Mẹ Chồng Sao Bà Lại Như Thế [thập Niên] - Chương 35

Cập nhật lúc: 03/03/2026 10:05

“Trong nhà Lý Chiêu Chiêu có mấy đứa em trai, gia đình cũng trọng nam khinh nữ như vậy.

Sở dĩ tên của cô nghe hay như thế là vì mười mấy năm trước, từng có một nữ trí thức thành phố có học vấn đến phòng đăng ký hộ tịch.

Nhìn thấy gia đình đặt tên cho Lý Chiêu Chiêu là “Lý Chiêu Đệ" (Mong Có Em Trai), nữ trí thức đó chướng mắt nên đã sửa thành “Lý Chiêu Chiêu", rồi lừa gia đình kia rằng cách phát âm giống nhau, ý nghĩa cũng giống nhau.”

Sau đó nhà nọ cảm thấy bị lừa, nhưng nữ trí thức kia đã về thành phố từ lâu, không tìm thấy người, cộng thêm việc gia đình quả thực sau đó đã sinh được con trai nên cũng lười không sửa lại nữa.

Vì chuyện này mà biết bao nhiêu những cô nàng tên “Chiêu Đệ", “Phán Đệ" (Trông Có Em Trai) đều ngưỡng mộ Lý Chiêu Chiêu có vận may tốt.

Lý Chiêu Chiêu học hành bình thường, chỉ có sức lực là lớn.

Ban đầu gia đình chỉ cho cô học hết tiểu học, biết mặt chữ cơ bản là bắt về nhà.

Nhưng bà nội cô nhất quyết không đồng ý, bắt cô phải học hết cấp hai.

Nếu không phải bà nội mất, cô cũng sẽ không dưới sự thúc ép của gia đình mà vừa tốt nghiệp cấp hai đã phải về nhà làm ruộng nuôi các em, ít nhất cũng phải học xong cấp ba.

Dì Diêu chính là nhắm trúng thân phận phụ nữ của cô, lại có sức khỏe tốt nên mới tuyển cô về làm bảo mẫu ở lại nhà.

Từng mẩu thông tin dần dần trùng khớp hoàn toàn với thiết lập nhân vật nữ chính được nhắc đến trong nguyên tác, hình ảnh nữ chính nguyên tác trong đầu Du Ái Bảo cũng dần trở nên rõ nét.

Vóc dáng cao ráo, tướng mạo trắng trẻo, hèn gì lại bị người ta hãm hại.

Thường xuyên làm việc đồng áng nên có sức khỏe như trâu, hèn gì có thể thoát khỏi tay kẻ hãm hại mình, còn có thể quật ngã được nam chính nguyên tác Chu Nhị Hằng cùng lứa tuổi.

Du Ái Bảo đã có thể xác định cơ bản, Lý Chiêu Chiêu này chính là Lý Chiêu Chiêu mà cô đang tìm!

Chỉ có một chút không chắc chắn, đó là không thể xác nhận liệu Lý Chiêu Chiêu này hiện tại đã m.a.n.g t.h.a.i hay chưa.

Chờ hai cô bé ăn no, Du Ái Bảo để lại túi đồ ăn vặt kia:

“Chỗ này hai đứa cầm lấy mà chia nhau đi."

Lý Chiêu Đệ vội xua tay:

“Cô Du ơi, cô mang về cho bạn Chu Mỹ Mỹ ăn đi ạ, tụi em lúc nãy ăn no rồi."

“Cứ cầm lấy đi, ở nhà cô có đồ ăn vặt rồi."

Du Ái Bảo lắc đầu, sau đó xoa đầu Lý Chiêu Đệ, “Mau ch.óng đổi tên lại đi, sự thay đổi nhất thời không có tác dụng gì đâu, thi lên cấp ba vẫn phải đổi lại thôi.

Đợi sau này em có năng lực rồi, hãy tự đặt cho mình một cái tên khác."

“Một cái tên mà em thực sự yêu thích, chứ không phải lấy tên của người khác để dùng."

Lý Chiêu Đệ thẹn thùng cúi đầu.

“Muốn có một cái tên hay không có gì phải xấu hổ cả.

Nhưng em phải nhớ kỹ, danh không chính thì ngôn không thuận, ngôn không thuận thì sự không thành."

Lý Chiêu Đệ đỏ mặt gật đầu.

Du Ái Bảo ngồi lên xe đạp, sực nhớ ra điều gì, quay đầu lại:

“Lý Phúc Đệ?"

Lý Phúc Đệ ngẩn ra, không ngờ lại có chuyện liên quan đến mình.

“Có muốn đi học không?"

Lý Phúc Đệ trợn tròn mắt....

Gió thổi bay làn tóc mai dài, tâm trạng Du Ái Bảo rất tốt.

Cô đã nói rồi, kiếm tiền chính là để bản thân có thể tùy ý làm những gì mình thích.

Tuy rằng số tiền kia phải đến cuối tháng Năm mới lấy ra được, nhưng chỉ là tài trợ cho một đứa trẻ đi học thôi, tiền học phí một học kỳ thì hiện tại cô vẫn lo được.

Theo như hệ thống nói, nữ chính chắc chắn sẽ bước chân vào gia đình này, cốt truyện chính của cuốn tiểu thuyết này là kể về mối tình ngược luyến tàn tâm giữa nam nữ chính.

Ngay cả khi Du Ái Bảo tách hai người họ ra, dưới sự sắp đặt của các loại trùng hợp của “Thần Cốt Truyện", họ cũng định sẵn sẽ gặp nhau và ngược nhau.

Du Ái Bảo cô cũng định sẵn sẽ trở thành một bà mẹ kế độc ác và bà mẹ chồng độc ác.

Vậy thì, vấn đề đặt ra là:

“Đã không tránh được, cô nên làm thế nào để vừa không trái với lương tâm, không ép bản thân làm những việc không muốn, mà vẫn hoàn thành được nhiệm vụ?”

Hoàng hôn buông xuống, xe đạp của Du Ái Bảo dừng lại ở tiệm đồ kho trên phố, mua một cân cá khô ngọt mà Chu Hoài Thăng thích ăn nhất.

Loại cá khô này như được chiên qua, bề mặt bọc một lớp bột màu cam đỏ, ngọt lịm.

Ban đầu là mua cho mấy đứa nhỏ trong nhà ăn, nhưng không ngờ Chu Hoài Thăng cũng thích vô cùng, lén lút gắp mấy con.

Quan sát kỹ mấy ngày mới phát hiện, người đàn ông cao lớn gần một mét chín này lại thích ăn ngọt một cách bất ngờ.

Dường như trong lòng cảm thấy đàn ông con trai mà thích đồ ngọt thì rất mất mặt, nên Chu Hoài Thăng còn tự cho là mình giấu rất kỹ.

Thực tế thì, cả nhà ngay cả Chu Tiểu Cẩu cũng nhìn ra sở thích của anh rồi.

Lúc về đến nhà, từ xa đã ngửi thấy mùi thơm thức ăn xào của thím Huệ Trân.

Mở cổng viện, trong sân có hai người đang đứng.

Bà Chu đang bê một cái chậu, bốc từng nắm thức ăn cho gà rải vào chuồng, sắc mặt còn nặng nề hơn cả hồi sáng.

Người đứng cạnh bà chính là Lưu Mai, người đã bị Du Ái Bảo làm cho tức giận bỏ đi hồi sáng.

Du Ái Bảo nhướng mày.

Lưu Mai ngẩng đầu, vừa thấy là Du Ái Bảo, theo thói quen định buông lời mỉa mai một phen.

Nhưng miệng vừa há ra đã nhớ tới cảnh tượng bị mắng hồi sáng, vẻ mặt xúi quẩy ngậm miệng lại, hếch cằm về phía bà Chu, cơ mặt vặn vẹo, muốn dùng biểu cảm để diễn tả việc cô con dâu này không chịu ở nhà.

Nhưng không có cái miệng phối hợp nên hiển nhiên là không quen, nhìn cực kỳ đáng sợ.

Ít nhất bà Chu cũng bị dọa cho giật mình, vỗ vai bà ta một cái:

“Làm cái kiểu gì mà mặt mũi kỳ quái thế, dọa ch-ết người ta à!"

Lưu Mai:

“..."

Hừ.

“Mợ ơi mợ ơi!"

Chu Mỹ Mỹ từ trong căn nhà tối om chạy ra, thấy đồ trong tay cô, mắt sáng lên, nhỏ giọng hỏi:

“Cá khô ngọt ạ?"

Du Ái Bảo mặt không đổi sắc:

“Đúng rồi, biết cháu thích ăn nên mợ đặc biệt mua cho cháu đấy."

—— Rõ ràng là mua cho cậu mà!

Chu Mỹ Mỹ há há miệng, da mặt không dày bằng cô nên không nỡ vạch trần.

Từ sau lần Du Ái Bảo đòi lại công bằng cho Chu Mỹ Mỹ ở lớp, Chu Mỹ Mỹ đã thoải mái hơn nhiều khi ở trước mặt cô, là người có quan hệ tốt nhất với cô trong số bốn đứa trẻ trong nhà.

Không giống như Chu Tiểu Cẩu, chỉ khi nào cô mang đồ ngon về thì cô mới là mợ tốt.

Lúc không mang gì về thì là người dưng ngay.

“Sao chỉ có mình cháu thế, Chu Tiểu Cẩu đâu, muộn thế này rồi vẫn chưa về à?"

Chu Mỹ Mỹ:

“Em ấy đang chơi ở nhà Tiểu Quang, lần nào bà ngoại không gọi là em ấy không chịu về đâu."

Trước đây vào ngày nghỉ cuối tuần Du Ái Bảo đều không có nhà, vì vậy không biết chuyện này.

Nghe vậy, cô mỉm cười, quay đầu nói với bà Chu:

“Chị Quyên, trẻ con lớn rồi, phải rèn cho tụi nó tính tự lập.

Sau này Tiểu Cẩu không về ăn cơm, chị cũng không cần đi gọi nữa, biết đâu người nhà Tiểu Quang có ý định giữ nó lại ăn cơm thì sao."

Bà Chu:

“..."

Bà nhỏ giọng phản đối:

“Cô cũng không thể cứ nhắm vào một mình nó mà trị chứ."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mẹ Chồng Sao Bà Lại Như Thế [thập Niên] - Chương 35: Chương 35 | MonkeyD