Mẹ Hổ Nhặt Nhầm Con, Ta Cả Gan Meo Mượn Oai Hùm - Chương 6
Cập nhật lúc: 08/09/2026 04:02
Trước khi ta hóa hình, nàng ấy phong ta làm Chánh Nhất Phẩm Giải Ưu quan. Sau khi ta hóa hình, liền trở thành thị nữ của nàng ấy, loại không cần làm việc.
Mỗi ngày ta chỉ cần làm ba việc.
Bình đẳng coi thường bất cứ ai.
Phơi nắng nhiều ngủ nhiều.
3. Không vui liền gào to.
Có ta ở bên cạnh nàng ấy, nàng ấy liền bình thường hơn rất nhiều, không còn động một chút là giế-t người nữa. Lúc muốn giế-t người, liền vùi mặt vào túi nguyên thủy của ta hít hà một trận cuồng nhiệt.
Cái này không có gì, cùng lắm chứng minh Hoàng đế là một nữ hài không con thích mèo. Nhưng sau khi ta hóa hình, vấn đề này liền lớn chuyện rồi.
Hoàng huynh Hoài Nam Vương của nàng ấy khởi binh tạo phản, cái cớ chính là Nữ đế có sở thích ma kính (đồng tính), dung túng mèo yêu họa quốc.
Hắn ta lớn hơn Hoàng đế vài tuổi, bệnh điên còn nặng hơn. Cho nên mục tiêu cuối cùng của ôhắn ta là bảo Hoàng đế giao ta ra, để ta đi làm hại đất nước của hắn ta.
Bị thần kinh à cái người này? Đâu phải ai cũng có thể làm con sen hốt phân của ta đâu.
Bây giờ ta hối hận rồi, biết thế đã không ăn hai con cá kia rồi.
Ôi, bài học trở thành con meo bình tĩnh này, định sẵn là phải rơi rất nhiều nước mắt.
Nghe nói Hoài Nam Vương hợp tác với ác thú nổi tiếng của yêu tộc là thao thiết, đã sắp đá-nh tới kinh thành rồi.
Quốc sư dặn dò ta dạo này ít ra khỏi cung, ta bề ngoài nhận lời, nhưng lại thường xuyên lén ra ngoài nghe ngóng tin tức.
Mèo ngoài phố chợ vừa thấy ta liền lũ lượt kéo tới bao vây, meo meo rồi meo meo, như sóng trào.
"Tang Bưu đại vương! Meo yêu một con tam thể đực thì phải làm sao?"
"Chuột trong hoàng cung ngon lắm, giòn giòn, khi nào đại vương mang cho meo một ít?"
"Đại vương đại vương, trên trời khi nào thì đổ mưa cá nhỏ?"
"Đại vương ngươi thật lợi hại, lại có hai con người tranh nhau làm nô lệ cho ngươi!"
Ta một tay gạt phắt bọn họ ra, toàn là mấy con mèo vô dụng, ngoài tỏ vẻ đáng yêu ra chẳng biết cái gì.
Đúng thế, trong thế giới của mèo, không có Hoàng đế hay Yêu Vương nào cả. Chỉ có ta Tang Bưu đại vương, là vua của thế giới. Nhưng chỉ có bản thân ta biết ta mỏng manh thế nào, đến một con ch.ó cũng đá-nh không lại.
10
Ta l.i.ế.m lông xong cho từng con một, lưỡi cũng sắp hỏng luôn rồi.
Tên tiểu đệ dưới tay ta, một con mèo mướp bị hỏng một bên mắt nịnh hót sán lại gần.
"Đại vương, không phải ngài vẫn luôn coi thường những con mèo đực chỉ biết lộn mèo sao, lần này ta tìm cho ngài một con mèo đực cực kỳ uy vũ, hắn còn biết bay nữa! Ngài qua xem thử đi!"
Mèo gì mà biết bay, không lẽ là bị cú mèo lừa rồi chứ?
Ta đi theo mèo mướp tới nhà nàng ấy, vừa vào cửa đã bị làm cho giật mình vì quá đẹp trai.
Người thanh niên dung mạo tuyệt mỹ, lông mày xếch về phía thái dương, đuôi mắt hơi nhếch, cười như không cười nhìn về phía ta.
Ta không nhịn được đặt tay lên l.ồ.ng n.g.ự.c rộng lớn của hắn, tiếc là móng meo quá nhỏ rồi, thứ không nắm giữ được quá nhiều.
Ta nhẹ hắng giọng một tiếng, nghiêm túc khen ngợi: "Mèo mướp, lần này ngươi làm không tồi, đại vương ta rất hài lòng. Con meo này rất tốt, thiến trứng đưa vào hậu cung..."
Lời còn chưa nói xong, người thanh niên một tay nhấc gáy ta lên, dọa ta bốn chân đập lung tung: "Láo xược! Lại dám đối xử với Tang Bưu đại vương như thế!"
Lại nghe hắn sâu kín thở dài một tiếng.
"Tiểu Quất."
Hả? Hả hả hả hả hả?
Mèo mướp nhìn ta, lại nhìn Quân Châu, nghi hoặc hỏi: "Tang Bưu đại vương, tại sao hắn gọi ngài là Tiểu Quất thế?"
Vài phút sau, ta biến thành hình người, túm lấy tay áo, chột dạ ngồi bên cạnh hắn, không dám ngẩng đầu.
Quân Châu hít sâu một hơi: "Muội có biết bọn ta tìm muội bao lâu rồi không?"
"Chuyện năm đó đôi bên đều có cái khó riêng, ta có thể giải thích..."
Ta rấn rấn nước mắt: "Thực ra, ta là lén lút ra ngoài đi làm sau lưng các huynh đấy, đây là tiền lương mười năm qua ta kiếm được nhờ cho người ta vuốt ve. Các huynh chỉ nhìn thấy sự dứt khoát của ta, chứ không nhìn thấy đôi mắt ửng đỏ của ta."
Nói rồi, ta từ trên người leng keng keng lắc ra cái bát vàng, vòng cổ bảo ngọc và khóa vàng mà Hoàng đế đá-nh cho ta, tiếc nuối đẩy cho Quân Châu. Hắn vẫn lạnh lùng nhìn ta.
Ta c.ắ.n răng nhẫn đau xòe tay ra: "Huynh còn muốn thế nào nữa? Ta chỉ là một con meo meo, ta có lỗi gì chứ? Cùng lắm thì, ta cho huynh sờ đệm thịt của ta."
Ta tưởng giống như trước đây, nũng nịu vài câu là xong chuyện. Không ngờ Quân Châu lại thật sự nắm lấy tay ta, c.ắ.n mạnh một cái lên xương cổ tay ta, c.ắ.n đến mức nước mắt ta sắp trào ra ngoài.
Hổ ăn thịt mèo con rồi! Còn có thiên lý nữa không hả!
Ta nghe thấy hắn sâu kín nói: "Tiểu Quất, bây giờ ta cuối cùng cũng hiểu ra một điều, ngôn ngữ loài hoa của mèo hoang chính là chậm tay thì mất, cho nên từ nay về sau, muội đừng mong rời khỏi bên cạnh ta nửa bước."
Quá bám mèo như thế, ta sẽ không nhịn được mà nhét hắn vào góc tường dính chuột mất.
11
Quân Châu nói được làm được, ta đi đâu hắn liền theo đó, làm cho đám tiểu đệ dưới tay ta cứ hỏi dồn ta hắn là ai.
Ta nói: "Đây là hổ, tọa kỵ mới của ta."
"Hổ là cái gì?"
