Mê Án Truy Hung - Chương 96: Tấm Ảnh Bị Mất
Cập nhật lúc: 25/02/2026 17:14
"Nhìn vật nhớ người" cái nỗi gì cơ chứ!
Bào Toàn An chắc có khi còn nhớ số tiền trong túi bố của Tề Hoàn nhiều hơn là nhớ đến cô con gái Bào Lan Lan của mình.
Ba người bước vào nhà, Bào Toàn An lập tức chạy biến vào phòng kho. Đợi đến khi ly nước ngọt đá trước mặt Thẩm Kha đã vơi sạch, ông ta mới khệ nệ bê ra một chiếc vali nhỏ bằng da màu nâu phủ đầy logo hàng hiệu.
Một góc vali đã bị móp vào, bụi bặm bám đầy, vẫn còn loang lổ những vệt nước do vừa mới được lau chùi qua loa.
Thẩm Kha liếc nhìn chiếc vali, rồi lại đưa mắt nhìn sang chiếc đàn piano đứng đặt sát tường. Trên đàn bày một khung ảnh: Bào Toàn An đang bế một cậu con trai nhỏ, bên cạnh là một người phụ nữ trẻ trung xinh đẹp. Tuyệt nhiên không thấy một tấm ảnh nào của Bào Lan Lan trong căn nhà này.
Bào Toàn An hơi ngượng ngùng đặt chiếc vali xuống đất: "Đều ở trong này cả, là mẹ con bé thu dọn đấy. Haiz, thấm thoát đã bao nhiêu năm trôi qua rồi. Nhắc mới nhớ, hồi đó cháu và Lan Lan vẫn còn là bạn tốt của nhau nhỉ."
"Năm đó xảy ra chuyện như vậy, chú vẫn luôn muốn đến nhà cháu để cảm ơn và xin lỗi một tiếng, nhưng cứ mãi không có dịp."
Ông ta làm nghề kinh doanh vật liệu xây dựng, năm đó bố của Tề Hoàn là nhân vật cực kỳ có thế lực ở Nam Giang. Ông ta đã mấy lần tìm đến tận cửa nhưng đều bị từ chối khéo. Sau này có tình cờ gặp, người nhà họ Tề cũng tỏ vẻ không muốn khơi lại chuyện cũ.
Lần này hay rồi, Tề Hoàn lại chủ động tìm đến.
Bào Toàn An vừa nghĩ vừa lén liếc nhìn Thẩm Kha. Thấy cô mặt lạnh như tiền, dáng vẻ như thể có thể rút s.ú.n.g b.ắ.n hạ đối phương bất cứ lúc nào, ông ta lập tức dập tắt ý định kết giao với tập đoàn Khoa Tuệ.
Ông ta nhanh ch.óng mở vali da ra, nụ cười dành cho Tề Hoàn càng thêm phần đon đả.
Thẩm Kha chẳng buồn bận tâm đến những chuyện đó, cô nhìn thẳng vào trong vali. Vali được nhét đầy ắp: nào là tóc m.á.u và dấu chân làm kỷ niệm của trẻ sơ sinh, giấy chứng sinh; rồi cả mấy tấm huy chương bơi lội mà Bào Lan Lan từng đạt được, một con gấu bông đồ chơi và vài cuốn album ảnh dày cộp.
Thẩm Kha không chần chừ, cầm ngay cuốn album trông có vẻ mới nhất lên.
Cuốn album đã được sử dụng hơn nửa, vẫn còn vài trang cuối để trống. Bào Lan Lan rõ ràng rất thích nhiếp ảnh, cô ấy đã đi du lịch rất nhiều nơi.
Thẩm Kha lật thẳng tới những trang cuối. Trên ảnh có hiển thị thời gian, chính là được chụp vào dịp nghỉ lễ mùng 1 tháng 5 năm Bào Lan Lan qua đời.
Cô đặt cuốn album lên bàn trà, Tề Hoàn và Lê Uyên cũng lập tức vây lại.
Bối cảnh trong ảnh là một ngôi nhà cũ tường đất vàng — loại nhà xây bằng gạch bùn thời xưa. Ở giữa là gian chính, hai bên là hai phòng ngủ, phía bìa phải là một gian bếp nhỏ thấp lè tè, kiểu kiến trúc rất phổ biến ở các vùng nông thôn ngày trước.
Bào Lan Lan để xõa mái tóc đen dài, cô đứng cạnh một chiếc cối xay đá quay tay, tạo dáng vờ như đang đẩy cối để chụp tấm ảnh này.
"Trong nhà vẫn còn những người khác, chắc chắn đây là lần họ tụ tập tại ngôi nhà cổ đó." Thẩm Kha chỉ tay vào gian chính. Cạnh chiếc bàn bát tiên ở giữa có mấy người đang đứng túm tụm lại với nhau, nhưng đều không thấy rõ mặt, chỉ thấy được bóng lưng.
"Dấu ấn! Thẩm Kha, chính là dấu ấn này!" Tề Hoàn nhìn vào gian chính, đột nhiên trở nên kích động: "Ở trên ngưỡng cửa."
Đó là một dấu ấn hình tròn, bên trong là những đường nét vặn vẹo trông giống như những con rắn hoặc giun đất, nhìn không ra hình thù cụ thể gì.
Ảnh cá nhân của Bào Lan Lan không chỉ có một tấm, còn có những tấm chụp giữa đồng ruộng, chụp trong rừng trúc sau núi. Tấm nào cô cũng cười híp mắt, không hề có chút biểu cảm sợ hãi nào, trông cứ như một chuyến xuân du bình thường.
Thẩm Kha tiếp tục lật về phía sau, nhưng có hai trang album bị dính c.h.ặ.t vào nhau.
Cô nhíu mày, cẩn thận tách hai trang giấy ra. Vừa nhìn thấy, sắc mặt của cả ba người đều biến đổi.
Sở dĩ hai trang album dính vào nhau là vì trên đó có dính vệt m.á.u.
Album thời đó thường là loại túi nhựa trong suốt để l.ồ.ng ảnh vào, loại ép màng thì không phổ biến bằng. Những ô nhựa cố định kích thước đã được phân chia sẵn, chỉ cần l.ồ.ng ảnh đã rửa vào là xong, rất tiện lợi. Cuốn album của Bào Lan Lan là loại mỗi trang để được hai ảnh, khi mở ra có thể thấy tổng cộng bốn tấm.
Ngoại trừ ô ở góc trên bên trái đã trống rỗng, ba tấm còn lại vẫn còn đó, trông đều là ảnh chụp chung của Bào Lan Lan với dân làng.
"Chỗ này chắc là bị d.a.o rạch rách, trên d.a.o có dính m.á.u nên mới nhỏ xuống đây. Có kẻ đã lấy tấm ảnh này đi rồi gập album lại, m.á.u khô đi làm hai trang giấy dính c.h.ặ.t vào nhau."
Bào Toàn An đứng bên cạnh ngơ ngác: "Chuyện này là sao? Ai đã lấy ảnh đi chứ? Chúng tôi đều chưa xem qua, không hề biết có chuyện như thế này."
Tề Hoàn nhìn Bào Toàn An với vẻ mặt nghiêm trọng: "Bọn cháu muốn mượn di vật của Bào Lan Lan mang về cục để giám định có được không?"
Bào Toàn An hoàn hồn lại, gật đầu lia lịa: "Được chứ, tất nhiên là được! Giúp được việc cho 'Tiểu Tề tổng' thì tốt quá rồi!"
Ông ta cố tình nhấn thật mạnh ba chữ "Tiểu Tề tổng", nghe có vẻ như đang cố lấy lòng một cách lộ liễu.
Thẩm Kha lờ đi tâm tính của ông ta, hỏi tiếp một câu đầy kiên định: "Máy ảnh của Bào Lan Lan còn không? Trước đây cô ấy thường để album ảnh ở đâu?"
Bào Toàn An cười gượng gạo: "Đã bao nhiêu năm rồi, cái máy ảnh sao mà giữ lại được? Còn album ảnh thì hồi đó chú bận rộn công việc, mấy chuyện vặt vãnh này chú cũng không rõ. Mẹ con bé bỏ đi sớm, bình thường đều là dì giúp việc chăm sóc con bé."
Và rồi dì giúp việc cũng đã c.h.ế.t.
Lấy được đồ xong, cả ba không nán lại thêm. Sau khi lên xe, bầu không khí trở nên nặng nề hơn hẳn so với lúc mới đến.
"Năm đó bên pháp chứng không khám xét ra cuốn album này sao?" Lê Uyên không nhịn được hỏi.
Dù anh cũng biết đây là câu hỏi thừa thãi, vì nếu đã khám xét ra thì chắc chắn sẽ có ghi trong hồ sơ.
Nụ cười trên mặt Tề Hoàn đã tắt ngấm: "Đó không phải là hướng điều tra chính năm đó. Thẩm Kha, cô lại nói đúng rồi, một cô gái như Bào Lan Lan đi du lịch làm sao mà không chụp ảnh cho được?"
"Đặc biệt là kiểu họp mặt bạn mạng thế này, chắc chắn sẽ chụp ảnh tập thể. Cuốn album của cô ấy bị mất một tấm, hẳn là tấm ảnh chụp chung đó đã bị hung thủ lấy đi tiêu hủy."
Thẩm Kha gật đầu: "Tấm ảnh đó có gì đặc biệt? Có phải nó đã chụp trúng kẻ tự xưng là Chu Nhụ... và có lẽ là cả Cùng Kỳ nữa chăng?"
Nói đoạn, cô khựng lại: "Ba tên hung thủ năm đó giờ sao rồi?"
Sắc mặt Tề Hoàn càng tệ hơn, anh lắc đầu: "Không còn nữa. Ba tên đó gây án khắp nơi, tội ác tày trời. Hai tên bị t.ử hình, một tên còn lại c.h.ế.t vì bệnh khi đang ngồi tù. Sau khi bọn chúng c.h.ế.t hết, tôi còn đến báo cho Trương Bồi Minh biết nữa."
Thẩm Kha nhíu mày, ánh mắt khẽ động: "Vậy người cảnh sát già năm đó đã tìm ra Cùng Kỳ thì sao? Anh còn tìm được ông ấy không?"
Mắt Tề Hoàn sáng lên, anh gật đầu thật mạnh: "Được!"
"Lần này xem như cũng có thu hoạch. Ít nhất chúng ta đã xác định được vụ án này có uẩn khúc và có thể tiếp tục truy ra. Ba chúng ta sẽ đi tìm Cùng Kỳ, còn để Tiểu Manh tra soát lại các ID trên chuyên mục Chuyện lạ của diễn đàn Hải Giác năm đó, xem có tìm được thông tin của những người cùng tham gia hay không."
Lê Uyên cuối cùng cũng tìm được kẽ hở để chen ngang, anh gãi đầu: "Tôi có điểm không hiểu, tại sao hung thủ phải tốn công g.i.ế.c Bào Lan Lan? Cô bé đó đâu có thù oán gì với hắn đâu!"
"Hay là tấm ảnh mất tích kia không phải là ảnh chụp chung, mà là cô bé vô tình chụp được bằng chứng phạm tội nào đó chẳng hạn? Cô ấy không biết đó là bằng chứng, cuối cùng rước họa vào thân."
Thẩm Kha lắng nghe, đăm chiêu gật đầu: "Nếu mục tiêu của kẻ đứng sau không phải là Bào Lan Lan, mà ngay từ đầu đã nhắm vào Trương Bồi Minh thì sao?"
"Dẫu sao thì bố của Trương Bồi Minh — tức Cục trưởng Trương hiện tại — chính là người đã bắt giữ được Chu Nhụ năm xưa."
