Mẹ Bầu Mang Theo Không Gian Nuôi Con Ở Tận Thế - Chương 241
Cập nhật lúc: 09/04/2026 17:01
Mọi người đều đồng loạt nhìn về phía Trương Nguyện...
"Không phải nói chúng ta không c.h.ế.t được sao?" Tân Lê nói...
"Thế này không phải là để tăng thêm sự tin tưởng của mọi người sao! Lỡ như vận khí của chúng ta đặc biệt xui xẻo, tên lửa rơi trúng đỉnh đầu chúng ta thì làm sao?" Trương Nguyện nói.
Tân Lê vừa định nói gì đó, thì nghe thấy một tiếng nổ lớn, cho dù tên lửa này rơi ở nơi cách bọn họ rất xa, cũng có thể nghe thấy được...
Uỳnh uỳnh...
"Mẹ kiếp, nổ rồi." Trương Nguyện nói.
Tiếng nổ đột ngột này, khiến mấy người nháy mắt cảm thấy hết cách, nhiều hơn là sự bất lực...
"Quan Âm Bồ Tát phù hộ! Đừng nổ ở đây!" Trương Nguyện đến lúc mấu chốt vậy mà lại bắt đầu bái Phật.
"... Cái này có tác dụng không?" Tân Lê nhíu mày hỏi.
"Nước đến chân mới nhảy a!" Trương Nguyện nói.
Con người khi bất lực, cầu thần bái Phật cũng là một loại hy vọng!
"Vậy tôi bái Ngọc Hoàng Đại Đế! Cầu xin đừng nổ ở đây a! Tôi vừa mới học được dị năng hệ băng! Tôi còn chưa được đại sát tứ phương! Tôi còn chưa được gặp Lâm Hạ Nhiên!"
"Tân Lê, rốt cuộc cậu thèm khát anh trai tôi bao lâu rồi?" Lâm Hạ Cẩm đột nhiên buồn cười hỏi Tân Lê.
"... Dù sao thì tôi cũng muốn làm chị dâu của cậu!" Tân Lê to gan nói, dù sao giây tiếp theo còn không biết có sống được hay không.
Có lẽ là do sự kích thích của tên lửa, trong lòng mỗi người đều căng thẳng lo sợ, sợ tên lửa thực sự rơi xuống chỗ bọn họ, cho dù là ở xung quanh thì e là bọn họ cũng trực tiếp bị nổ tan tành...
"Suy nghĩ này của cậu táo bạo lắm đấy!" Lâm Hạ Cẩm vừa dứt lời, lại là một trận nổ dữ dội...
Nơi quả tên lửa này rơi xuống rõ ràng gần bọn họ hơn quả trước một chút, làm đường hầm tàu điện ngầm chấn động một trận...
Từng tiếng nổ lớn này khiến tang thi trong đường hầm tàu điện ngầm bắt đầu xôn xao, bắt đầu gầm gừ từng tiếng.
Những tiếng gầm gừ này vang lên liên tiếp, nghe mà rợn người.
"Như Lai Phật Tổ, cầu thần phù hộ!" Lâm Hạ Cẩm cũng không màng được nhiều như vậy nữa trực tiếp trong lòng thầm bái lạy, cô vẫn chưa muốn c.h.ế.t.
"A Di Đà Phật, đừng nổ ở đây a! Con ba tháng không ăn thịt a!" Trương Nguyện nói.
"Cầu xin thần linh phù hộ!" Chu Tinh Tinh lúc này cũng chắp tay trước n.g.ự.c bắt đầu cầu nguyện trong lòng.
Đoàng đoàng!
Một tiếng nổ lớn của tên lửa, uỳnh...
Phía trên đường hầm tàu điện ngầm trực tiếp sập xuống quá nửa...
Sao càng bái, tên lửa này lại càng gần vậy?
"Mọi người cùng nhau bái đi!" Trương Nguyện nói.
"…………………"
Dường như bây giờ cũng không có cách nào khác, con người khi bất lực chỉ có thể cầu nguyện trong lòng...
Mấy người ngoại trừ Tiêu Nặc đều thầm bái lạy các vị đại thần một lượt trong lòng...
Đoàng!
Đột nhiên toàn bộ phía trước đường hầm nứt toác, vụ nổ mang theo dư chấn, suýt chút nữa trực tiếp hất văng xe tăng.
"Mẹ kiếp! Tôi còn chưa có đối tượng đâu! Đừng tàn nhẫn với tôi như vậy chứ!" Trương Nguyện nhíu mày nói...
Dường như lời cầu nguyện trong lòng mấy người thực sự có tác dụng, tên lửa thực sự không rơi trúng đỉnh đầu bọn họ.
Vừa nãy dư âm của quả tên lửa gần nhất cũng có thể làm nứt toác đường hầm, đủ biết uy lực này mạnh đến mức nào...
Trên xe tăng toàn là từng lớp đất, bây giờ căn bản không nhìn thấy tình hình bên ngoài nữa rồi.
Tính năng an toàn của xe tăng vẫn khá tốt, ít nhất lớp vỏ ngoài này vẫn có thể chống đỡ được dư âm của tên lửa.
"Sức nổ của loại tên lửa này rất kinh người, nhưng đáng sợ hơn là bức xạ." Tiêu Nặc nhíu mày nói.
"Bây giờ bên ngoài xe tăng chắc chắn toàn là các hạt bức xạ, chúng ta lại không có phục trang phòng ngự." Vương Hãn nói.
Bức xạ, loại bức xạ này có thể lưu lại vài năm thậm chí là vài chục năm, B thị cho dù tang thi thực sự bị tiêu diệt, bọn họ cũng không thể sinh tồn ở đây được nữa.
