Mẹ Chồng Muốn Tới Nhà Làm Chủ, Tôi Không Nhịn Nữa - Chương 6
Cập nhật lúc: 26/08/2026 19:01
Mẹ chồng nhìn tôi, ánh mắt mang theo sự khinh miệt không hề che giấu.
“Hạ nhục cô? Tôi nói chuyện nào không phải sự thật? Tự cô nói xem, cô có điểm nào xứng với Trần Khải nhà tôi? Hồi đó bao nhiêu cô gái theo nó, cũng không biết nó lú lẫn kiểu gì, nhất quyết chọn loại như cô…”
Bà dừng một chút.
Cuối cùng lời ấy vẫn từ miệng bà nhả ra, như một con d.a.o đầy ngạnh.
“Đồ chỉ tổ tốn của.”
Sau này tôi đã vô số lần nhớ lại khoảnh khắc ấy, nhớ cảm giác của mình khi nghe thấy lời đó.
Tim như bị ai bóp mạnh, hơi thở ngừng lại một nhịp, trước mắt trắng xóa.
Tôi ôm đứa con gái sáu tháng tuổi trong lòng, đứng trong căn nhà mà tôi cũng đã góp phần, cũng từng trao chân tình, bị mẹ chồng trực tiếp sỉ nhục.
Hai người bạn chơi bài của bà cứ thế nhìn, trên mặt thậm chí còn mang vẻ xem náo nhiệt.
Tôi hít sâu một hơi, giọng bình tĩnh đến kỳ lạ: “Triệu Quế Lan, tôi kính bà là trưởng bối nên đã nhịn bà hai năm. Hôm nay tôi nói rõ ở đây, từ nay về sau tôi và bà không còn bất kỳ quan hệ nào.”
Sắc mặt mẹ chồng thay đổi, đập mạnh bàn trà: “Cô có ý gì?! Cô còn dám hỗn láo với tôi!”
Tôi quay đầu nhìn người đàn ông từ đầu đến cuối không xuất hiện.
Trần Khải đang ở trong phòng ngủ, cửa đóng kín, không biết thật sự không nghe thấy hay giả vờ không nghe.
Tối hôm đó, trước mặt Trần Khải, tôi nói rõ từng chữ.
“Trần Khải, từ hôm nay tôi cắt đứt quan hệ với mẹ anh. Bà ấy sống cuộc đời bà ấy, tôi sống cuộc đời tôi. Tiền dưỡng già cần đóng, lễ nghĩa qua lại cần có, tôi không thiếu một đồng. Nhưng sống chung, tiếp xúc, gần gũi, không thể.”
Lúc ấy Trần Khải hoảng lên, anh tưởng tôi chỉ đang nói trong lúc tức giận.
“Vãn Vãn, em đừng như vậy, mẹ… mẹ chỉ là ăn nói khó nghe.”
“Ăn nói khó nghe?”
Tôi cười một tiếng, nụ cười không còn chút nhiệt độ: “Bà ấy có thể ăn nói khó nghe, nhưng tôi không nợ gia đình này điều gì. Tôi lấy anh, không phải đến làm người giúp việc miễn phí cho bà ấy, càng không phải làm nơi để bà ấy trút giận.”
Anh cứng họng.
Cuối cùng, chúng tôi dọn khỏi nhà cũ, thuê nhà trong thành phố.
Năm đó tôi sống cực kỳ khó khăn, vừa chăm con vừa đi làm.
Phần lớn tiền lương của Trần Khải dùng để trợ cấp bố mẹ, cuộc sống của chính chúng tôi rất eo hẹp.
Sau đó tiết kiệm vài năm, cộng thêm hai bên gia đình góp một ít, chúng tôi mua căn nhà hiện tại.
Ngày dọn vào nhà mới, tôi đứng trên ban công nhìn muôn nhà sáng đèn bên ngoài, tự nói với mình: từ nay về sau, không ai có thể đuổi tôi khỏi chính ngôi nhà của mình nữa.
Thỏa thuận đó, khi ấy Trần Khải đã gật đầu đồng ý.
“Nghĩa vụ kinh tế em sẽ gánh, nhưng không ép em tiếp xúc, không ép em sống chung.”
Lúc tôi nói câu này, anh im lặng rất lâu, cuối cùng nói: “Được.”
Tôi từng tưởng anh nghiêm túc.
Hóa ra thỏa thuận năm đó chỉ là sự nhượng bộ tạm thời của anh.
Từ khi dọn khỏi nhà cũ đến lúc bố chồng mất, vừa tròn mười lăm năm.
Mười lăm năm này là mười lăm năm bình yên nhất cuộc đời tôi.
Con gái từ từ lớn lên, từ lúc bập bẹ tập nói đến ngày đeo cặp đi học.
Công việc của tôi và Trần Khải dần ổn định, thu nhập tăng lên không ít, cuộc sống ngày càng khá hơn.
Sau khi trả hết khoản vay mua nhà, chúng tôi đổi một chiếc xe t.ử tế, mỗi kỳ nghỉ hè đều đưa Niệm Niệm đi chơi một chuyến.
Album ảnh gia đình đầy ba ngăn kéo, mở ra toàn là những khuôn mặt tươi cười.
Nếu không cố ý nghĩ đến, trong cuộc sống gần như không có dấu vết của mẹ chồng.
Tôi thừa nhận, nhiều lúc tôi cố ý không nghĩ.
Những chuyện cũ ấy như những tảng đá chìm dưới đáy lòng, bình thường không cảm thấy gì, nhưng biết chúng vẫn luôn ở đó.
Thỉnh thoảng nửa đêm mơ thấy, tôi vẫn giật mình tỉnh giấc, mồ hôi lạnh khắp người.
Nhưng những gì tôi nên làm, tôi chưa bao giờ trốn tránh.
Ngày lễ ngày Tết, Trần Khải đưa Niệm Niệm về nhà cũ thăm bố mẹ, tôi không đi.
Nhưng đồ trong cốp xe đều do tôi chuẩn bị.
Thuốc lá, rượu, trà, thực phẩm bổ dưỡng, hộp hoa quả, thứ gì cũng đầy đủ.
Sinh nhật bố mẹ chồng, Trần Khải nói với tôi một câu, tôi sẽ chuẩn bị sẵn phong bao lì xì để anh mang về.
Số tiền từ trước đến nay chỉ nhiều chứ không ít.
Mẹ chồng bị cao huyết áp, thoát vị đĩa đệm thắt lưng, mấy năm nay thỉnh thoảng tái phát vài lần.
Mỗi lần nằm viện, bố chồng gọi điện báo cho Trần Khải, Trần Khải nói với tôi, tôi để anh mang tiền qua.
Phần viện phí tự trả sau bảo hiểm, chúng tôi bao toàn bộ.
Đôi lúc Trần Khải bận công việc, tôi còn chủ động chuyển tiền qua WeChat cho anh, ghi chú “tiền khám bệnh cho mẹ”.
Tôi làm đến mức này, Trần Khải không thể bắt bẻ tôi điều gì.
Ngay cả bố chồng cũng từng nói riêng với Trần Khải: “Con bé Vãn Vãn không xấu bụng. Năm đó mẹ con đúng là quá đáng. Nó không để bụng mà còn bỏ tiền bỏ sức, biết đủ đi.”
Khi Trần Khải kể lại lời đó cho tôi, giọng anh mang theo chút lấy lòng khó nhận ra.
Tôi cười, không đáp.
Không phải tôi không để bụng.
Chỉ là tôi phân biệt rất rõ sự căm ghét và trách nhiệm.
Tôi ghét con người Triệu Quế Lan, nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc tôi thực hiện nghĩa vụ phụng dưỡng người già.
Bởi vì bà là mẹ của Trần Khải, là bà nội của Niệm Niệm.
Pháp luật Trung Quốc quy định con cái có trách nhiệm phụng dưỡng cha mẹ.
Trách nhiệm Trần Khải cần làm, tôi với tư cách người vợ sẽ không cản trở.
Nhưng trách nhiệm là trách nhiệm, tình cảm là tình cảm.
Mỗi dịp Tết, mẹ chồng lại giả vờ hỏi trong điện thoại: “Sao Vãn Vãn không về?”
Đương nhiên lúc đó tôi không có mặt, đều là Trần Khải kể lại cho tôi nghe.
Anh bắt chước giọng bà giống y như thật: “Vãn Vãn vẫn còn ghi hận mẹ à? Bao nhiêu năm rồi, thôi, không về thì thôi.”
