Mẹ Chồng Sao Bà Lại Như Thế [thập Niên] - Chương 201
Cập nhật lúc: 03/03/2026 11:09
“Cái chính là không còn sợ người như lúc mới được mướp b-éo đưa tới.”
Lần trước tới, mèo cam còn có tâm phòng bị với Du Ái Bảo, giờ vừa thấy cô là bắt đầu kêu meo meo nũng nịu, chắc là ở bệnh viện thú y mọi người đều đối xử tốt với nó, khiến nó lại một lần nữa “không nhớ đời” mà buông bỏ sự cảnh giác với con người.
Kể từ sau khi tên biến thái ngược đãi mèo bị bắt, mướp b-éo lại đến bệnh viện thú y, chắc là không yên tâm về đứa em nhỏ nhà mình, lo nó lại bị bắt nạt.
Chu Hoài Thăng đi đón mèo cam về, mướp b-éo cũng nhảy lên xe anh.
Không cách nào khác, mùi hương của Du Ái Bảo trên người anh quá nồng, nhìn là biết bạn đời của Du Ái Bảo rồi.
Quả nhiên, ngồi nhờ xe một lúc, mướp b-éo lại được đưa đến căn nhà nhỏ kiểu Tây.
Tới nơi, đực nhân và cái nhân bắt đầu ôm nhau, mướp b-éo nhảy xuống ghế sau, đ-ánh hơi theo mùi, chẳng coi mình là người ngoài lao thẳng ra góc sân bắt đầu đ-ánh chén thịnh soạn.
Trời mới biết, khu vực bệnh viện thú y đó gần như không có chuột, ngay cả thức ăn vứt ra cũng mang theo mùi không thể ăn được, người bên đó diệt chuột toàn dùng thu-ốc chuột, có nhà hàng còn dùng miếng dán chuột.
Đúng là chẳng có chút tính mèo nào hết!
Mướp b-éo sợ mình mất mạng ở đó, ngày nào cũng phải chạy một quãng đường thật xa đi tìm đồ ăn, rồi lại chạy quãng đường thật xa quay về, bụng vừa mới no thì về tới bệnh viện thú y lại đói rồi...
Về sau, mướp b-éo dứt khoát không đi tìm đồ ăn nữa, cứ đi theo ăn chực của em mèo cam một miếng.
Em mèo cam bị thương, rất nhiều thứ không được ăn, đạm bạc vô cùng.
Mèo cam trước đây bị ngược đãi chẳng có gì ăn, phối hợp với chế độ ăn đạm bạc của bệnh viện ngược lại còn b-éo lên một chút.
Mướp b-éo thì không như vậy, g-ầy đến mức cái mặt tròn xinh xắn đã biến thành mặt trái xoan.
Vừa lao tới góc sân, mướp b-éo đã bắt đầu đ-ánh chén ngấu nghiến, vừa ăn vừa kêu gừ gừ, cũng không quên quay đầu rủ em mèo cam mau lại ăn buffet.
Mèo cam ngồi xổm trên đất, ngẩng đầu nhìn nhìn Du Ái Bảo, do dự không dám tới ăn, cái đuôi ngắn quấn băng gạc không tự chủ được mà ngoe nguẩy.
Thất Long Châu gấp đến độ sắp hỏng rồi, chúng vừa mới ăn thêm một bữa nữa, còn thừa lại mười bảy mười tám con, dù bản thân có ăn đến mức muốn nôn thì cũng tuyệt đối không cho phép con mèo khác tới ăn chực, huống chi còn là một con mèo trưởng thành, mặt dày, lại to b-éo!
Du Ái Bảo bóp bóp tay Chu Hoài Thăng, quay đầu bảo Chu Mỹ Mỹ đi lấy hai cây xúc xích ra.
Chu Tiểu Quả hôm nay về nhà xong là chưa từng ra ngoài, Chu Mỹ Mỹ tìm được hai cây xúc xích ăn không quá mặn mang ra.
Thính giác của mèo đúng là kỳ lạ như vậy, đôi khi có gọi to tên chúng thế nào thì chúng cũng cùng lắm chỉ động đậy cái tai, vẫn cứ dùng cái m-ông đối diện với bạn như thể không nghe thấy gì, nhưng tiếng xé bao bì xúc xích nhỏ xíu đó lại giống như có người cầm chiêng trống khua bên tai chúng vậy, từng con một cảnh giác quay đầu, chớp nhoáng xuất hiện bên chân Chu Mỹ Mỹ, sốt sắng cào ống quần cô bé kêu meo meo nũng nịu.
Xác chuột chiến lợi phẩm cũng không cần nữa.
Mướp b-éo quay đầu nhìn xúc xích, lại nhìn xác chuột, do dự rồi lại do dự, cuối cùng vẫn chọn món chính.
Mấy ngày nay thực sự đói lả rồi, con người dễ lừa bịp như vậy, nó không tin là với nhan sắc của một con mướp b-éo như nó mà không dụ dỗ được con người này tìm thêm cho nó một cây nữa.
Thậm chí nếu nhan sắc không đủ dùng, thì cùng lắm tối nay nó bồi ngủ là được chứ gì!
Đêm đến, tiếng cào cửa bên ngoài phòng ngủ vang lên từng hồi, Chu Hoài Thăng đen mặt, để trần nửa thân trên rắn rỏi ra mở cửa.
Mướp b-éo nhanh ch.óng chui vào trong:
【Mỹ nhân, mèo ta tới đây~】
Nhưng Chu Hoài Thăng bảo vệ trận địa nhà mình còn nhanh hơn nó, một tay túm lấy lớp da sau gáy mướp b-éo, mướp b-éo lập tức tai máy bay, c-ơ th-ể cứng đờ tại chỗ không dám cử động, miệng phát ra tiếng gầm gừ đe dọa.
Du Ái Bảo nằm nghiêng trên giường che mặt cười:
“Anh Thăng, thể trạng nó lớn, túm sau gáy nhấc lên dễ bị thương đấy, đỡ lấy nó một chút.”
Chu Hoài Thăng bất lực nhìn vợ mình một cái:
“Cứ thế này mãi thì nhà mình sắp bị đống lông lá em nhặt về nhấn chìm mất thôi.”
Trước đây ở sân hay phòng khách thì thôi đi, giờ còn dám lên lầu, mưu toan chiếm đóng giường của anh.
Nói đoạn, anh đỡ lấy cái m-ông b-éo của mướp b-éo ném ra ngoài phòng ngủ, đối diện với con mèo đang cụp tai gào thét, Chu Hoài Thăng nghiêm túc nói:
“Đây là địa bàn của tôi, nếu nó còn dám xông vào trong nữa, tôi sẽ cạo trụi lông nó!”
Tuy không hiểu, nhưng mướp b-éo vẫn nghe ra được ý định từ chối mạnh mẽ và lời đe dọa trong lời nói của anh.
Mướp b-éo quay đầu, cái m-ông nguẩy nguẩy rời đi, miệng còn gừ gừ kêu:
【Hừ, không vào thì không vào, mèo ta cũng chẳng thèm!】
Đếm ngược ngày khai giảng — ngày thứ ba.
Sáng sớm, trong nhà lại có người đến.
Du Ái Bảo dậy sớm, nhìn một đám mèo lớn nhỏ vây quanh mình ngẩng đầu kêu meo meo, tâm trạng rất tốt.
Xác chuột trong sân căn bản không trụ nổi qua đêm, mướp b-éo và mèo cam cùng đám mèo con đều ăn đến bụng tròn lẳng, trải qua một đêm tuyệt vời.
Mấy con mèo tối qua còn kiểu “một núi không thể có hai mèo” thì sáng nay đã thân thiết như một mẹ đẻ ra, đầu chạm đầu bắt đầu thì thầm to nhỏ, tròng mắt đảo liên hồi, bộ dạng như đang ấp ủ một bụng đầy ý xấu.
Thấy Du Ái Bảo đi ra, đám mèo vừa rồi còn rất thân thiện đồng loạt lao tới chân cô, tranh đoạt cái xoa đầu, cái ôm đầu tiên của buổi sáng.
Du Ái Bảo chẳng xoa đứa nào hết.
Đùa à, đám mèo này sáng qua đến tối không biết đã tiếp xúc với bao nhiêu con chuột rồi, trước khi chúng được tắm rửa sạch sẽ, Du Ái Bảo một con cũng không sờ, bao gồm cả mèo cam và mướp b-éo tối qua cũng đã tiếp xúc với chuột.
Du Ái Bảo chuẩn bị làm chút bữa sáng cho chúng, thịt cá là mới lấy từ tủ lạnh ra rã đông lúc sáng, giờ sờ vào đã không còn lạnh nữa, cô cắt thành từng miếng nhỏ chia vào đĩa, lần lượt cho vào bát mèo nhỏ.
Lượng không nhiều, ăn lót dạ trước đã, lát nữa ra ngoài đi dạo, hôm nay đi xa một chút, có thể dắt chúng tới nơi nào nhiều chuột để ăn một bữa buffet.
Ai ngờ, đám mèo mới ăn xong, còn chưa ra khỏi cửa thì lại có dân làng tìm tới cửa.
Hóa ra, kỳ tích của Thất Long Châu sáng qua đã được bà chị em dâu nhà họ Lưu mang đi c.h.é.m gió khắp nơi, chỉ trong vòng một buổi chiều đã lan truyền khắp thôn Cổ Trấn như một cơn gió.
Buổi tối, rất nhiều gia đình đều bàn tán chuyện này trên bàn cơm.
Có người tin, có người không tin.
Ấy vậy mà sáng sớm hôm nay, một gia đình phiền lòng vì nạn chuột đã lâu đã ngập ngừng tìm tới cửa.
Ông ấy đã hỏi giá chỗ bà Lưu, nghiến răng cầm theo tiền và một con cá lớn tìm tới cửa.
