Mẹ Chồng Sao Bà Lại Như Thế [thập Niên] - Chương 229
Cập nhật lúc: 03/03/2026 11:13
Đinh Tuyết thấy Du Ái Bảo không để ý tới mình, đã lường trước được, lúng túng rụt tay lại, bế con gái mình lên:
“N囡, nói với mẹ nuôi là lâu rồi không gặp, mẹ nhớ cô ấy lắm nha ~"
Lời này sến súa đến mức Du Ái Bảo quay đầu đi thẳng vào phòng sách.
Chu Mỹ Mỹ và Chu Tiểu Quả đang dọn dẹp phòng sách, thấy vậy liền im lặng, lẻn ra ngoài.
Chưa đầy ba phút, Chu mẫu đã tới.
Chu mẫu lúng túng, theo bà thấy thì nhà hàng nam mẫu rất tốt, cũng không có hạng mục thu phí ẩn nào lừa người.
Hơn nữa, lần đó tuy có nguy hiểm thật, nhưng giận thì giận, Đinh Tuyết người ta cũng thực sự không biết bà sẽ đích thân tới nơi đó tìm người, đồng thời cũng không nghĩ sự việc lại nghiêm trọng đến thế.
Du Ái Bảo thực ra cũng không giận đến thế, chỉ là trong lòng rốt cuộc có chút không thoải mái.
Nhưng cô có thể hiểu được, Đinh Tuyết chỉ là xuất phát từ sở thích của bản thân, đi du lịch mà thôi.
Bản thân Du Ái Bảo không thích tiệm nam mẫu, Đinh Tuyết người ta cũng không hề ép buộc cô đi cùng, ngược lại còn quan tâm tới cảm nhận của cô, lén lút đi.
Vốn dĩ chuyện cũng sẽ không ồn ào đến mức này, chẳng phải là do Cận Tu cuống lên, tìm tới Du Ái Bảo, Đinh Tuyết lúc này mới bị buộc phải bại lộ sớm sao.
Vốn dĩ theo kế hoạch của Đinh Tuyết, đợi cô về rồi, nếu Du Ái Bảo phát hiện ra, cô sẽ nói cho Du Ái Bảo biết, đồng thời kể lại từng sự việc tai nghe mắt thấy trên đường cho cô nghe, như vậy cũng sẽ không xảy ra chuyện gì, càng có thể khiến Du Ái Bảo biết rằng, không phải tất cả các tiệm nam mẫu đều có vấn đề.
Đinh Tuyết muốn nói, có thể ghét tiệm nam mẫu, nhưng không cần phải sợ hãi nó.
Đúng vậy, mặc dù Du Ái Bảo không thừa nhận, nhưng Đinh Tuyết thực sự đã nhận ra chút sợ hãi trong tâm trạng phức tạp của Du Ái Bảo đối với tiệm nam mẫu.
Mặc dù không hiểu vì nguyên nhân gì, nhưng với tư cách là người bạn thân nhất của Du lão sư, Đinh Tuyết muốn giúp Du lão sư rũ bỏ hoàn toàn loại cảm xúc không nên xuất hiện trên người Du lão sư này.
Du lão sư nên là người tự tin, lười biếng, ngồi ở đó, chống cằm nhìn người khác, cứ như một người mạnh mẽ có thể kiểm soát được mọi thứ.
Chứ không nên bị một chốn ăn chơi nhỏ bé làm ảnh hưởng tới cảm xúc.
Du Ái Bảo không rõ suy nghĩ này của Đinh Tuyết, Du Ái Bảo chỉ là có chút giận lây.
Cô không cho rằng mình sợ hãi tiệm nam mẫu, cô chỉ là ghét nơi đó, ở nơi đó, cô dễ dàng mất đi khả năng phán đoán của chính mình, như vậy dù là đối với bản thân hay đối với những người xung quanh cô đều rất nguy hiểm.
Lúc đó, tâm trạng lo lắng của Du Ái Bảo vì bản thân mà Thất tỷ có thể ra tay với Đinh Tuyết, bây giờ nghĩ lại vẫn khiến tâm tình trầm uất.
Đây là người bạn đầu tiên cô kết giao được...
ở nơi này mà.
Chu mẫu giúp Đinh Tuyết nói tốt, liền mấy ngày, Đinh Tuyết đủ kiểu mang đồ ngon tới cửa.
Du Ái Bảo trong thời gian này vốn dĩ cảm xúc đã bình ổn đi nhiều, lúc này liền mượn bậc thang mọi người đưa tới, chấp nhận sự lấy lòng liên tiếp mấy ngày của Đinh Tuyết.
Không chấp nhận cũng không được.
Ban ngày thì ngồi cùng một văn phòng, tối đến lại ngay sát tiểu dương lâu bên cạnh, thường xuyên tới cửa ăn chực, còn chạy tới cửa phòng ngủ của cô hát “tình ca", làm Chu Hoài Thăng tức đến nỗi mấy sợi tóc ngắn trên đầu dựng ngược cả lên.
Quả thực là không lỗ hổng nào không lọt.
Du Ái Bảo đặt bé N囡 lên đùi mình, một tay nhéo nhéo bàn tay nhỏ của bé, một tay cầm điều khiển tivi chuyển kênh:
“Ai bảo bé N囡 là con gái của cậu chứ, nếu thực sự không để ý tới cậu, sau này e là cũng không được gặp bé N囡 nữa rồi."
Đinh Tuyết:
“N囡 à, may mà mẹ sinh ra con, cái ông bố kia của con cũng chỉ có mỗi điểm dụng chạm này là đáng để khen ngợi thôi."
Tiếp nối sau khi mâu thuẫn của Du Ái Bảo và Đinh Tuyết được hóa giải, mâu thuẫn của Đinh Tuyết và Cận Tu bắt đầu.
Đinh Tuyết trách Cận Tu chuyện bé xé ra to, làm hỏng kế hoạch của mình.
Rất nhanh, cảnh tượng Đinh Tuyết bám riết không buông Du Ái Bảo trước đây lại được sao chép dán lên người Cận Tu đối với Đinh Tuyết.
Du Ái Bảo cũng vui vẻ khi thấy họ náo chút thú vui nho nhỏ này.
Bụng cô ngày càng lớn, gần tới tết Quốc Khánh, ngay cả quần áo rộng rãi cũng không che nổi bụng bầu của cô nữa rồi.
Tết Quốc Khánh còn chưa bắt đầu, trên phố đã tràn ngập không khí lễ hội khắp nơi.
Chu Đại Mỹ ôm Tiểu Lỗ Ban, lắc lư đi tới bên cạnh Du Ái Bảo:
“Ái tỷ, Quốc Khánh nghỉ bảy ngày, nhà mình có hoạt động gì không?"
Ngày hôm đó, Lý Chiêu Chiêu cũng sẽ được nghỉ.
Chu mẫu đã phân công trước, việc nấu cơm giao cho Chu mẫu, việc mua thức ăn rửa rau giao cho Chu Đại Mỹ, nhiệm vụ cho thú cưng ăn giao cho hai chị em Chu Mỹ Mỹ và Chu Tiểu Quả.
Lý Chiêu Chiêu chỉ cần giặt quần áo quét nhà lau nhà là được, những việc khác, đừng hòng chạm tay vào!
Du Ái Bảo chống cằm:
“Thực sự chưa từng nghĩ qua, hay là có thể mượn ngày đặc biệt này, xin đi thăm cố nhân một chút?"
Chu Đại Mỹ ngẩn ra, còn chưa kịp phản ứng thì Chu Mỹ Mỹ đã nhạy bén nhận ra nụ cười nơi khóe miệng Du Ái Bảo có chút kỳ lạ, nghĩ lại thì đó không phải là một người cố nhân bình thường theo nghĩa thông thường.
Nếu là đi thăm cha mẹ nhà họ Du đã mất sớm, cảm xúc ít nhiều sẽ mang theo chút hoài niệm và bi thương.
Nhưng tâm trạng của Du Ái Bảo vô cùng bình thản không nói, ánh mắt nhìn Chu mẫu đang bận rộn trong nhà, ánh đèn phản chiếu trong đôi mắt sáng ngời của cô, thêm chút quỷ dị.
Mợ đây là muốn đi thăm...
Lưu Mai trong nhà tù đặc biệt sao?
Chương 75 Quả báo của Lưu là 'Lý...
Bên phía nhà tù, Lưu Mai xảy ra chuyện rồi.
Đừng hiểu lầm, lần này chẳng liên quan gì tới Lý Chiêu Chiêu cả.
Lúc đó Lý Chiêu Chiêu đang đổi ca với người khác, mà sức khỏe của Lưu Mai vừa mới chuyển biến tốt đẹp, phía cảnh sát điều tra được một số bằng chứng bất lợi cho Lưu Mai, đang định tiến hành thẩm vấn đặc biệt đối với bà ta thì Lưu Mai không biết đã nghe thấy gì, đột nhiên nôn ra một ngúng m-áu tươi.
C-ơ th-ể vừa có khởi sắc, tình trạng đột nhiên chuyển biến xấu đi nhanh ch.óng.
Hai quái y của nhà tù đặc biệt lúc đó tình cờ đang có một ca phẫu thuật liên quan đến tính mạng con người, Lưu Mai lúc đó c.ắ.n c.h.ặ.t răng, m-áu vẫn không ngừng rỉ ra từ khóe miệng với số lượng lớn, hốc mắt giống như bị một sức mạnh nào đó x.é to.ạc ra hai bên, đồng t.ử đều dường như muốn thoát ra khỏi hốc mắt, lòng trắng mắt đầy những tia m-áu đỏ.
Họ chỉ có thể khẩn cấp đưa người tới bệnh viện bên ngoài.
Mấy viên cảnh sát vừa tham gia thẩm vấn nhìn nhau ngơ ngác, rà soát lại quá trình hỏi đáp vừa rồi, trong quá trình gài bẫy Lưu Mai, họ cố tình hay vô ý nhắc tới cuộc sống hiện tại của Triệu Quyên.
Đã ở tiểu dương lâu, con trai tìm được một công việc tốt ở một công trường lớn, con dâu m.a.n.g t.h.a.i rồi, chắt đã có rồi, Chu mẫu còn may mắn trúng giải đặc biệt trong đợt rút thăm trúng thưởng, trúng được một vạn tệ không nói, còn trúng một chiếc xe hơi trị giá mười mấy vạn tệ nữa.
