn, tám chín phần mười Lý Kim Bình sẽ để dành để uống cùng Vương Hải Bình vào hôm đó.
Vương Hải Bình căn bản không hề có ý định kết hôn với Lý Kim Bình, cũng chẳng muốn công khai quan hệ lên hot search, tại sao?
Thẩm Kha nhìn bà cụ trước mặt. Một kẻ ích kỷ như Vương Hải Bình tại sao vẫn thường xuyên đến thăm bà cụ này? Bởi vì vẫn còn lợi lộc để khai thác.
"Bác có nhiều tiền không ạ?" Thẩm Kha đột ngột hỏi, "Cháu muốn xin số điện thoại của cô bác sĩ đã khóc trong đám tang."
Mẹ Vạn ngẩn người, dở khóc dở cười. Bà vạn lần không ngờ mình lại bị hỏi một câu như vậy.
Lê Uyên đứng bên cạnh nghe xong cũng không nhịn được mà khẽ ho vài tiếng.
"Ừm, cũng có chút bất động sản và trang sức..." Bà nói đoạn, nháy mắt với Thẩm Kha, có chút hóm hỉnh đáp: "Nhưng chắc là không nhiều bằng cháu đâu. Trước khi cháu đến, bác đã tra cứu về cháu trên mạng rồi, cháu là đứa trẻ ở phố Tinh Hà đúng không?"
Lê Uyên lại ho sặc sụa.
Trời ạ, giờ trong đầu anh toàn là hình ảnh Thẩm Kha đi dép lê, tay cầm một xâu chìa khóa lỉnh kỉnh đi thu tiền thuê nhà khắp nơi. Giờ anh mà đòi Thẩm Kha tiền bánh mì gấp mười lần để "cướp giàu giúp nghèo" thì có còn kịp không?
Thẩm Kha gật đầu, lưu số điện thoại mẹ Vạn vừa tìm được vào máy mình. Nữ bác sĩ đó tên là Nhiễm Phương Phương.
Thẩm Kha nhanh chân bước ra hành lang, đang định gọi điện thì máy cô đổ chuông. Cô bắt máy ngay: "Gần đây Giải trí Vân Thượng quả thực có biến động về tài sản, trợ lý Giang Phóng của Lý Kim Bình đứng tên một công ty đầu tư."
"Vân Thượng hiện tại đã thành một cái vỏ rỗng, cô hoàn toàn có lý do để nghi ngờ Giang Phóng là người đứng tên hộ cho Lý Kim Bình. Còn về mối liên hệ giữa công ty này và Điện ảnh Triều Phong thì hiện tại chưa phát hiện điểm khả nghi nào."
"Tôi mới kiểm tra sơ bộ thôi, nếu muốn số liệu cụ thể thì đêm nay tôi phải tăng ca, mai mới đưa được. Biết cô đang vội nên báo kết quả trước, thế là đủ dùng rồi chứ?"
"Đúng rồi, mẹ tôi dưới quê mới lên, bà bảo muốn mời cô ăn cơm để cảm ơn vụ cô giúp em trai tôi minh oan. Tôi mang cho cô hai quả dưa hấu dưới quê lên, để dưới gầm bàn ấy, đừng có dẫm vỡ..."
"Nhất Chi Hoa" ở đầu dây bên kia chưa kịp nói dứt lời đã nghe tiếng "tút tút" vang lên. Cô hậm hực đặt ống nghe xuống, nhìn tấm ảnh gia đình bốn người trên bàn rồi khẽ mỉm cười. Thẩm Kha không cần trả ơn cô, bởi vì chính cô mới là người nợ Thẩm Kha một ân tình trời biển.
...
Thẩm Kha vừa cúp máy liền nối máy ngay với Tề Hoàn: "Thẩm vấn Lý Minh Nam xong chưa? Cậu ta nói sao?"
"Xong rồi. Cậu ta bảo chai rượu đó là quà tiếp ứng sinh nhật do trưởng nhóm fan tặng. Đợt này cậu ta dính phốt lớn, không biết công ty sẽ xử lý khủng hoảng thế nào nên muốn thăm dò thái độ của Lý Kim Bình."
"Nhưng quan hệ cha con họ khá xa cách, cậu ta không biết làm sao nên đã bí mật hỏi trợ lý Giang Phóng. Giang Phóng vốn khéo léo, được lòng mọi người và rất được Lý Kim Bình tin cậy."
"Chính Giang Phóng gợi ý rằng Lý Kim Bình chẳng thiếu thứ gì, chỉ là dạo này chuẩn bị gặp khách hàng nên cần một chai rượu vang xịn. Cậu ta nhớ ra trong tay có sẵn một chai nên đã nhờ cậu ruột mang từ nhà đến để tặng cho Lý Kim Bình."
"Hiểu rồi," Thẩm Kha nói, "Cậu đi bắt Giang Phóng đi, hắn có thể là đồng phạm."
"OK. Đội trưởng Trần cũng đã gọi điện hỏi tài xế của Lý Kim Bình, anh ta nói Lý Kim Bình và Vương Hải Bình thường xuyên hẹn hò trên xe. Xe có vách ngăn nên anh ta chẳng thấy gì cả. Hơn nữa lúc đó điện thoại của Vương Hải Bình liên tục phát video concert của nhóm XPT."
"Nhạc nam đoàn toàn là âm thanh điện t.ử, ồn kinh khủng, nên anh ta không nghe thấy tiếng động nào lạ hay khả nghi cả."
Thẩm Kha chăm chú nghe, bất chợt một tia sáng lóe lên trong đầu. Cô vội tháo ba lô xuống, tìm xấp ảnh Trương Thanh Sam đưa, lật tìm khoảnh khắc Vương Hải Bình lên xe. Hôm đó cô ta đeo một chiếc túi hàng hiệu y hệt chiếc túi mang đến đồn cảnh sát hôm nay, viên kim cương to sụ lấp lánh trong đêm như một con mắt đầy vẻ giễu cợt.
"Tề Hoàn, thu giữ cái túi của Vương Hải Bình và cả chiếc nhẫn kim cương của cô ta mang đi giám định ngay, chúng tôi sẽ về sớm."
Dứt lời, Thẩm Kha cúp máy. Cô liếc nhìn đồng hồ, nãy giờ xoay xở cũng đã mất hai tiếng đồng hồ rồi. Cô quay lại cửa phòng khách.
Bên trong vọng ra những tiếng cười vui vẻ, mẹ Vạn và Lê Uyên đang chụm đầu xem điện thoại. Không biết Lê Uyên đã nói gì mà bà cụ cười đến mang tai.
"Thời buổi này, hiếm có người trẻ nào chịu ngồi nghe người già tâm sự như cháu!"
"Ha ha ha! Ông bà nội cháu ngày nào cũng càm ràm cháu đấy ạ, hôm nay còn xếp cho cháu tận chín buổi xem mắt cơ!"
Thẩm Kha nhìn mẹ Vạn một cái sâu sắc, khẽ thở dài trong lòng rồi gọi Lê Uyên: "Đi thôi!"
Lê Uyên đứng dậy, vẫy tay chào bà cụ rồi theo Thẩm Kha bước ra ngoài.
"Giờ chúng ta đi tìm Nhiễm Phương Phương à? Nếu bà cụ biết con trai mình bị Vương Hải Bình g.i.ế.c, e là không thể vui vẻ như hôm nay được nữa."
Lê Uyên ngoái đầu lại, thấy bà cụ trong phòng đứng dậy dọn dẹp mấy ly nước dùng một lần, rồi kê lại ngay ngắn những chiếc ghế đã kéo ra.
"Ừm. Nhưng ngay trong đêm nay, chúng ta sẽ đưa Vương Hải Bình ra trước pháp luật! Để dạy cho cô ta biết, sống ở đời không được hống hách, hống hách ắt sẽ bị vả mặt!"
Thẩm Kha nói đoạn, hất ba lô lên vai, sải bước dứt khoát. Lê Uyên nhìn bóng lưng cô, ôm n.g.ự.c một lát rồi mới đuổi theo: "Đợi tôi với! Đợi tôi với!"
Chiếc mô tô gầm rú lao đi, nhanh ch.óng tới Bệnh viện Tổng hợp Khu mới Nam Giang. Lê Uyên nhìn nơi quen thuộc này mà không khỏi lắc đầu. Vụ án trước họ vừa rời khỏi đây, giờ lại quay lại.
Nhiễm Phương Phương đêm nay trực ca đêm. Cô mặc áo blouse trắng, tóc đen buộc gọn sau gáy, đeo kính gọng mỏng, khí chất có vài phần tương đồng với mẹ Vạn.
"Tổ chuyên án Cục Công an Nam Giang đây. Liên quan đến vụ án cái c.h.ế.t của Vạn Triều Phong, yêu cầu bác sĩ Nhiễm Phương Phương phối hợp điều tra. Tôi là Thẩm Kha, đây là Lê Uyên."
Sắc mặt bác sĩ Nhiễm biến đổi dữ dội, cô lắp bắp: "Vạn Triều Phong chẳng phải c.h.ế.t vì đột t.ử do bệnh tim sao? Chuyện qua lâu rồi, tại sao lại phải điều tra?"
