Mẹ Ép Tôi Chia Tay Vì Muốn Cứu Tôi - 8
Cập nhật lúc: 25/06/2026 13:02
Tôi rúc sâu hơn vào lòng anh, tìm một vị trí khiến mình thấy yên tâm nhất.
“Trần Vũ, kể cho em nghe về anh đi. Chúng ta kết hôn năm năm rồi, hình như… em chẳng hiểu gì về anh cả.”
“Anh có gì đáng kể đâu.” Anh cười hiền, “Anh chỉ là một người bình thường thôi.”
“Em muốn nghe.”
Anh suy nghĩ một lát, rồi bắt đầu kể câu chuyện của mình.
Anh kể hồi nhỏ mình nghịch ngợm phá phách ra sao, thời đại học từng thầm thích cô gái lớp bên cạnh thế nào, lúc mới đi làm từng bị cấp trên gây khó dễ ra sao.
Những câu chuyện của anh đều bình dị, vụn vặt, phủ đầy hơi thở đời thường.
Nhưng tôi lại nghe đến say mê.
Hóa ra người đàn ông mà tôi vẫn cho là nhạt nhẽo này, cũng từng có một tuổi trẻ sinh động và đáng yêu đến vậy.
Nghe một lúc lâu, tôi chợt nhớ ra một câu hỏi.
“Trần Vũ, năm đó… vì sao anh lại đồng ý đi xem mắt với em?”
Cơ thể Trần Vũ rõ ràng khựng lại.
Trong bóng tối, tôi không nhìn rõ nét mặt anh, nhưng có thể cảm nhận được nhịp thở của anh đã hơi rối.
“Sao anh không nói gì?” Tôi hỏi khẽ.
Câu hỏi ấy giống như một viên đá nhỏ rơi xuống mặt hồ yên tĩnh, phá tan bầu không khí ấm áp mà chúng tôi vừa khó khăn xây lại.
“Không có gì.” Anh ậm ừ đáp, “Mẹ anh thấy em tốt, nên bảo anh đi gặp thử.”
Lại là “mẹ anh bảo”.
Lý do này quá hời hợt.
Trực giác nói với tôi rằng anh đang nói dối.
“Trần Vũ, nhìn em.” Tôi nhích ra khỏi vòng tay anh một chút, cố gắng nhìn thẳng vào mắt anh trong bóng tối, “Nói thật với em đi.”
Anh im lặng lâu hơn trước.
Lâu đến mức tôi tưởng anh sẽ không trả lời nữa.
“Tô Nhiên,” Cuối cùng anh cũng mở miệng, giọng thấp và trầm như tiếng đàn cello, “Em thật sự muốn nghe à?”
“Em muốn.”
“Nghe xong… em đừng giận nhé.”
“Em không giận.”
Anh thở dài, dường như cuối cùng cũng hạ quyết tâm.
“Thật ra… anh biết em không phải từ buổi xem mắt đó.”
Tim tôi hẫng đi một nhịp.
“Ý anh là sao?”
“Anh đã biết em từ rất lâu trước khi em biết đến sự tồn tại của anh.”
Tôi hoàn toàn ngẩn ra.
“Chúng ta… từng gặp nhau rồi à?”
“Từng gặp.” Anh nói, “Ở thư viện khu đại học.”
Khu đại học, thư viện.
Những từ ấy giống như chiếc chìa khóa mở tung cánh cửa ký ức phủ bụi trong đầu tôi.
Năm ba đại học, tôi vùi đầu ôn thi cao học.
Gần như ngày nào tôi cũng ăn ngủ cùng thư viện.
Tôi thích ngồi ở chiếc bàn sát cửa sổ tầng ba, nơi có nắng chiếu vào ấm áp mà lại rất yên tĩnh.
“Anh… sao anh lại…”
“Khi đó anh đang ôn thi công chức.” Giọng Trần Vũ mang theo chút hoài niệm, “Thư viện trường anh ồn quá, nên anh thường chạy sang thư viện trường em tự học. Anh ngồi ngay phía sau, lệch sang một bên so với chỗ em.”
Đầu óc tôi ong lên.
Tôi thật sự không có chút ấn tượng nào.
Thời điểm đó, thế giới của tôi chỉ có Chu Khải và kỳ thi cao học.
Tôi căn bản sẽ không chú ý đến một nam sinh xa lạ ngồi chéo phía sau mình.
“Anh đã nhìn em suốt một năm.” Giọng Trần Vũ vẫn bình tĩnh, nhưng từng chữ lại có sức nặng khiến lòng tôi run lên.
“Anh nhìn em sáng nào cũng đeo một chiếc ba lô rất lớn đến thư viện, bên trong nhét đầy sách vở.”
“Anh nhìn em buổi trưa ăn phần cơm rẻ nhất, sau đó gục xuống bàn ngủ đúng ba mươi phút.”
“Anh nhìn em cau mày nhăn mặt vì một bài toán khó.”
“Anh cũng nhìn thấy một chàng trai ngày nào cũng mang trà sữa và đồ ăn vặt đến cho em, cuối tuần lại đưa em ra ngoài chơi. Mỗi lần em nhìn cậu ta, trong mắt em đều có ánh sáng.”
Chàng trai ấy chính là Chu Khải.
Hóa ra vào khoảng thời gian mà cả tôi và Chu Khải đều không hề hay biết, từng có một người âm thầm nấp trong góc khuất, lặng lẽ nhìn trọn vẹn một đoạn thanh xuân của tôi.
“Sau đó, anh thi đỗ. Em cũng thi đỗ. Anh không đến thư viện đó nữa.”
“Anh cứ nghĩ, cả đời này chúng ta sẽ không còn cơ hội giao nhau.”
“Cho đến năm năm trước, mẹ anh cầm tấm ảnh của em đưa cho anh, bảo anh đi xem mắt.”
Anh cười khẽ, nụ cười có chút tự giễu.
“Khi đó anh nghĩ, có lẽ ông trời cuối cùng cũng chịu cho anh một cơ hội.”
“Vì vậy, anh đã đi.”
“Anh biết em không thích anh, cũng biết trong lòng em có người khác. Ánh mắt em nhìn anh khi đó trống rỗng, chẳng có chút cảm xúc nào. Nhưng anh không để tâm.”
“Anh nghĩ chỉ cần có thể ở bên cạnh em, rồi một ngày nào đó, em sẽ nhìn thấy anh thôi.”
Tôi không nói nổi một lời.
Tôi chưa từng nghĩ giữa tôi và Trần Vũ lại có một đoạn quá khứ âm thầm như thế.
Tôi vẫn cho rằng khởi đầu của chúng tôi chỉ là một cuộc sắp đặt lạnh lẽo của cha mẹ hai bên.
Nhưng không ngờ, phía sau cuộc sắp đặt ấy lại là một mối tình đơn phương sâu nặng kéo dài suốt nhiều năm của một người đàn ông.
Năm năm qua, rốt cuộc tôi đã làm gì?
Tôi xem anh như người xa lạ, như một người chỉ cùng mình góp gạo thổi cơm sống tạm qua ngày.
Tôi đề phòng anh, xa cách anh, lạnh nhạt với anh.
Còn anh lại luôn xem tôi như báu vật mà mình may mắn lắm mới có thể tìm lại.
“Xin lỗi…”
Ngoài hai chữ ấy, tôi không biết mình còn có thể nói gì.
“Ngốc quá.” Anh kéo tôi lại ôm vào lòng, cằm tựa lên đỉnh đầu tôi, “Sao lại xin lỗi nữa rồi.”
“Là em không tốt.” Giọng tôi nghẹn đặc, “Em… em tệ quá.”
“Không trách em.” Anh hôn nhẹ lên tóc tôi, “Là anh tự nguyện mà.”
