Mẹ Chồng Trọng Sinh Đấu Nàng Dâu Xuyên Không - Chương 150: Nhẫn Nhục Phụ Trọng

Cập nhật lúc: 02/02/2026 14:01

Tích Xuân đứng bên giường, lạnh lùng nhìn người đang nằm đó.

Chỉ thấy Hầu Uyển Vân cuộn tròn người lại, mồ hôi hột đổ đầy trán, cả người không ngừng run rẩy, răng c.ắ.n c.h.ặ.t vào nhau. Một bên tay quấn băng gạc, tay kia túm c.h.ặ.t lấy chăn, vặn vẹo tấm lụa mềm mại thành mấy cái lỗ thủng lớn.

"Tiêu Dao Cao... mau cho ta Tiêu Dao Cao!" Mặt Hầu Uyển Vân trắng bệch, nhưng đôi mắt lại đỏ ngầu như m.á.u.

Ánh mắt Tích Xuân càng thêm lạnh lẽo: Hóa ra là vậy, hèn gì lúc trước Đại thái thái nhất quyết không cho Hầu Uyển Vân dùng Tiêu Dao Cao cho Họa di nương. Nếu khi đó Họa di nương thật sự dùng thứ t.h.u.ố.c này, không chỉ đứa trẻ trong bụng không giữ được mà ngay cả bản thân Họa di nương cũng coi như tàn đời.

Những ngày qua, với tư cách là nha hoàn thân cận của Hầu Uyển Vân, Tích Xuân đã tận mắt chứng kiến tác dụng đáng sợ của Tiêu Dao Cao. Kể từ khi Hầu Uyển Vân bắt đầu sử dụng, mọi chuyện đã không thể cứu vãn. Ban đầu nàng ta chỉ dùng khi vết thương ở tay đau nhức, thực tế vết thương không sâu, đã sớm cầm m.á.u đóng vảy, nhưng một khi đã dính vào t.h.u.ố.c này thì không cách nào dứt ra được. Theo lời Hoắc Hi Thần, đó gọi là "thành nghiện".

Lần đầu tiên Tích Xuân thấy Hầu Uyển Vân phát cơn nghiện, cô đã sợ đến sững sờ. Hầu Uyển Vân như hóa điên, lao đến bóp cổ Tích Xuân, miệng gào thét đòi hút t.h.u.ố.c. Nếu Tích Xuân không có chút võ công phòng thân thì đã bị nàng ta bóp nghẹt thở rồi. Sau đó Tích Xuân khống chế được Hầu Uyển Vân, ấn nàng ta xuống giường, một lúc sau nàng ta bắt đầu co giật, sùi bọt mép, trông cực kỳ đáng sợ.

Tích Xuân kinh hãi vội đi gọi Hoắc Hi Thần. Hắn bảo rằng Tiêu Dao Cao một khi đã nghiện thì rất khó cai, trừ khi cho dùng t.h.u.ố.c cả đời, nếu không cứ đến cơn mà không có t.h.u.ố.c thì sẽ ra nông nỗi này.

Chỉ trong vòng bảy tám ngày, hộp Tiêu Dao Cao trong phủ đã gần cạn sạch. Hiện giờ chỉ còn lại một chút cuối cùng được Tích Xuân cất kỹ trong hộp.

"Tích Xuân, Tích Xuân ngoan, mau lấy Tiêu Dao Cao cho ta! Ta khó chịu quá, ta chịu không nổi nữa! Nhanh lên!" Hầu Uyển Vân đau đớn quằn quại, vẻ hống hách với nha hoàn thường ngày biến mất sạch sành sanh, thay vào đó là giọng khẩn khoản van nài.

Tích Xuân liếc nàng ta một cái, xoay người lấy chiếc hộp trên nóc tủ xuống, lấy ra Tiêu Dao Cao và tẩu t.h.u.ố.c. Vừa thấy t.h.u.ố.c, Hầu Uyển Vân như sói đói thấy thịt, chẳng đợi Tích Xuân hầu hạ, nàng ta đầu tóc rối bù nhảy xuống giường, giật phắt tẩu t.h.u.ố.c, run rẩy châm lửa rồi cuống quýt ngậm lấy tẩu, rít một hơi thật sâu. Lúc này, cơ thể nàng ta mới ngừng run rẩy.

Tích Xuân liếc mắt nhìn Hầu Uyển Vân bằng vẻ khinh bỉ. Sau khi hút một lúc, Hầu Uyển Vân dần lấy lại lý trí. Lúc này nàng ta mới nhận ra mình y phục xộc xệch, chân trần không giày, biết mình vừa thất thố nên vẻ mặt có chút gượng gạo.

Vừa lúc đó, nha hoàn ngoài cửa báo có Tường Vi đến thỉnh an. Tường Vi vén rèm bước vào, thấy bộ dạng t.h.ả.m hại của Hầu Uyển Vân thì sững người một lát, rồi sau đó bật cười, trong mắt hiện rõ vẻ hả hê. Tường Vi nghe đồn dạo này Hầu Uyển Vân bị mẹ chồng chỉnh cho rất thê t.h.ả.m nên đặc biệt đến xem tình hình để về kể lại cho mấy chị em Cầm, Kỳ, Thư, Họa.

Vị chính thất vốn kiêu ngạo, nay mất đi vẻ hống hách, trông chẳng khác gì kẻ ăn mày đang ôm khư khư tẩu t.h.u.ố.c mà rít, còn đâu phong thái của một quý phu nhân danh môn?

Hầu Uyển Vân biết Tường Vi đến để xem trò cười, nhưng nàng ta đang bận hút t.h.u.ố.c nên cũng chẳng buồn chấp nhặt, nói vài câu rồi đuổi Tường Vi đi. Nàng ta thừa hiểu bộ dạng nhếch nhác này chắc chắn sẽ bị Tường Vi thêm mắm dặm muối kể lại cho đám di nương, uy nghiêm của Đại phòng coi như mất sạch.

Đến chút thể diện cuối cùng cũng không giữ được, Hầu Uyển Vân đỏ mặt tía tai, quay lưng lại với Tích Xuân, hỏi: "Ta tính ngày thì... ca ca ta chắc cũng sắp về kinh rồi nhỉ?"

Tích Xuân đáp: "Hầu tướng quân hôm nay đã gần đến kinh thành, phỏng chừng ngày mai sẽ tới nơi."

Hầu Uyển Vân buông tẩu t.h.u.ố.c, nhìn cái hộp trống rỗng. Nàng ta vừa hút sạch chỗ t.h.u.ố.c cuối cùng, giờ phải lo sốt vó cho ngày mai. Thứ t.h.u.ố.c này vốn là nàng ta nhờ quan hệ của Hầu gia, bỏ ra số tiền lớn mới mua về được, nhưng giờ bên cạnh không có lấy một nha hoàn thân tín để sai bảo, nàng ta biết đi đâu mua đây?

Tích Xuân im lặng cất hộp và tẩu t.h.u.ố.c, rồi dìu Hầu Uyển Vân lên giường nằm. Hầu Uyển Vân trằn trọc mãi, ca ca nhanh nhất cũng phải mai mới về, về rồi còn phải vào cung báo cáo, tiệc tùng xã giao. Với tình hình này, chẳng biết bao giờ mới gặp được mặt anh trai. Mà để chờ anh trai mang t.h.u.ố.c về thì chắc nàng ta đã c.h.ế.t vì vật vã từ lâu.

Hiện giờ, con đường duy nhất là đi cầu xin mụ mẹ chồng độc ác kia.

Nếu là bình thường, Hầu Uyển Vân đời nào chủ động tìm Cố Vãn Tình. Hai mẹ chồng nàng dâu giờ đã như nước với lửa, Cố Vãn Tình không tới tìm chuyện đã là phúc đức lắm rồi, nàng ta chẳng dại gì mà đ.â.m đầu vào họng s.ú.n.g.

Nhưng lúc này cơn nghiện đã ngấm vào m.á.u, cảm giác khi lên cơn đau đớn đến c.h.ế.t đi sống lại. Kẻ nghiện để có được t.h.u.ố.c thường sẽ không từ thủ đoạn, Hầu Uyển Vân bây giờ đã thấu hiểu sâu sắc điều đó. Vì Tiêu Dao Cao, nàng ta bắt buộc phải đi cầu xin Cố Vãn Tình, phải hạ mình, khúm núm trước bà ta.

"Tích Xuân, ngươi đi báo một tiếng, nói sức khỏe ta đã khá hơn, muốn qua thỉnh an mẫu thân." Hầu Uyển Vân cân nhắc hồi lâu rồi nói.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mẹ Chồng Trọng Sinh Đấu Nàng Dâu Xuyên Không - Chương 150: Chương 150: Nhẫn Nhục Phụ Trọng | MonkeyD