Mẹ Chồng Bắt Nạt Con Dâu, Chỉ Hết Lòng Thương Con Út - 5
Cập nhật lúc: 02/09/2026 16:03
Tiếng bà gào khóc vang lớn đến mức cả nhà đều nghe thấy rõ, nhưng nhìn kỹ thì trên gương mặt lại chẳng có lấy một giọt nước mắt.
Chỉ cần nhìn qua cũng biết đây chẳng qua là màn phô trương thanh thế.
Bà sợ nếu để Trần Khang tiếp tục nói thì họ hàng sẽ dần nhận ra bao năm qua bà luôn thiên vị con trai út.
Vì vậy bà mới cố tình khóc lóc thật lớn, muốn làm loạn tình hình rồi chuyển sự chú ý sang chuyện khác.
Trần Khang nhìn cảnh ấy lại không tiếp tục tranh cãi, anh chỉ khẽ cười một tiếng đầy chua chát.
Bố chồng đứng bên cạnh cau mày: “Bà muốn khóc thì cứ ngồi đây khóc cho đủ đi, mọi người chúng ta đi chỗ khác.”
Mẹ chồng vẫn không chịu thôi, tiếp tục làm ầm ĩ như thể chịu oan ức lớn lắm.
Em trai chồng đứng bên cạnh vô cùng xấu hổ, vội vàng bước tới đỡ bà lên rồi nhỏ giọng nhắc: “Mẹ, vợ con còn đang ở đây đấy, mẹ làm loạn như thế này chẳng phải để cô ấy nhìn chuyện cười của nhà mình sao?”
Không ngờ chỉ một câu ấy lại lập tức khiến mẹ chồng ngừng ý định tiếp tục khóc lóc.
Bà vốn thiên vị con trai út, đồng thời cũng đặc biệt để tâm đến thái độ của em dâu.
Vừa nghĩ tới việc dáng vẻ mình đang ngồi dưới đất làm ầm sẽ khiến em dâu cảm thấy mất mặt, bà lập tức im lặng, chẳng còn tiếp tục náo loạn nữa.
Trước lúc ăn cơm, bố chồng gọi riêng tôi sang một bên rồi lặng lẽ đưa lại phong bao đỏ mà tôi vừa tặng ông.
Tôi lập tức đẩy tay ông về: “Bố, đây là chút lòng thành của chúng con dành cho bố, bố lại trả cho con thì còn ý nghĩa gì nữa?”
Bố chồng thở dài: “Bố già rồi, có thể tiêu được bao nhiêu tiền chứ? Hai đứa còn trẻ, đang đúng lúc cần dùng tiền, con cứ cầm lấy đi.”
“Trần Khang thật ra là một đứa tốt, chỉ có điều năng lực kiếm tiền hơi kém một chút, cũng may con không chê nó, hai đứa có thể cùng nhau sống yên ổn, hòa thuận còn quan trọng hơn bất cứ chuyện gì.”
Tôi gật đầu rồi giải thích: “Dù thành tích công việc hiện giờ của Trần Khang chưa tốt lắm, nhưng thu nhập của con vẫn đủ trang trải mọi khoản trong gia đình, vì vậy bố cứ yên tâm giữ số tiền này đi.”
Nghe tôi nói vậy, bố chồng lại thở dài: “Nếu thế thì xem ra Trần Khang thật sự đang kéo chân con rồi.”
Tôi lập tức lắc đầu: “Chúng con đã là vợ chồng thì chẳng có chuyện ai kéo chân ai cả, từ khoảnh khắc quyết định trở thành người một nhà, con đã biết tương lai bất kể tốt hay xấu, hai đứa đều phải cùng nhau gánh vác và đối mặt.”
Bố chồng nhìn tôi rồi gật đầu, im lặng một lúc lâu mới nói: “Trần Khang cưới được con đúng là phúc của thằng nhóc đó.”
Sau khi nói chuyện với bố chồng xong, tôi vừa quay người định rời đi thì mới phát hiện Trần Khang đang đứng bên góc tường cách đó không xa.
Tôi không biết anh đã đứng đó từ lúc nào, cũng chẳng rõ anh nghe được bao nhiêu lời vừa rồi.
Tôi vội giải thích trước: “Ban nãy bố muốn trả lại cho em phong bao 6.000 tệ, nhưng em không nhận.”
Trần Khang lại chẳng nói gì về chuyện đó, anh chỉ nhìn tôi hồi lâu rồi đột nhiên lên tiếng: “Vợ à, anh xin lỗi.”
Tôi ngạc nhiên bật cười: “Đang yên đang lành sao lại xin lỗi em?”
Trần Khang hạ giọng: “Trước đây là anh quá hồ đồ, từ nhỏ đến lớn mẹ luôn phủ nhận mọi thứ anh làm, bà chưa từng thật sự công nhận anh, mà bà càng như vậy thì anh lại càng muốn chứng minh bản thân trước mặt bà.”
“Cho nên khoảng thời gian trước, khi mẹ bắt đầu chủ động thể hiện sự quan tâm và yêu thương với anh, anh lập tức mất tỉnh táo, anh cứ tưởng sau bao nhiêu năm cuối cùng bà cũng chịu thừa nhận đứa con này, vì vậy anh mới làm ra nhiều chuyện sai như thế.”
“Mãi tới hôm nay, sau khi nghe em nói câu đó, anh mới chợt hiểu rằng bọn họ dám tùy tiện bình phẩm và coi thường em như vậy, thật ra căn nguyên vẫn là vì họ coi thường chính anh, vậy mà trước đây anh còn vui vẻ tưởng mẹ thật sự đang đứng về phía mình, vợ à, anh cảm thấy bản thân đúng là kẻ ngốc nhất trên đời.”
Nghe những lời ấy của Trần Khang, tôi không nhịn được bật cười.
Cũng may anh vẫn chưa ngốc đến mức hết t.h.u.ố.c chữa, ít nhất bây giờ cuối cùng cũng chịu nhìn rõ mọi chuyện.
Tôi nhẹ nhàng vỗ mu bàn tay anh: “Chỉ cần bây giờ anh hiểu ra là được rồi, ngày tháng sau này của chúng ta còn dài lắm.”
Trần Khang gật đầu, sau đó xúc động ôm c.h.ặ.t lấy tôi.
Đến lúc mọi người ngồi vào bàn ăn, mẹ chồng cố tình chọn chỗ ngay sát bên em dâu, còn tỏ ra vô cùng thân thiết với cô ấy.
Có lẽ bà tưởng làm như vậy sẽ khiến tôi cảm thấy mình bị bỏ rơi rồi khó chịu.
Nhưng nhìn cảnh ấy, tôi chỉ thấy trò này trẻ con đến buồn cười.
Tôi thật sự chẳng hiểu bà nghĩ kiểu gì, chẳng lẽ bà cho rằng tôi sẽ đi tranh giành sự yêu thích của bà với em dâu sao?
Trên bàn có một nồi lớn gà hầm nấm, vừa nhìn món ăn ấy là tôi đã biết mẹ chồng lại chuẩn bị giở trò.
Bà gắp cho Trần Khang và em trai chồng mỗi người một chiếc đùi gà.
Sau đó bà lại gắp cả hai chiếc cánh gà vào bát bố chồng.
Tiếp theo, bà đứng dậy đi vào bếp, bưng riêng ra một bát súp yến rồi đặt trước mặt em dâu.
Từ đầu đến cuối, bà cố tình bỏ qua một mình tôi.
Tôi nhìn mà chỉ biết bất lực lắc đầu, lớn tuổi như vậy rồi mà vẫn thích dùng mấy trò kéo bè kéo cánh, cố ý cô lập người khác.
Chẳng lẽ bà thật sự nghĩ tôi vẫn còn là học sinh, bị người khác bỏ rơi khỏi nhóm là sẽ buồn bã hay sợ hãi sao?
Đúng lúc ấy, Trần Khang không nói gì mà trực tiếp gắp chiếc đùi gà trong bát mình sang cho tôi: “Vợ, em ăn đi.”
Tôi mỉm cười nhìn anh: “Cảm ơn chồng.”
Sắc mặt mẹ chồng lập tức tối sầm lại.
