Mẹ Chồng Ép Tôi Nộp Toàn Bộ 9 Nghìn Tệ Tiền Lương - 6
Cập nhật lúc: 23/06/2026 17:03
Mẹ chồng quay mặt đi.
Bố chồng im lặng một lúc rồi nói:
“Ra ngoài sống cũng tốt.”
“Vợ chồng tự lo cho nhau.”
Vợ chồng em trai chồng bắt đầu chuyển tiền sinh hoạt đều đặn.
Em dâu vẫn mang thai.
Mẹ chồng muốn dùng tiền chung mua một bộ đồ trẻ sơ sinh rất đắt.
Chu Minh nói mỗi gia đình phải tự lập ngân sách cho con mình.
Anh và tôi sẽ tặng quà khi đứa trẻ ra đời, nhưng không chịu toàn bộ chi phí nuôi dưỡng.
Bà giận đến mức không nói chuyện với anh ba ngày.
Anh không vì vậy mà thay đổi quyết định.
Một tuần sau khi chuyển nhà, tôi mang một phần quần áo đến.
Tôi vẫn giữ lại chiếc vali đỏ ở nhà mẹ.
Tôi nói với Chu Minh:
“Em chưa coi đây là quay về như trước.”
“Em chỉ đang cho cuộc hôn nhân một giai đoạn thử lại.”
Anh gật đầu.
“Anh hiểu.”
“Ba tháng.”
Tôi nói.
“Trong ba tháng này, chúng ta sống theo những điều đã thống nhất.”
“Nếu anh lại dùng sự im lặng để bắt em nhượng bộ, em sẽ rời đi.”
“Được.”
“Không phải lúc nào anh cũng phải bênh em dù em đúng hay sai.”
“Nhưng anh phải bảo vệ ranh giới của hai chúng ta.”
“Anh hiểu.”
Ngày đầu tiên trong căn hộ mới, chúng tôi không có bàn ăn.
Hai người ngồi trên sàn, ăn mì từ hộp giấy.
Chu Minh nhìn quanh căn phòng trống rồi nói:
“Nhà nhỏ thật.”
“Nhưng chỉ có hai người.”
Tôi trả lời.
Anh mỉm cười.
“Ừ.”
“Chỉ có hai người.”
Cuộc sống riêng không lập tức trở nên hoàn hảo.
Chu Minh không quen làm việc nhà.
Lần đầu giặt quần áo, anh bỏ nhầm chiếc áo len của tôi vào máy cùng khăn màu, khiến tay áo bị nhuộm thành một vệt hồng.
Lần đầu nấu cơm, anh cho quá nhiều nước, nồi cơm biến thành cháo đặc.
Tôi bực mình.
Anh cũng có lúc mệt mỏi rồi muốn nói:
“Em làm nhanh hơn.”
Nhưng mỗi lần như vậy, anh đều dừng lại.
Anh tự làm lại.
Không đẩy việc trở về tay tôi.
Chúng tôi chia lịch.
Anh phụ trách rửa bát, giặt quần áo và đổ rác.
Tôi nấu ăn vào những ngày về sớm.
Ngày nào cả hai cùng tăng ca thì mua đồ ăn bên ngoài.
Không ai phải thức dậy lúc năm giờ rưỡi cuối tuần để nấu cho bảy người khác.
Tháng đầu tiên, mẹ chồng gọi cho Chu Minh gần như mỗi ngày.
Lúc nói bố anh đau đầu.
Lúc nói tiền thức ăn không đủ.
Lúc nói em dâu cần mua t.h.u.ố.c bổ.
Chu Minh không từ chối mọi yêu cầu.
Nhưng anh hỏi rõ từng khoản.
Việc thật sự cần thiết, anh bàn với tôi trước rồi mới hỗ trợ trong khả năng.
Những khoản vô lý, anh nói không.
Có lần mẹ chồng gọi lúc chúng tôi đang ăn tối.
Bà nói nhà hết gạo, bảo anh chuyển 1.000 tệ ngay.
Chu Minh hỏi:
“Tiền sinh hoạt tháng này của con và em trai đều đã chuyển.”
“Vì sao lại hết?”
Bà nói đã mua đồ bổ cho em dâu.
Anh trả lời:
“Phần đó phải do vợ chồng em ấy tự chi.”
“Mẹ hãy bảo em ấy chuyển lại.”
“Con không chuyển thêm.”
Mẹ chồng tức giận cúp máy.
Tôi nhìn anh.
Anh đặt điện thoại xuống, tiếp tục ăn.
Tay cầm đũa hơi căng nhưng anh không thay đổi lời vừa nói.
“Anh có khó chịu không?”
Tôi hỏi.
“Có.”
Anh thành thật.
“Anh vẫn sợ mẹ giận.”
“Nhưng sợ không có nghĩa là phải làm theo.”
Tôi không nói gì.
Tôi gắp cho anh một miếng thịt.
Tháng thứ hai, bố mẹ tôi đến căn hộ mới ăn cơm.
Bố đi một vòng xem cửa sổ, vòi nước và ổ điện.
Ông không khen ngợi.
Chỉ giúp Chu Minh siết lại bản lề của một cánh tủ bếp bị lỏng.
Trước khi về, ông nói với anh:
“Con gái tôi không cần con nuôi.”
“Nó cần một người không biến nó thành người phải nuôi cả nhà.”
Chu Minh đáp:
“Con hiểu.”
Bố nhìn anh.
“Hiểu hay không phải nhìn lâu dài.”
“Vâng.”
Mẹ tôi để lại một túi chăn ga mới.
Bà vuốt vai tôi rồi nói:
“Nếu có chuyện gì, nhà vẫn ở đó.”
Tôi gật đầu.
Tôi biết mình không còn ở lại cuộc hôn nhân vì không có nơi để đi.
Tôi ở lại vì đang tự mình lựa chọn.
Cuối tháng thứ hai, em dâu sinh một bé gái.
Chúng tôi mua một bộ quần áo trẻ em và một chiếc vòng bạc nhỏ.
Khi đến bệnh viện, mẹ chồng vẫn còn lạnh nhạt với tôi.
Nhưng trước mặt mọi người, bà không nhắc chuyện tiền lương.
Em trai chồng kéo Chu Minh sang một bên.
Cậu ấy nói:
“Trước đây em cứ nghĩ anh chị đóng nhiều là chuyện đương nhiên.”
“Bây giờ tự lo tiền sữa và tiền viện phí, em mới biết áp lực lớn thế nào.”
Chu Minh nói:
“Biết thì tự lập kế hoạch.”
“Đừng đẩy sang cho vợ hoặc người khác.”
Tôi nghe thấy nhưng không xen vào.
Sự thay đổi của một gia đình không xảy ra trong một bữa cơm.
Nhưng ít nhất những người vốn không phải chịu trách nhiệm đã bắt đầu học cách trả phần của mình.
Tháng thứ ba, mẹ chồng lần đầu đến căn hộ của chúng tôi.
Bà mang theo một hộp sườn kho.
Bước vào cửa, bà nhìn quanh căn nhà nhỏ rồi nhíu mày.
“Chỗ này nhỏ thế.”
“Đủ cho hai người.”
Chu Minh nói.
Bà liếc anh nhưng không phản bác.
Trong lúc ăn, bà đột nhiên nói:
“Chuyện thẻ lương lần trước, tôi nói hơi quá.”
Đó không phải một lời xin lỗi hoàn chỉnh.
Giọng bà cũng rất miễn cưỡng.
Nhưng tôi biết đối với bà, câu ấy đã rất khó nói.
Tôi đáp:
“Tiền sinh hoạt cần đóng thế nào thì chúng ta có thể bàn.”
“Nhưng tiền lương của con do con tự quản.”
“Sau này cũng vậy.”
Bà im lặng vài giây.
“Biết rồi.”
Bữa cơm hôm ấy không thân mật.
Nhưng cũng không có tranh cãi.
Khi về, bà để hộp sườn lại.
Tôi không coi đó là dấu hiệu mọi mâu thuẫn đã biến mất.
Chỉ coi đó là việc hai bên bắt đầu hiểu ranh giới mới.
Ba tháng kết thúc vào một tối cuối tuần.
Tôi đứng ngoài ban công phơi quần áo.
Gió chiều thổi tới.
Những chiếc lá trầu bà khẽ lay động.
Bên dưới có trẻ con đang đuổi nhau.
Tiếng cười từng chuỗi bay lên.
Chu Minh từ phòng khách thò đầu ra.
“Phơi xong chưa?”
“Phim sắp bắt đầu rồi.”
“Đến đây.”
Tôi kéo phẳng chiếc áo sơ mi cuối cùng rồi treo lên.
Khi đi ngang qua cửa kính phòng khách, tôi nhìn thấy khuôn mặt mình phản chiếu.
Khóe miệng hơi cong.
Chu Minh đã chỉnh xong máy chiếu.
Anh vỗ vào chỗ trống bên cạnh.
Tôi ngồi xuống.
Anh không lập tức ôm tôi.
Anh nhìn tôi trước, giống như đang hỏi.
Tôi chủ động tựa vai vào anh.
Lúc ấy anh mới đưa tay ôm lấy vai tôi.
Nhạc mở đầu của bộ phim vang lên.
Trên màn hình là một khu rừng mùa thu.
Lá vàng và đỏ sẫm phủ kín khung hình.
Trong bếp còn một chiếc nồi nấu canh cá diếc đậu phụ chưa rửa.
Tôi nghiêng đầu nhìn anh.
“Ba tháng rồi.”
Anh khẽ siết cánh tay.
“Anh biết.”
“Anh cảm thấy mình đã thay đổi chưa?”
“Có một chút.”
Anh nói.
“Nhưng còn phải tiếp tục.”
Tôi bật cười.
“Câu này nghe được.”
Bên ngoài cửa sổ, bầu trời từ xanh nhạt chuyển sang xanh đậm rồi trở thành màu mực.
Căn nhà hôm nay không có tranh cãi.
Không có ai đòi thẻ lương.
Không có câu “tám người trong nhà”.
Chỉ có hai người.
Một bộ phim.
Một chiếc nồi chưa rửa.
Một tài khoản sinh hoạt chung.
Và hai khoản tiền lương vẫn thuộc về chính người kiếm ra chúng.
Không thể coi là hoàn hảo.
Nhưng đó là cuộc sống do chúng tôi tự lựa chọn.
Và như vậy đã đủ tốt.
Hết.
