Mẹ Chồng Trọng Sinh Đấu Nàng Dâu Xuyên Không - Chương 27: Xảo Hạnh Giấu Thuốc
Cập nhật lúc: 29/01/2026 05:06
Xảo Mai gật đầu: "Chị, em hiểu cả. Tóm lại chúng ta đều là phận khổ... Đúng rồi chị, chị ở bên cạnh Tam tiểu thư hãy để ý một chút, tốt nhất là nắm lấy thóp của nàng ta để làm lá bùa hộ mệnh."
Xảo Hạnh đáp: "Chị cũng tính như vậy." Nói rồi như chợt nhớ ra điều gì, cô đi đến cạnh tủ gỗ, lục lọi một hồi rồi lấy ra một chiếc bình gốm thô nhỏ.
"Chị, đây là cái gì?" Xảo Mai nhìn cái bình không, cô nhớ vài tháng trước chị mang về và dặn tuyệt đối không được chạm vào, giờ lấy ra làm gì?
Vẻ mặt Xảo Hạnh trầm xuống, bàn tay cầm bình hơi run, hỏi em: "Hôm qua em mua con gà mái già về định hầm canh đã g.i.ế.c chưa?"
Xảo Mai lắc đầu: "Vẫn đang nhốt trong chuồng ở bếp ạ, định tối nay mới làm."
Xảo Hạnh gật đầu, lấy một cây kim khâu, kéo em vào bếp. Xảo Mai không hiểu chị định làm gì nhưng thấy chị nghiêm túc nên không dám hỏi. Xảo Hạnh cẩn thận dùng kim quẹt một vòng bên trong cái bình nhỏ, sau đó đ.â.m mạnh vào m.ô.n.g con gà mái già.
Con gà kêu "cục cục" một tiếng, vỗ cánh vài cái rồi ngã lăn ra đất, thở dốc một hồi rồi tắt thở hẳn.
"Chị, cái này là...!?" Xảo Mai kinh hoàng nhìn cái bình trong tay chị. Xảo Hạnh thở dài, nói khẽ: "Quả nhiên là kịch độc, Đại tiểu thư lúc đi cũng tắt thở y hệt thế này..." Rồi cô cẩn thận cất chiếc bình đi, nói: "Sáng hôm Đại tiểu thư mất, chị hầu hạ Tam tiểu thư chải đầu, thấy nàng ta cầm một bình sứ trắng nhỏ, bên trong đựng loại nước không rõ là gì. Chị hầu hạ cơm áo cho nàng ta bao năm nhưng chưa bao giờ thấy cái bình đó nên nảy sinh nghi ngờ. Sau đó nhân lúc nàng ta thay áo để bình trên bàn, chị đã lén đổ vài giọt vào chiếc bình gốm này... Về sau khi Tam tiểu thư quay lại, chiếc bình sứ trắng kia biến mất không dấu vết, chị đã âm thầm tìm khắp nơi nhưng không thấy, chẳng biết nàng ta giấu ở đâu." (Xảo Hạnh đương nhiên không ngờ Hầu Uyển Vân có không gian tùy thân để cất giữ t.h.u.ố.c độc).
"Chỗ này... là t.h.u.ố.c độc Tam tiểu thư dùng để hại Đại tiểu thư!?" Xảo Mai tái mét mặt, bịt miệng thảng thốt.
Xảo Hạnh gật đầu: "Đúng là nàng ta hạ độc hại c.h.ế.t chị mình. Xảo Mai, chúng ta phải giấu kỹ cái bình này. Nếu có một ngày nàng ta ép chúng ta vào đường cùng, chị sẽ đem cái này đến trước mặt Hầu gia và Tiểu hầu gia để vạch trần nàng ta. Đằng nào cũng c.h.ế.t, cùng lắm thì cá c.h.ế.t lưới rách, chúng ta chân trần chẳng sợ kẻ mang giày!"
Xảo Mai gật đầu lia lịa. Xảo Hạnh lấy vải bọc kỹ cái bình, thêm mấy lớp giấy dầu rồi chôn xuống dưới một viên gạch trong nhà bếp.
"Xảo Mai, đợi trời tối hãy đem con gà kia đi chôn, tuyệt đối không được cho ai ăn kẻo c.h.ế.t người đấy." Xảo Hạnh dặn.
"Em biết rồi chị."
Lại nói về Lưu Dương, sau khi về Hầu phủ đã báo cáo lại mọi chuyện cho Hầu Uyển Vân. Nàng ta nghe xong rất hài lòng. Con bé Xảo Hạnh kia chung quy vẫn không thoát khỏi lòng bàn tay nàng, nó tự nghĩ thông suốt mà nhận mệnh là tốt nhất.
Những ngày này, bận rộn nhất chính là Cố gia. Cố lão gia bảo phu nhân Diêm thị ghi tên Tứ tiểu thư Cố Vãn Tình vào danh nghĩa đích nữ. Gả con gái cho Bình Thân Vương, Cố lão gia muốn bám víu vào mối quan hệ này nên của hồi môn chắc chắn không thể sơ sài. Phu nhân Diêm thị bận rộn đến mức chân không chạm đất, đám bà t.ử, tiểu sai lo việc mua sắm cũng quay cuồng như con vụ.
Ở Thiên triều, những nhà có danh tiếng khi gả con gái thường theo lệ "ngàn mẫu ruộng tốt, mười dặm hồng trang" (đồ cưới kéo dài 10 dặm). Cố lão gia còn trông chờ nịnh bợ chàng rể tương lai là Khương Thái phó, nên tự nhiên không thể để nhà họ Khương coi thường vì thiếu của hồi môn. Đồ cưới của Cố Vãn Tình được sắm sửa theo đúng tiêu chuẩn của ba người chị đích xuất, thậm chí còn tinh xảo hơn. May mắn tổ tiên Cố gia vốn làm quan, các nhánh họ hàng cũng có người kinh doanh nên ngày thường cống nạp và chia hoa hồng cho Cố lão gia không ít, gia thế vì thế mà khá dư dả, sắm vài bộ đồ cưới cũng không đến mức hao tổn gốc rễ.
Tuy nhiên, Diêm thị vốn tiếc của khi phải cho đứa con của thiếp nhiều đồ cưới như vậy nên không ít lần phàn nàn trước mặt chồng.
Cố lão gia bị lải nhải quá nhiều liền mắng: "Đúng là kiến thức đàn bà! Tầm nhìn của bà thật ngắn! Chút đồ cưới này thấm tháp gì! Bám được vào Khương gia, hai thằng con trai của bà sẽ trở thành em vợ của Bình Thân Vương, tiền đồ rộng mở, tiền bạc nào mua được? Vãn Tình nếu sinh được con, Bình Thân Vương nể mặt vợ con cũng sẽ chiếu cố đến mấy ông cậu của con mình. Hơn nữa, vạn nhất con bé mạng mỏng, vừa gả vào chưa kịp sinh con đã mất như năm bà trước, thì với danh môn như Khương gia, họ thèm gì chút đồ cưới của nhà mình? Chẳng phải sẽ trả lại hết sao! Kiểu gì chúng ta cũng không thiệt!"
Diêm thị nghe thấy liên quan đến tiền đồ của con trai mình thì lập tức thông suốt, vui vẻ đi sắm sửa đồ lễ.
