Mẹ Chồng Trọng Sinh Đấu Nàng Dâu Xuyên Không - Chương 88: Tích Xuân Thám Bí
Cập nhật lúc: 30/01/2026 13:10
Tích Xuân không hỏi gì, chỉ cầm khung thêu ngồi thêu hoa. Xảo Hạnh về phòng, tâm trạng sa sút nên cũng không nói chuyện với Tích Xuân, một lúc sau lại đi ra. Tích Xuân nhìn qua cửa sổ thấy Xảo Hạnh lẻn vào tiểu khương, lúc đi ra thì trong lòng n.g.ự.c phồng lên như giấu vật gì đó.
Xảo Hạnh rời bếp, dáo dác nhìn quanh, thấy không ai chú ý liền men theo hiên nhà lẻn ra khỏi viện. Tích Xuân nhìn trời đã sẩm tối, nhíu mày đặt khung thêu xuống, giữ khoảng cách bám theo sau.
Bước chân Tích Xuân cực kỳ nhẹ nhàng, trong bóng đêm mờ ảo không hề phát ra tiếng động. Xảo Hạnh hoàn toàn không hay biết có người theo đuôi. Cô ta vừa đi vừa quẹt nước mắt, tránh né mọi người hướng về phía gian nhà nhỏ sau kho chứa của Khương gia.
"Xảo Mai!" Xảo Hạnh vừa vào phòng đã lấy gói đồ từ trong n.g.ự.c ra đặt lên bàn, rồi lao đến bên giường ôm lấy người nằm đó mà khóc nức nở.
"Chị, đừng khóc, em không sao, em thật sự không sao." Người trên giường xoay người, vỗ về lưng Xảo Hạnh. Qua ánh đèn dầu leo lét, Tích Xuân nhận ra người nằm đó chính là Liễu Nguyệt – nàng hầu của kế toán Chu, hiện đang làm việc ở kho.
Liễu Nguyệt sao lại đổi tên thành Xảo Mai? Tích Xuân nhíu mày suy nghĩ, rồi nhìn kỹ mặt cô gái đó. Liễu Nguyệt gầy sọp đi, sắc mặt vàng vọt xanh xao. Tích Xuân bỗng giật mình kinh hãi: Liễu Nguyệt này trông giống Xảo Hạnh đến năm phần! Chẳng lẽ họ là... lại nghe cô ta gọi Xảo Hạnh là "chị", Tích Xuân thầm tính toán trong lòng. Mấy ngày nay ở chung phòng, cô thấy Xảo Hạnh luôn bồn chồn như đang giấu giếm điều gì, không ngờ em gái của Xảo Hạnh lại là tiểu thiếp của kế toán Chu trong phủ.
"Xảo Mai, em còn nói không sao!" Xảo Hạnh khóc đến không thở nổi, "Em vừa m.a.n.g t.h.a.i ba tháng, bị mụ vợ cả nhà họ Chu đá một nhát vào bụng làm mất đứa bé. Thằng họ Chu đó không những không đòi lại công bằng cho em còn bao che mụ ta, vu khống em trộm vòng ngọc rồi đuổi em ra đây. Em vừa sảy thai, không người hầu hạ, không một miếng cơm nóng. Bảo chị làm sao không đau lòng cho được!"
Xảo Mai u ám, đặt tay lên bụng: "Chị, đó là số mệnh rồi. Chỉ thương đứa trẻ chưa kịp chào đời..." Rồi cô thở dài: "Rời khỏi Chu gia cũng tốt, cái hang sói đó em chẳng muốn quay lại nữa. Nhưng... em vẫn là người nhà họ Chu, hắn bắt em về thì em cũng phải về, làm sao phản kháng được."
Xảo Hạnh mở gói đồ, lấy ra đĩa thịt luộc và bánh bao trắng, đặt bên giường: "Xảo Mai, ăn chút gì đi. Em cả ngày chưa ăn gì rồi, thằng khốn họ Chu đó đến miếng cơm cũng không cho em ăn! Chị thật vô dụng, không bảo vệ được em..."
Xảo Mai ngoan ngoãn gặm bánh bao: "Chị, không trách chị được. Cứ ngỡ Hầu tam tiểu thư gả vào đây thì đời em sẽ khá khẩm hơn, ai ngờ cô ta còn tự lo không xong, chẳng rảnh tay mà đoái hoài đến em."
Xảo Hạnh nhổ một bãi, đầy hận thù: "Nếu không phải họ Hầu năm đó sắp xếp cho em gả vào Khương gia để giám sát Lăng Giác hạ d.ư.ợ.c, em đã không rơi vào cảnh này! Suy cho cùng, đều tại con mụ họ Hầu đó hại hai chị em mình khổ sở thế này!"
Hầu Uyển Vân sắp xếp Xảo Mai lấy tên giả là Liễu Nguyệt gả vào Khương gia? Giám sát Lăng Giác hạ d.ư.ợ.c? Lăng Giác chẳng phải là con hầu ở Hầu gia vì ăn trộm mà bị đ.á.n.h c.h.ế.t rồi ném ra bãi tha ma sao? Sao vẫn còn sống, lại còn vào được Khương gia? Hạ d.ư.ợ.c gì? Cho ai? Tích Xuân nghe mà đầu óc quay cuồng, nghi vấn càng nhiều. Xem ra chị em Xảo Hạnh biết không ít bí mật của Hầu Uyển Vân.
Bên trong, hai chị em vẫn tiếp tục thì thầm. Xảo Mai chỉ lo ăn, Xảo Hạnh thì nghiến răng: "Xảo Mai, em không thấy đâu, Đại thái thái hành hạ con mụ đó t.h.ả.m lắm. Chị nhìn mà sướng cả lòng, đúng là ác nhân có ác nhân trị, cầu cho bà ấy hành cho mụ ta c.h.ế.t luôn đi mới hả!"
Xảo Mai thở dài, nắm tay chị: "Chị, Đại thái thái có không ưa thì người ta vẫn là mẹ chồng nàng dâu, mụ ta cũng chẳng làm gì được bà ấy. Nhưng chị em mình thì khác, mình là nô tỳ, sống c.h.ế.t chỉ bằng một câu nói của chủ t.ử. Sau này chị phải cẩn thận, đừng chọc giận mụ ta nữa. Mụ ta không đụng được Đại thái thái nhưng muốn xử chị em mình thì dễ như trở bàn tay. Chuyện chị đi mời Vương gia lần trước em cũng nghe rồi, chị mạo hiểm quá, chị phải nhẫn nhịn."
Xảo Hạnh an ủi em: "Chị biết rồi. Giờ bên cạnh mụ ta chẳng còn mấy người, chị là người cũ, mụ ta chưa dám làm gì chị đâu. Nhìn Đại thái thái chỉnh mụ ta, chị thấy hả dạ lắm! Coi như bà ấy trút giận thay chị em mình."
Xảo Mai gật đầu, đặt đũa xuống: "Chị, em khát nước."
Xảo Hạnh vội lấy ấm trà trên bàn nhưng bên trong chỉ có nước lạnh. Xảo Mai thấy vậy bảo: "Nước lạnh cũng được, em ăn nhanh quá nên hơi nghẹn."
Người vừa sảy t.h.a.i không được chạm vào nước lạnh, vậy mà em gái cô đến ngụm nước nóng cũng không có. Xảo Hạnh đến thăm phải lén lút vì sợ lộ thân phận Xảo Mai, ngay cả nước nóng cũng không dám lấy cho em. Nhìn em gái nhấp từng ngụm nước lạnh, nước mắt Xảo Hạnh lại trào ra.
Ăn no xong Xảo Mai thấy buồn ngủ, Xảo Hạnh dìu em nằm xuống, đắp chăn kỹ càng. Cô do dự một lát nhưng cuối cùng không kể chuyện mình cố tình để lộ áo dính m.á.u cho Đại thái thái biết. Xảo Mai đang yếu, cô không muốn em phải lo lắng thêm.
