Mẹ Chồng Chặn Đường Chọn Giờ Sinh Con, Chồng Tôi Đạp Cửa Cứu Vợ - Chương 2
Cập nhật lúc: 25/08/2026 16:00
Bà nói đó là quy củ cũ, truyền thống cũ.
Thành Hạo nói đó là mê tín phong kiến.
Cãi tới cuối cùng, Ngô Tú Anh ngồi trên sofa lau nước mắt:
“Mẹ hầu hạ cả nhà các con từ ăn uống đến sinh hoạt, giờ mẹ dán một tờ lịch cũng không được à?”
Thành Hạo không xé nữa.
Nhưng Chu Mẫn biết những mảnh giấy đó lại được dán trở lại.
Còn năm ngày nữa tới ngày dự sinh, kết quả khám t.h.a.i của Chu Mẫn cho thấy huyết áp cao hơn bình thường, bác sĩ đề nghị nhập viện sớm để theo dõi.
Chu Mẫn về nhà nói chuyện này với Ngô Tú Anh.
Khi ấy Ngô Tú Anh đang ngồi xổm trong bếp nhặt rau hẹ, đầu cũng không ngẩng lên, chỉ nói:
“Bệnh viện là nơi không cần ở thì đừng ở, không khí không tốt. Hơn nữa còn năm ngày mới tới ngày dự sinh, vội gì?”
Chu Mẫn đứng ở cửa bếp, tay vịn khung cửa, nhìn bóng lưng mẹ chồng đang ngồi xổm nhặt hẹ.
Bóng lưng ấy rất gầy, xương bả vai nhô lên làm căng chiếc áo hoa, hai bàn tay dính đầy đất trên rau hẹ.
Cô đứng một lúc rồi nói:
“Mẹ, bác sĩ nói phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i bị cao huyết áp bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra chuyện, tốt nhất nên nhập viện sớm.”
Tay Ngô Tú Anh vẫn không dừng lại:
“Bác sĩ, bác sĩ, chẳng lẽ bác sĩ không muốn con tiêu tiền à? Ở viện năm ngày tốn bao nhiêu tiền, con tính chưa? Hơn nữa sinh con cũng có giờ tốt giờ xấu, nếu con vào viện sớm rồi chẳng phải phải nghe bệnh viện hết sao?”
Môi Chu Mẫn mấp máy, cuối cùng không tranh luận nữa, quay người về phòng.
Cô gọi cho Thành Hạo, kể rõ mọi chuyện qua điện thoại.
Thành Hạo im lặng một lúc rồi nói:
“Tối anh về sẽ nói với mẹ.”
Sau khi Thành Hạo về, anh nói chuyện với mẹ một lần.
Chu Mẫn ở trong phòng, cách cánh cửa vẫn nghe thấy giọng hai người ngoài kia.
Giọng Thành Hạo cố hạ thấp, còn giọng Ngô Tú Anh càng lúc càng lớn.
Cuối cùng cô nghe rõ một câu.
Ngô Tú Anh nói:
“Nếu con tin vợ mà không tin mẹ thì bây giờ dọn ra ngoài đi, mẹ tự sống một mình.”
Thành Hạo im lặng.
Tối hôm đó khi Thành Hạo vào phòng, sắc mặt rất khó coi.
Chu Mẫn hỏi kết quả thế nào.
Anh nói:
“Mẹ đồng ý rồi. Đến lúc thấy m.á.u thì đưa đi bệnh viện, sớm hơn một hai ngày cũng được.”
Chu Mẫn hỏi:
“Thế còn sớm năm ngày?”
Thành Hạo không nói, ngồi xuống mép giường thở dài:
“Từ từ thôi. Mẹ một mình nuôi anh em anh khôn lớn không dễ dàng, em chịu khó thông cảm thêm một chút.”
Chu Mẫn xoay người quay mặt vào tường, không nói gì nữa.
Đứa trẻ trong bụng cử động một cái.
Cô đặt tay lên bụng, cảm nhận bên trong có thứ gì đó đang đạp mình, mạnh đến mức xương sườn đau nhức.
Cô nhắm mắt, nhớ tới bóng lưng mẹ chồng ngồi xổm nhặt hẹ trong bếp.
Gầy đến mức khiến người ta chẳng nỡ nói lời nặng.
Nhưng cô cũng không hiểu nổi tại sao một người gầy đến thế lại có thể chắn kín cả một con đường.
Đêm đó cô nằm mơ.
Cô mơ mình đứng trong một hành lang tối đen.
Cuối hành lang có ánh sáng, cô muốn đi qua nhưng không thể nhúc nhích, hai chân như bị đổ chì.
Cúi đầu nhìn, mẹ chồng đang ngồi xổm dưới đất ôm c.h.ặ.t cổ chân cô, trong miệng lẩm bẩm gì đó cô không nghe rõ.
Cô cố sức giãy nhưng không thoát.
Cố hét nhưng không phát ra tiếng.
Sau đó bụng đột nhiên đau dữ dội, cô giật mình tỉnh khỏi giấc mơ, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Cô ngồi dậy xem điện thoại.
Ba giờ hai mươi phút sáng.
Thành Hạo nằm bên cạnh đang ngáy khe khẽ.
Ánh đèn đường ngoài cửa sổ lọt qua khe rèm, hắt lên trần nhà thành một vệt sáng mảnh.
Cô kê cao gối dựa một lúc.
Đứa bé trong bụng lại đạp một cái thật mạnh, giống như đang sốt ruột muốn ra ngoài.
Cô vuốt bụng, nhỏ giọng nói:
“Đừng vội, chờ thêm chút nữa. Chờ bố con thuyết phục được bà nội rồi chúng ta sẽ tới bệnh viện.”
Nhưng ngay cả bản thân cô cũng không thực sự tin câu đó có thể thành sự thật.
Ba ngày trước ngày dự sinh, khi Chu Mẫn xuống lầu đi bộ thì gặp dì Lưu ở tầng dưới.
Dì Lưu trạc tuổi Ngô Tú Anh, trước đây là đồng nghiệp cùng nhà máy, hai người thường đi chợ cùng nhau.
Dì Lưu kéo tay Chu Mẫn hỏi:
“Sắp sinh rồi phải không?”
Chu Mẫn gật đầu.
Dì Lưu nói:
“Mẹ chồng cháu nói với dì rồi, bà ấy chỉ mong đứa cháu trai này thôi. Nhưng cháu cũng đừng căng thẳng quá, bà ấy chỉ mạnh miệng vậy thôi, trong lòng vẫn thương cháu.”
Chu Mẫn cười, không nói gì.
Cô buông tay dì Lưu, tiếp tục đi về phía cổng khu dân cư.
Tới cổng, cô nhìn thấy bên đường đậu một chiếc taxi.
Cô dừng lại, nhìn chiếc đèn trên nóc xe một lúc lâu.
Trong túi cô có điện thoại, ví tiền, một căn cước và một thẻ bảo hiểm y tế.
Chỉ cần giơ tay, cô có thể ngồi lên xe, tới bất kỳ bệnh viện nào.
Cô đứng một lúc nhưng không giơ tay.
Cô quay người đi về.
Khi tới dưới lầu, cô ngẩng đầu nhìn cửa sổ tầng năm.
Cửa sổ đang mở, rèm màu vàng bị gió thổi phồng lên rồi lại xẹp xuống.
Đó là phòng ngủ của cô và Thành Hạo.
Rèm là do cô tự chọn.
Cô thích màu này vì nhìn rất ấm áp.
Cô leo cầu thang rất chậm.
Năm tầng mà mất gần mười phút, giữa đường nghỉ hai lần.
Khi tới cửa nhà, cô lấy chìa khóa ra.
Lúc chìa khóa cắm vào ổ, cô nghe thấy mẹ chồng đang gọi điện bên trong, giọng rất lớn:
“…Bà thông gia cứ yên tâm, nhà chúng tôi có truyền thống, có quy củ. Giờ đứa trẻ chào đời tôi đã nhờ người tính xong rồi, không sai được.”
