Mẹ Chồng Hứa Căn Hộ Của Tôi Cho Em Chồng Làm Nhà Cưới - Chương 9
Cập nhật lúc: 29/08/2026 17:04
Mẹ chồng bị nói đến đỏ bừng mặt.
“Mẹ lớn tuổi như vậy, vì các con chạy tới chạy lui, cuối cùng còn thành người sai sao?”
Bà quay sang Trần Dữ.
“Con cả, con nói một câu công bằng đi. Mẹ có phải chỉ vì muốn tốt cho em trai con không?”
Trần Dữ cúi đầu, hai tay đan vào nhau.
“Mẹ muốn tốt cho Trần Hạo, nhưng mẹ làm sai rồi.”
Mẹ chồng sững người.
“Con nói gì?”
“Căn nhà không phải của mẹ, mẹ không nên đem ra hứa.”
Giọng Trần Dữ không lớn, nhưng đây là lần đầu tiên kể từ khi cuộc tranh cãi bắt đầu, anh nói trọn vẹn câu này.
Môi mẹ chồng run lên.
“Đến con cũng đứng về phía người ngoài sao?”
Trần Dữ ngẩng đầu.
“Thẩm Ninh không phải người ngoài.”
“Vậy em trai con là người ngoài sao?”
“Trần Hạo không phải. Cho nên con có thể lấy tiền của mình giúp nó.”
“Nhưng con không có tư cách dùng căn hộ trước hôn nhân của Thẩm Ninh để giúp.”
Mẹ chồng bật khóc.
“Bây giờ con biết nói rồi!”
“Trước đây ai nói với mẹ có thể từ từ khuyên? Ai ký cái giấy ý định đó?”
Mặt Trần Dữ trắng bệch.
“Là con.”
“Vậy giờ con đẩy hết lên đầu mẹ?”
“Con không đẩy.”
Anh nhìn tôi.
“Chữ ký là lỗi của anh. Ảnh giấy chứng nhận cũng là anh gửi.”
“Anh nghĩ cuối cùng Thẩm Ninh sẽ đồng ý, ít nhất cũng sẽ cho Trần Hạo ở nhờ, cho nên anh vẫn luôn để mọi người hy vọng.”
Mẹ chồng lập tức bám lấy câu này.
“Con nghe thấy chưa? Chồng con cũng đồng ý!”
Tôi không đáp lời bà, chỉ hỏi Trần Dữ:
“Tại sao anh cảm thấy cuối cùng em sẽ đồng ý?”
Trần Dữ im lặng một lúc.
“Bởi vì trước đây em luôn nhường.”
Mấy chữ ấy còn thẳng thắn hơn bất kỳ lời biện hộ nào.
Mẹ chồng muốn tới nhà chúng tôi ở, tôi từng nhường.
Trần Hạo đổi việc thiếu tiền, tôi từng nhường.
Tết về nhà ai, tôi cũng từng nhường.
Mỗi lần tôi lùi một bước, họ lại coi bước ấy là vị trí cố định của tôi.
“Lần này em không nhường.”
Tôi nói.
“Căn hộ sẽ không cho mượn, cũng không sang tên. Sau này nếu còn ai sử dụng giấy tờ và thông tin nhà của em, em sẽ trực tiếp truy cứu trách nhiệm.”
Mẹ chồng vừa khóc vừa mắng tôi nhẫn tâm.
Tôi không giải thích nữa.
Trần Dữ lấy điện thoại khỏi túi, mở nhóm gia đình.
Ngay trước mặt mọi người, anh gửi một đoạn tin nhắn.
“Căn hộ là tài sản cá nhân do Thẩm Ninh thanh toán toàn bộ trước khi kết hôn. Cô ấy chưa từng hứa tặng cho Trần Hạo. Những lời trước đây về sang tên, sửa nhà và nhà cưới đều chưa được cô ấy đồng ý. Tôi tự ý cung cấp ảnh giấy chứng nhận và ký vào giấy ý định là lỗi của tôi. Sau này không ai được tiếp tục khuyên cô ấy nhường nhà, cũng không được truyền rằng cô ấy đã đồng ý.”
Tin nhắn vừa gửi, mẹ chồng đã lao tới giật điện thoại.
“Thu hồi đi! Con muốn họ hàng nhìn mẹ thế nào!”
Trần Dữ giơ điện thoại lên cao.
“Sự thật chính là như vậy.”
“Con vì vợ mà biến mẹ thành kẻ l.ừ.a đ.ả.o!”
“Những lời đó có phải mẹ nói không?”
Mẹ chồng giơ tay tát anh một cái.
Tiếng tát rất giòn.
Trần Dữ không né, mặt lệch sang một bên.
Trần Hạo đứng dậy chắn giữa hai người.
“Mẹ, đủ rồi.”
Mẹ chồng ngơ ngác nhìn bàn tay mình.
Triệu Thiến đứng lên mặc áo khoác.
“Tối nay con về nhà bố mẹ. Tiệc cưới tạm hủy, khi nào tổ chức sau này tính.”
Trần Hạo đuổi tới cửa.
“Anh đưa em đi.”
“Không cần.”
“Vậy anh đi cùng em, giải thích với bố mẹ.”
Triệu Thiến nhìn cậu ta mấy giây.
“Đừng để mẹ giải thích thay anh nữa. Anh tự nói.”
Trần Hạo gật đầu, cầm áo khoác đi theo cô ta.
Mẹ chồng ngã ngồi trên sofa, miệng liên tục lẩm bẩm:
“Nuôi uổng rồi… tất cả đều nuôi uổng rồi…”
Tôi đứng dậy, cất chiếc chìa khóa cũ trên bàn trà vào túi.
Trần Dữ hỏi:
“Tối nay em về nhà không?”
“Có.”
Trong mắt anh vừa lóe lên một chút ánh sáng, tôi đã nói tiếp:
“Em về lấy vài bộ quần áo.”
Ánh sáng ấy lập tức tắt.
Mẹ chồng càng khóc lớn hơn.
Tôi không ở lại an ủi bà.
Bước ra khỏi tòa nhà, trời đã tối.
Dưới lầu có mấy người kê bàn nhỏ đ.á.n.h bài, trước cửa tiệm giặt là treo vài chiếc áo phao vẫn còn nhỏ nước.
Trần Dữ đi theo phía sau tôi.
“Em định ở đâu?”
“Trước mắt ở khách sạn gần căn hộ. Chị Ngô nói trên lầu có một phòng nhỏ cho thuê, tuần sau có thể chuyển vào.”
“Nhất định phải sống riêng sao?”
“Cần.”
“Bao lâu?”
“Em không biết.”
Anh dừng dưới ánh đèn đường.
“Anh đã nói rõ trong nhóm rồi.”
“Đó là chuyện anh vốn phải làm, không phải điều kiện để đổi lấy việc em lập tức trở về.”
Trần Dữ cúi đầu.
Một lúc sau, anh nói:
“Anh coi mẹ mình quá quan trọng.”
“Không phải anh coi bà quá quan trọng.”
Tôi nói.
“Mà là anh cảm thấy chỉ cần em nhường, vấn đề của bà và Trần Hạo sẽ không cần anh xử lý.”
“Anh dùng sự nhường nhịn của em để tránh cho bản thân phải khó xử.”
Anh đứng im, rất lâu không nói.
Tôi quay người đi về phía chỗ đỗ xe.
Lần này anh không đuổi theo kéo tôi lại.
Tôi sống bên ngoài 42 ngày.
Tuần đầu tiên, ngày nào mẹ chồng cũng gọi cho Trần Dữ, bảo anh khuyên tôi quay về.
Bà còn nhờ dì Hai tìm tôi, nói chuyện căn nhà đã qua rồi, vợ chồng sao có thể chỉ vì chút hiểu lầm mà cứ sống riêng.
Tôi gửi ảnh tờ giấy ý định tặng nhà cho dì Hai.
“Đây không phải một chút hiểu lầm.”
Dì Hai không khuyên nữa.
Chị Ngô gia hạn hợp đồng thêm một năm.
Khi ký hợp đồng, chị đặc biệt thêm một điều khoản: ngoài trường hợp sửa chữa khẩn cấp, nếu chưa hẹn trước thì chủ nhà và người thân của chủ nhà không được vào căn hộ.
Tôi đồng ý.
Sau khi ký tên, chị hỏi tôi:
“Nhà cô không có ý kiến chứ?”
“Nhà là của tôi, không cần người khác đồng ý.”
