Mẹ Ép Chồng Tôi Nhường Xe Cho Em Gái, Chồng Tôi Dứt Khoát Vạch Ranh Giới - 5
Cập nhật lúc: 12/08/2026 17:01
Đêm hôm đó, Lục Mỹ Kỳ gọi điện.
Giọng cô ta rất chân thành.
“Anh, em biết sai rồi.”
“Em không nên bảo mẹ ép anh.”
“Anh tha thứ cho em được không?”
Lục Viễn Chinh im lặng một lát.
“Mỹ Kỳ, em nói thật.”
“Em thật sự rất muốn chiếc xe đó?”
Đầu dây bên kia im lặng.
Cuối cùng cô ta thừa nhận.
“Em thật sự muốn.”
“Xe em cũ quá.”
“Đồng nghiệp ai cũng đi xe đẹp.”
“Chỉ mình em lái xe cũ.”
“Họ coi thường em.”
“Cho nên em muốn xe của anh?”
“Em chỉ mượn!”
“Sau này có tiền em sẽ trả.”
“Em lấy gì trả?”
Lục Viễn Chinh hỏi.
“Một tháng em kiếm hơn ba nghìn.”
“Tiền nhà đã hơn hai nghìn.”
“Những khoản cũ còn chưa trả.”
“Em lấy gì trả?”
Lục Mỹ Kỳ im lặng.
Lục Viễn Chinh dịu giọng.
“Không phải anh không muốn giúp.”
“Nhưng em không thể cả đời dựa vào người khác.”
“Xe tốt hay không không quan trọng.”
“Quan trọng là em có đủ khả năng nuôi nó hay không.”
“Anh đang dạy đời em?”
“Anh chỉ khuyên em.”
“Anh thật sự vì tốt cho em thì đưa xe cho em!”
Giọng Lục Mỹ Kỳ lập tức ch.ói lên.
“Anh căn bản chẳng coi em là em gái!”
“Trong lòng anh chỉ có vợ anh!”
Điện thoại bị cúp.
Lục Viễn Chinh nhìn màn hình rất lâu.
Anh biết chuyện sẽ không dừng lại.
Quả nhiên chiều hôm sau, Lục Mỹ Kỳ dẫn năm sáu người tới nhà.
Khi đó Lục Viễn Chinh vẫn ở nhà máy.
Triệu Minh Hà mở cửa, nhìn thấy Lục Mỹ Kỳ, cô Ba, mợ Hai, chị họ và một người phụ nữ trung niên lạ mặt.
“Chị dâu, anh em có nhà không?”
“Anh ấy chưa tan làm.”
“Bọn em chờ.”
Nói xong Lục Mỹ Kỳ tự đi vào.
Những người khác cũng theo sau.
Triệu Minh Hà muốn ngăn cũng không tiện.
Gần sáu giờ, Lục Viễn Chinh về.
Nhìn thấy cả phòng khách đầy người, anh lập tức hiểu họ tới vì chuyện gì.
“Xe anh không đưa.”
Anh nói ngay.
Cô Ba lập tức trách:
“Mỹ Kỳ là em gái con, con cần gì tuyệt tình như vậy?”
“Cô Ba, chiếc xe đó con mua bằng tiền vay.”
“Mỗi tháng con phải trả hơn hai nghìn.”
“Con đưa nó rồi con đi làm thế nào?”
“Con mua chiếc khác.”
Cô Ba nói như chuyện rất đơn giản.
“Dù sao vay được một lần thì vay thêm lần nữa.”
Lục Viễn Chinh gần như không tin nổi tai mình.
“Con vay thêm một chiếc, mỗi tháng phải trả hơn bốn nghìn tiền xe.”
“Một tháng con kiếm bao nhiêu?”
“Con có cần ăn nữa không?”
“Người trẻ chịu khổ một chút thì sao?”
“Tại sao con phải chịu khổ để người khác hưởng?”
Sắc mặt cô Ba thay đổi.
“Mỹ Kỳ là em gái con, sao lại gọi là người khác?”
“Nó là em gái con.”
“Nhưng không phải con gái con.”
Lục Viễn Chinh nói thẳng.
“Con không có nghĩa vụ nuôi nó cả đời.”
Phòng khách lập tức im lặng.
Lục Mỹ Kỳ bật khóc.
“Anh ghét em đến vậy sao?”
“Anh không ghét em.”
“Nhưng anh cũng không thể tiếp tục chiều em.”
Sau một hồi cãi vã, mợ Hai đập bàn:
“Hôm nay con không đưa xe thì bọn mợ không đi!”
“Đúng, không đi.”
Lục Viễn Chinh nhìn một phòng đầy người, đột nhiên cảm thấy rất buồn cười.
“Được.”
“Mọi người không đi thì con đi.”
Anh quay người.
Lục Mỹ Kỳ lập tức chặn trước cửa.
“Anh phải cho em một câu trả lời!”
“Anh trả lời rồi.”
“Xe là của anh.”
“Anh không đưa.”
“Em còn muốn cướp?”
Lục Mỹ Kỳ cứng người.
Lục Viễn Chinh nhìn cô ta.
“Mỹ Kỳ, trước đây anh nghĩ em chỉ không hiểu chuyện.”
“Bây giờ anh mới biết em thật sự ích kỷ.”
“Em luôn cảm thấy mọi người phải xoay quanh em.”
“Nhưng người khác cũng có cuộc sống của họ.”
“Anh nói lần cuối.”
“Xe, anh không đưa.”
“Em muốn xe tốt thì tự mình kiếm tiền mua.”
Nói xong anh rời khỏi nhà.
Sau khi anh đi, người phụ nữ trung niên từ đầu đến giờ không lên tiếng mới nhìn Lục Mỹ Kỳ.
“Người anh này của cô đúng là tuyệt tình.”
“Dì, cháu phải làm sao?”
“Hắn đã bất nhân thì cô cần gì khách sáo?”
“Hắn chẳng phải coi trọng chiếc xe ấy sao?”
“Vậy thì khiến thứ hắn coi trọng biến thành gánh nặng.”
Triệu Minh Hà nghe vậy, lập tức cảnh giác.
“Bà muốn làm gì?”
Người phụ nữ kia chỉ liếc cô một cái.
Lục Mỹ Kỳ lại lau nước mắt rồi dẫn mọi người rời đi.
Tối đó Triệu Minh Hà kể nguyên văn cho chồng nghe.
Lục Viễn Chinh im lặng một lúc.
Ngày hôm sau, vì lo họ còn quay lại, anh mua một camera an ninh nhỏ có chức năng ghi âm, lắp trong phòng khách và ngoài cửa.
Anh còn thay toàn bộ khóa cửa, cất chìa khóa xe và giấy tờ quan trọng vào ngăn có khóa.
Ba ngày sau, sáng sớm Lục Viễn Chinh xuống lầu chuẩn bị đi làm.
Chỗ đậu xe trống không.
Chiếc xe biến mất.
Không có dấu hiệu đập phá.
Không có kính vỡ.
Chỉ có vị trí đỗ xe trống trơn.
Lục Viễn Chinh lập tức báo cảnh sát.
Cảnh sát kiểm tra camera khu nhà.
Khoảng ba giờ sáng, một người đội mũ, đeo khẩu trang xuất hiện.
Người đó dùng chìa khóa mở xe rồi lái đi.
“Không có dấu hiệu cạy khóa.”
Cảnh sát nói.
“Người lấy xe có chìa khóa hoặc chìa dự phòng.”
Đầu Lục Viễn Chinh ong lên.
Chìa khóa chính của anh vẫn ở đây.
Vậy chỉ có thể là chìa dự phòng.
Anh nhớ tới hôm Lục Mỹ Kỳ dẫn người tới.
Hôm ấy họ ở trong phòng khách rất lâu.
Anh lập tức nói:
“Tôi nghi ngờ em gái mình.”
Cảnh sát ghi nhận thông tin và yêu cầu anh không tự ý đối chất khi chưa có chứng cứ.
Lục Viễn Chinh gọi cho Lục Mỹ Kỳ.
Cô ta phủ nhận hoàn toàn.
“Anh nghĩ em trộm xe anh?”
“Em là em gái anh!”
“Dù em không hiểu chuyện cũng không thể làm chuyện đó!”
Lục Viễn Chinh không nói mình tin hay không.
Mấy ngày tiếp theo, cảnh sát tiếp tục kiểm tra camera dọc các tuyến đường.
Không lâu sau, chiếc xe được tìm thấy ở một bãi đậu xe bỏ hoang phía nam thành phố.
