Mẹ Chồng Cho 50 Nghìn, Tôi Đào Ra Mặt Thật Tên Chồng Khốn Nạn - 3
Cập nhật lúc: 14/07/2026 03:01
Tôi đưa sổ tiết kiệm và chứng minh nhân dân ra thêm lần nữa.
“Chào chị, người tên Bạch Vi đã đến rồi, bây giờ có thể rút tiền được chưa?”
Cô nhân viên nhận lấy giấy tờ, kiểm tra chứng minh nhân dân của Bạch Vi, sau đó nói theo đúng quy trình.
“Chị Bạch Vi, phiền chị ký xác nhận ở đây.”
Tay Bạch Vi run lên như chiếc lá khô trong gió cuối thu.
Cô ta cầm b.út, nhưng đầu b.út cứ lơ lửng giữa không trung, mãi không dám đặt xuống.
Chu Khiêm đứng phía sau, gương mặt sa sầm, ánh mắt đầy vẻ cảnh cáo.
“Ký đi.”
Tôi lạnh lùng thúc giục.
Bạch Vi hít sâu một hơi, giống như đã gom hết can đảm còn lại, rồi nhanh ch.óng ký tên lên tờ giấy.
Cô nhân viên thu giấy xác nhận, bắt đầu đếm tiền.
Năm mươi ngàn tiền mặt được xếp ngay ngắn thành từng chồng trên quầy.
Chu Khiêm thở phào một hơi nhẹ nhõm, liếc nhìn tôi, đáy mắt thoáng hiện chút đắc ý và mỉa mai, như đang muốn nói rằng tôi đúng là tự nghĩ nhiều.
Bạch Vi cũng thẳng lưng hơn, như thể vừa thắng một trận đẹp mắt.
Cô ta ngẩng cao đầu, nhìn tôi bằng vẻ mặt khiêu khích.
“Chị dâu, bây giờ chị hài lòng chưa?”
“Tiền đã rút ra rồi, đủ chứng minh bọn em trong sạch rồi chứ?”
Tôi chẳng buồn liếc nhìn cô ta thêm một cái.
Tôi chỉ quay sang cô nhân viên, bình thản nói tiếp.
“Phiền chị tra giúp tôi toàn bộ sao kê của tài khoản chung này, tính từ lúc mở tài khoản đến hiện tại.”
Cô nhân viên hơi sững lại.
“Chị ơi, muốn tra sao kê tài khoản chung thì cần sự đồng ý của cả hai chủ tài khoản ạ.”
“Tôi là một trong hai người.”
Chu Khiêm lập tức chen miệng vào định ngăn cản, nhưng đã quá muộn.
Tôi nhìn anh ta, nhếch môi cười lạnh.
“Sao vậy, không dám tra à?”
Gương mặt Bạch Vi một lần nữa trắng bệch.
Cô giao dịch viên nhìn chúng tôi vài giây, rồi gật đầu.
“Vâng, xin mọi người chờ một lát.”
Máy in bắt đầu phát ra tiếng “rè rè” đều đặn.
Một tờ.
Hai tờ.
Ba tờ.
Sau đó là cả một xấp giấy A4 dày cộp được in ra liên tiếp.
Cô nhân viên đưa bản sao kê cho tôi.
Tôi nhận lấy, bắt đầu xem từ dòng đầu tiên.
Tài khoản này được mở từ ba năm trước.
Số vốn ban đầu là hai mươi ngàn, được chuyển từ tài khoản cá nhân của Chu Khiêm.
Kể từ đó, mỗi tháng Chu Khiêm đều đặn chuyển vào năm ngàn.
Còn các khoản chi tiêu từ tài khoản ấy thì quả thật khiến người ta phải mở mang tầm mắt.
“Cửa hàng trang sức XX, 188.000.”
“Cửa hàng đồ hiệu XX, 96.000.”
“Đại lý xe XX, trả trước 300.000.”
Từng ngày chi tiền đều trùng khớp một cách hoàn hảo với thời điểm Bạch Vi có trang sức mới, túi mới, thậm chí cả xe mới.
Trong khi đó, lương tháng của Chu Côn chỉ vỏn vẹn tám ngàn.
Tôi lật từng trang sao kê, lòng càng lúc càng lạnh.
Sắc mặt Chu Khiêm và Bạch Vi cũng theo từng trang giấy mà càng lúc càng khó coi.
Đến trang cuối cùng, tay tôi bỗng khựng lại.
Khoản chi cuối cùng xảy ra ba ngày trước khi mẹ chồng qua đời.
Ghi chú: “Nghĩa trang XX, huyệt đôi cao cấp, thanh toán toàn bộ, 200.000.”
Người nhận tiền là nghĩa trang đắt đỏ nhất thành phố.
Tôi ngẩng phắt đầu lên, nhìn thẳng vào Chu Khiêm.
“Cái này là sao?”
Anh ta né tránh ánh mắt tôi, không dám đối diện.
“Tôi hỏi anh, cái này rốt cuộc là sao!”
Tôi ném thẳng xấp sao kê vào mặt anh ta.
“Anh mua túi, mua xe cho em dâu còn chưa đủ, bây giờ đến cả huyệt đôi cho hai người cũng chuẩn bị sẵn rồi à?”
“Chu Khiêm, có phải anh đã mong tôi c.h.ế.t sớm để nhường chỗ cho anh và cô em dâu tốt đẹp này của anh không?”
Giọng tôi vang lên khắp sảnh ngân hàng.
Những người xung quanh lập tức quay đầu nhìn về phía chúng tôi.
Gương mặt Chu Côn từ bàng hoàng chuyển sang trắng bệch như giấy.
Anh ta nhìn chằm chằm vào tờ sao kê, từng khoản chi tiêu phía trên giống như những lưỡi d.a.o sắc đ.â.m thẳng vào mắt, khiến anh ta lảo đảo suýt không đứng vững.
Bạch Vi hoảng đến mất hết bình tĩnh, vội lao tới ôm lấy tay Chu Côn, nói năng lắp bắp.
“Không phải đâu, anh nghe em giải thích đã…”
“Cái huyệt đó là, là chuẩn bị cho bố mẹ!”
“Đúng rồi, là chuẩn bị cho bố mẹ mà!”
“Thật sao?”
Tôi cười lạnh.
“Vậy tôi hỏi cô, ba đã được an táng ở quê từ ba năm trước rồi, bây giờ cô mua huyệt đôi này là định đào mộ ba lên rồi hợp táng với mẹ à?”
Chỉ một câu nói đã chặn đứng toàn bộ đường lui của cô ta.
Lời nói dối vụng về của Bạch Vi trước bằng chứng rành rành lập tức bị xé toạc, chẳng còn mảnh vải nào để che thân.
“Bốp!”
Một cái tát vang dội làm chấn động cả sảnh ngân hàng.
Chu Côn, người đàn ông cả đời vốn thật thà hiền lành, lúc này đôi mắt đỏ ngầu như một con thú bị dồn đến đường cùng.
Anh ta vung tay, tát mạnh vào mặt Bạch Vi một cái không hề nương nhẹ.
“Đồ khốn nạn!”
Hai chữ ấy như bị nghiền nát giữa kẽ răng, mỗi âm đều bốc lên lửa giận.
Bạch Vi bị đ.á.n.h ngã dúi xuống sàn, ôm mặt, không thể tin nổi mà nhìn anh ta.
“Anh, anh đ.á.n.h em sao?”
“Không chỉ đ.á.n.h cô!”
“Tôi còn hận không thể bóp c.h.ế.t cô!”
Chu Côn hoàn toàn mất khống chế, lao tới bóp c.h.ặ.t cổ Bạch Vi.
Ngân hàng lập tức hỗn loạn.
Bảo vệ vội vàng chạy đến, phải mất không ít sức mới kéo được hai người ra.
Chu Khiêm cũng đứng c.h.ế.t trân, định bước tới can ngăn nhưng bị tôi giữ c.h.ặ.t lại.
“Đứng yên.”
Tôi nhìn thẳng vào anh ta, ánh mắt lạnh như lưỡi d.a.o mỏng.
“Vở kịch hay vẫn còn ở phía sau.”
Màn náo loạn ấy cuối cùng phải nhờ công an đến mới tạm thời chấm dứt.
Chúng tôi bị mời về đồn để phối hợp làm việc.
Khi lấy lời khai, tôi giao nộp toàn bộ bản sao kê ngân hàng.
Trước mặt công an, tôi kể lại mọi chuyện từ đầu đến cuối.
