Mẹ Chồng Chê Tôi Phá Của, Tôi Cho Bọn Họ Biết Thế Nào Là Tiết Kiệm - 4
Cập nhật lúc: 14/08/2026 08:01
Đứa con trai mà miệng bà ta nói mỗi tháng kiếm hai ba mươi nghìn, chưa nói trong đó có hơn một nửa là tiền nhuận b.út của tôi.
Thực tế lúc này hắn đã sớm nằm trong danh sách cắt giảm nhân sự của công ty.
Chẳng mấy ngày nữa sẽ công bố.
Kiếp trước, bọn họ dựa vào số tiền nhuận b.út tôi vất vả tích cóp để về quê tiêu xài phè phỡn.
Đời này tôi muốn xem họ còn chống đỡ thế nào.
Rõ ràng Cao Bội Phương đang giăng bẫy cô gái tên Lý Hiểu Vân này.
Bà ta cố ý khoe mình là một bà mẹ chồng tốt, một bà nội tốt, dụ cô gái mất cảnh giác rồi tự chui đầu vào lưới.
Loại bà già đáng bị ăn tát này mới là người nhiều tâm cơ nhất.
Tôi lại muốn xem, kẻ l.ừ.a đ.ả.o gặp bà ta, cuối cùng ai mới là người lột được một lớp da của đối phương.
Nghe bà già nói như vậy, ánh mắt Lý Hiểu Vân nhìn tôi vô thức mang theo vài phần khinh thường.
Cô ta cứ một tiếng “mẹ” hai tiếng “mẹ”, dỗ cho Cao Bội Phương cười không khép miệng.
Một lúc sau, ánh mắt cô ta bỗng dừng trên bụng tôi.
Cô ta xoắn hai ngón tay vào nhau, vẻ mặt muốn nói lại ngại.
Tôi tiện tay cầm cuộn giấy vệ sinh trên bàn đưa cho cô ta.
“Muốn đi nặng đúng không?”
“Nhà vệ sinh dùng được, nhưng đừng xả ngay, phí nước.”
“Cứ để dành thêm chút nữa.”
Sắc mặt Lý Hiểu Vân khó coi như vừa ăn phải thứ gì đó bẩn thỉu.
Cao Bội Phương lập tức không vui.
Có lẽ trong mắt bà ta, tôi đang mượn cớ chọc Lý Hiểu Vân để tát vào mặt bà ta.
“Cô ăn nói kiểu gì đấy?”
“Nhà mình thu nhập mấy chục nghìn một tháng, chưa nghèo tới mức không có tiền xả bồn cầu.”
“Cô khóc nghèo trước mặt người ngoài làm gì?”
“Là mẹ chồng như tôi bạc đãi cô à?”
Bản thân bà ta vốn hơi còng lưng, mặt mũi lại gầy nhọn.
Lúc này cái miệng nhọn như mỏ gà cứ lép bép không ngừng, nước bọt b.ắ.n đầy đất.
Lý Hiểu Vân ngồi sát bên Cao Bội Phương, không ít nước bọt bị luồng gió trong phòng thổi thẳng lên mặt cô ta.
Sắc mặt cô ta thay đổi mấy lần, cuối cùng ghé sát tai Cao Bội Phương thì thầm điều gì đó.
“Cái gì!”
Cao Bội Phương hét thất thanh, ánh mắt như móc câu dán c.h.ặ.t vào bụng tôi.
Tôi hơi hoảng.
Con bé này chẳng lẽ nhìn ra tôi không có thai?
Giây tiếp theo chứng minh tôi nghĩ nhiều.
“Thẩm Nhiễm, lại đây.”
“Để Hiểu Vân bắt mạch cho cô, xem đứa bé trong bụng rốt cuộc là trai hay gái.”
“Cái gì?”
Tôi suýt bật cười thành tiếng.
“Mẹ, chẳng phải mẹ nói trai gái đều như nhau sao?”
Nếu cô ta thật sự có bản lĩnh này thì còn quỳ ở đây rửa chân cho bà, nhận một bà già c.h.ế.t tiệt như bà làm mẹ nuôi à?
Cao Bội Phương thấy tôi không phản ứng ngay thì nhắc lại.
“Đều như nhau thì cũng phải chuẩn bị tâm lý chứ.”
“Hiểu Vân nói nó biết bắt mạch.”
“Vừa hay cô đang mang thai.”
“Không tiện tới bệnh viện chụp chiếu, ở đó bức xạ nhiều lắm.”
Thấy tôi không nhịn được cười, bà ta lập tức sa sầm mặt.
“Cô không xem video à?”
“Lần trước có một t.h.a.i p.h.ụ đang yên đang lành bị đưa vào bệnh viện, cuối cùng sinh ra đứa bé ba chân đấy.”
“Tóm lại Hiểu Vân cũng có ý tốt.”
“Nếu là con gái thì chúng ta còn biết đường ứng phó.”
Tôi đương nhiên biết mình chẳng mang thai.
Nhưng tôi chắc chắn Lý Hiểu Vân là kẻ l.ừ.a đ.ả.o.
Tôi muốn nghe thử cô ta định lừa bà già này thế nào.
Bỏ qua chuyện cô ta muốn lừa tiền rồi chen chân lên vị trí của tôi, thật ra chúng tôi còn có thể coi như đồng minh.
Dù sao mục tiêu đều rất rõ ràng.
Cô ta mưu tiền.
Tôi mưu cái mạng ch.ó của hai mẹ con nhà này.
Tôi ngừng cười, kêu lên một tiếng.
“Ôi, em gái còn biết bắt mạch cơ à?”
“Thật nhìn không ra đấy.”
“Vậy em phải xem kỹ giúp chị nhé.”
“Bây giờ Trương Dương nuôi chị, ngày nào chị ở nhà muốn ăn có ăn, muốn uống có uống.”
“Tâm nguyện duy nhất của chị chính là sinh cho nhà họ Trương hai đứa con trai.”
“Em phải xem thật kỹ đấy.”
Tôi xắn tay áo, lộ ra cánh tay trắng trẻo.
Lý Hiểu Vân lấy một chiếc khăn nhỏ bên cạnh, giả vờ gấp thành hình vuông kê dưới cổ tay tôi.
Mấy ngón tay sạm màu đặt lên mạch.
Lúc thì cô ta nghiến răng, lúc cau mày, lúc lại lẩm bẩm một mình.
Làm tôi tưởng cô ta không phải bắt mạch mà là sờ trúng ổ điện.
Mười phút sau, cuối cùng cô ta thở dài, rút tay khỏi cổ tay tôi.
Mẹ chồng tôi nhìn chằm chằm như diều hâu nhìn gà con, ánh mắt liên tục đảo qua tay cô ta rồi lại xuống bụng tôi.
Cuối cùng bà ta kéo tay cô ta.
“Con gái nuôi, nhìn ra gì rồi?”
Cô ta c.ắ.n môi.
Tôi lại đưa giấy vệ sinh trên bàn cho cô ta.
Cô ta không dám làm màu nữa, vội vàng nói.
“Đứa bé trong bụng chị dâu là con gái.”
“Không chỉ lần này.”
“Cơ thể chị ấy thiên âm, sau này t.h.a.i nào cũng là con gái, căn bản không có số sinh con trai.”
Một tiếng “hự” thật dài vang lên.
Tôi còn đang nghĩ ch.ó ở đâu kêu.
Quay đầu lại mới thấy mẹ chồng trợn trắng mắt rồi ngất lịm.
Ngay trước mặt Lý Hiểu Vân, tôi trực tiếp cầm cốc nước lạnh trên bàn hắt thẳng vào mặt bà ta.
“Khụ, khụ, khụ…”
Nước sặc vào mũi khiến Cao Bội Phương tỉnh lại.
Bà ta tức đến run tay, chỉ thẳng vào bụng tôi.
“Cô… cô… đồ đàn bà chỉ tổ làm lỗ vốn!”
“Sao không c.h.ế.t đi!”
“Cô muốn làm tuyệt đường hương hỏa nhà họ Trương chúng tôi à?”
Lý Hiểu Vân vội nắm lấy tay bà ta.
“Mẹ nuôi đừng lo.”
“Công ty con có một sản phẩm có thể điều chỉnh độ axit kiềm trong cơ thể phụ nữ, còn có thể biến đứa bé gái trong bụng chị dâu thành con trai.”
“Chỉ là…”
Tôi không vạch trần cô ta.
Dùng ngón chân nghĩ cũng biết câu sau chắc chắn là “giá hơi đắt”.
“Chỉ là giá rất cao.”
Mẹ chồng lập tức siết tay cô ta.
“Đắt cũng không sao.”
“Kiếm tiền chẳng phải để tiêu cho con cháu à?”
“Sau này một trăm mẫu ruộng với mấy căn nhà nhà mẹ đều để lại cho con trai và con dâu.”
Trong mắt Lý Hiểu Vân thoáng qua vẻ ghen tị rõ ràng, giọng nói cũng mang chút chua chát.
“Chị dâu đúng là tốt số.”
