Mê Án Truy Hung - Chương 71: 'chiến Thần' Nhảy Quảng Trường Tề Hoàn

Cập nhật lúc: 12/02/2026 13:00

Lê Uyên mang vẻ mặt nặng nề đưa chiếc túi nilon màu đen cho Yến Tu Lâm: "Tìm thấy rồi, cách địa điểm vứt xác tầm hơn trăm mét. Có chút biến dạng nên e là hơi khó nhận diện, chúng tôi đã cho vào túi rồi."

Thấy Yến Tu Lâm đón lấy và cho vào túi đựng t.h.i t.h.ể, Lê Uyên khẽ gật đầu với anh rồi bước về phía Trần Mạt.

"Hiện tại danh tính nạn nhân chưa rõ, không cần quá nhiều người ở lại đây. Tề Hoàn, cậu cùng Lê Uyên mang đoạn camera này về cục, bảo Tiểu Manh đối chiếu với camera giao thông quanh đây, xem có tìm được manh mối gì về chiếc xe của kẻ vứt xác không."

"Tôi và Thẩm Kha sẽ đợi quán bar mở cửa rồi vào nghe ngóng..."

Trần Mạt chưa kịp nói hết câu đã bị Tề Hoàn ngắt lời.

Cậu ta lắc đầu nguầy nguậy như cái trống lắc: "Sếp ơi, sếp à! Chuyện đi quán bar cứ để mấy người trẻ chúng cháu lo cho! Cháu sợ bọn họ nhìn thấy khí chất chính trực ngời ngời của sếp là sợ đến mất mật, chạy sạch mất thôi."

"Kẻ vứt xác tìm thấy rồi sao? Cháu với Lê Uyên vẫn còn đang mù tịt đây, hay là sếp cứ về chỉ đạo Tiểu Manh đi. Cháu với Thẩm Kha đi hỏi thăm mấy quán bar quanh đây, sếp thấy sao?"

Trần Mạt suy nghĩ một chút rồi gật đầu. Tề Hoàn nói cũng có lý, lúc nãy ông và Thẩm Kha đã xem camera, nhưng những người khác thì chưa.

"Được rồi, vậy thu quân trước, có tin gì thì báo trong nhóm. Tuy mấy vụ trước chúng ta phá rất nhanh, nhưng tôi vẫn phải dặn các cô cậu một câu: đừng có nóng vội. Dục tốc bất đạt."

Tề Hoàn ngoan ngoãn gật đầu.

Đợi những người khác vừa đi khỏi, khu vực này lập tức khôi phục lại vẻ bình thường. Không ít kẻ hiếu kỳ đứng hóng chuyện từ nãy giờ liền bịt mũi, giơ điện thoại lên "tách tách" chụp ảnh cùng cái nắp cống ngầm.

Miệng còn không ngừng lẩm bẩm: "Vãi thật! Anh em ơi xem hôm nay tôi đi phố va phải cái gì này! Án mạng đấy! Dưới cống có một xác nữ! Qua màn hình anh em đã ngửi thấy mùi thối chưa? Chao ôi, không biết đứa nào mà thất đức thế không biết!"

Ngay cả tiệm trà sữa Thẩm Kha vừa vào lúc nãy, giờ cũng chật kín người. Chẳng hỏi han được mấy câu, nhưng ai bước ra tay cũng cầm một ly trà sữa cỡ lớn. Anh chàng chủ tiệm đang bận túi bụi bên trong thấy ánh mắt Thẩm Kha thì vẫy vẫy tay chào cô một cái.

"Tiểu Tề, vậy bọn anh rút trước nhé, tối gặp lại," Lý Minh nói rồi liếc nhìn Thẩm Kha một cái, định nháy mắt với Tề Hoàn nhưng nhìn vẻ mặt lạnh như tiền của cô, anh ta rốt cuộc chẳng dám làm gì.

Trời tháng Sáu đúng là mặt trẻ con, nói đổi là đổi ngay. Lúc nãy Nam Giang còn nắng gắt, chớp mắt đã sầm sì, mây đen giăng kín trời như thể có vị đại tiên nào đó sắp độ kiếp phi thăng đến nơi.

"Đồn công an khu này trực ca ngày thường khá nhàn, nhưng ca đêm thì bận như con quay. Say rượu quậy phá, đ.á.n.h nhau tranh giành bạn gái, một đêm có khi xảy ra mấy vụ liền. Thế nên anh Minh mới bảo tối gặp lại."

Tề Hoàn kiên nhẫn giải thích cho Thẩm Kha, sau đó chỉ vào đôi ủng dưới chân: "Nhà tôi ở ngay gần đây, tôi về tắm rửa thay đồ cái đã, nhanh lắm. Cô đợi tôi một lát được không?"

Thẩm Kha gật đầu, cũng chẳng buồn để ý đến cậu ta mà tự mình đi loanh quanh quan sát khu vực này.

Có một vấn đề cô cảm thấy rất kỳ lạ. Hung thủ g.i.ế.c người xong, tại sao không vứt xác ra nơi hoang vu hẻo lánh, hoặc dìm xuống đáy sông, thậm chí là tìm chỗ nào đó trong vườn nhà mà chôn? Cùng lắm nếu nhất quyết phải ném xuống cống ngầm, tại sao không chọn những nơi ban đêm chắc chắn không có người qua lại?

Đây là phố quán bar, là thành phố không ngủ của Nam Giang. Bình thường giờ đó không có người, cũng không có nghĩa là đêm vứt xác sẽ không chạm mặt ai. Hơn nữa, nhìn từ camera giám sát, người đó rõ ràng biết camera của tiệm trà sữa đối diện vẫn hoạt động tốt.

Vậy rốt cuộc là tại sao? Tại sao hung thủ phải tốn công tốn sức, mạo hiểm bị camera ghi lại, bị người ta bắt gặp để ném cái xác vào miệng cống này? Nơi này có gì đặc biệt sao?

Thẩm Kha vừa nghĩ vừa nhìn quanh quất. Phía Đông cũng giống phía Tây, đều là những khu phố cũ phát triển sớm nhất của Nam Giang. Phía Tây đa phần là các cơ quan đơn vị, viện nghiên cứu, cả hai trường đại học lừng lẫy nhất là Đại học Nam Giang và Đại học Công nghệ Nam Giang đều nằm ở đó.

Phía Đông cũng có trường đại học, ví dụ như Sư phạm Nam Giang, Học viện Truyền thông Nam Giang. Ngoài ra còn có các công ty giải trí như Thượng Vân, Triều Phong đều tập trung ở mảng này. So với một phía Tây có phần cổ hủ, phía Đông trông có vẻ hiện đại và ăn chơi hơn nhiều.

Nơi này là một ngã ba hình chữ T ngược, phố Hoàng Đường là cái vạch đứng, có độ dốc nhẹ, thế nên cứ đến mùa hè là đoạn lộ lộ này rất dễ bị đọng nước. Còn dải ngang của chữ T là một con phố thương mại, chủ yếu là hàng quán ăn uống, tiệm trà sữa và mấy shop quần áo, phụ kiện giá rẻ mà các cô gái trẻ yêu thích, có thể nói là nơi tụ tập của giới trẻ.

Nhưng những nơi như thế này cũng đâu có gì đặc biệt. Chỉ cần lướt qua trong đầu, Thẩm Kha có thể liệt kê ra dăm bảy con phố tương tự. Hung thủ rốt cuộc là vì cái gì chứ?

Đang mải suy nghĩ, cô chợt thấy một luồng hương thơm ập đến sau lưng, quay đầu lại thì một ly nước dưa hấu ướp lạnh vừa vặn chạm vào má, khiến cô rùng mình vì lạnh.

"Xin lỗi nhé! Tôi không ngờ cô lại đột ngột quay người lại! Nước dưa hấu lạnh, ép nguyên chất đấy."

Thẩm Kha nhìn bộ dạng sạch sẽ sảng khoái của Tề Hoàn, đón lấy ly nước: "Sao anh nhanh thế?"

Tề Hoàn cầm ống hút chọc thủng ly của mình, hút vài ngụm: "Ha ha, bố tôi làm bất động sản, gần đây có trường tư thục Thanh Miêu cô nghe nói chưa? Cấp ba tôi học ở đó, bố tôi định mua nhà cạnh trường cho tôi ở. Nhưng tôi lại muốn đi bar nên đã chọn chỗ này. Hồi trước lúc mới về đồn Hoàng Đường làm việc tôi vẫn ở đây, bên trong cái gì cũng có."

Tề Hoàn vừa nói vừa chỉ vào tòa nhà phía sau con phố chữ T này.

Thẩm Kha không mấy khi thích nghe ngóng sở thích của người khác. Tề Hoàn rất có tiếng tăm trong ngành, cô biết năng lực làm việc của cậu ta rất mạnh, nhưng đây là lần đầu tiên nghe cậu ta kể về chuyện riêng tư.

"Giờ lên Cục làm rồi, hôm nào tăng ca muộn quá thì tôi ở căn hộ gần Cục, còn nếu về sớm thì lại tạt qua đây."

Thẩm Kha không biết phải nhận xét thế nào, chỉ đành nói một câu: "Dưa hấu rất ngọt."

Tề Hoàn mỉm cười, để lộ hai lúm đồng tiền rất hiền, cả con người cậu ta trông giống như ánh nắng trên bãi biển Hawaii vậy.

"Vậy thì tốt, lúc về chúng ta mua cho mỗi người trong tổ một ly. Cô đi theo tôi, tôi dẫn cô đi tìm người, ảnh của nghi phạm có không?"

Thẩm Kha cúi đầu thao tác trên điện thoại vài cái, gửi tấm hình cô chụp lại từ camera cho Tề Hoàn.

Tề Hoàn nhìn qua rồi lắc đầu: "Vụ này e là hơi căng, khu này người nhuộm tóc cực kỳ nhiều! Kiểu tóc vàng thế này một đêm có thể bắt được cả nắm! Còn cái áo Hoodie này..."

Tề Hoàn bỗng khựng lại, cậu ta ngước mắt nhìn Thẩm Kha, đôi mắt sáng rực lên. Thẩm Kha thề rằng, khoảnh khắc đó cô thấy cậu ta chẳng khác gì con mèo Áp Lê lúc đang ở "trạng thái thiên thần" không ghét bỏ cô vậy.

"Cái áo Hoodie này tôi có một chiếc màu xám y hệt. Tuy hoa văn trên n.g.ự.c chỉ lộ ra một góc nhọn, nhưng tôi nhớ rất rõ, nó là mẫu mới năm nay của một thương hiệu xa xỉ, kính râm cũng cùng một hãng luôn."

Tề Hoàn nói đoạn lật lật điện thoại, lôi ra một bức ảnh của chính mình.

Thẩm Kha cúi đầu nhìn, chỉ thấy Tề Hoàn mặc một chiếc áo Hoodie màu xám, quần nỉ đen, hai tay cầm hai chiếc quạt màu hồng cánh sen, phía sau là một đoàn các bà thím cao thấp béo gầy đủ cả, cũng đang cầm loại quạt y hệt.

Cậu ta là người dẫn đầu đoàn nhảy quảng trường.

Thẩm Kha thực sự kinh ngạc.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mê Án Truy Hung - Chương 71: Chương 71: 'chiến Thần' Nhảy Quảng Trường Tề Hoàn | MonkeyD