Mẹ Kế Bản Lĩnh Giỏi Dỗ Chồng Dạy Con Thập Niên 60 - Chương 1090
Cập nhật lúc: 13/01/2026 08:18
"Vâng ạ, chính là sợ mẹ ăn nhiều khó tiêu nên con cố ý chỉ mang ba cái thôi." Vương Mạn Vân biết sức ăn của Lão thái thái, cũng tin tưởng tay nghề của mình nên không mang nhiều.
Thấy Vương Mạn Vân nói thẳng thừng, Lão thái thái đành thở dài, lau tay xong thuận thế ấn trán cô một cái, bất đắc dĩ nói: "Con quản mẹ còn nghiêm hơn cả cậu cảnh vệ nhà mẹ nữa."
"Nếu mẹ thích ăn, mai con lại mang sang cho mẹ."
Vương Mạn Vân đỡ Lão thái thái dậy.
Có những chuyện không tiện nói ở ngoài sân, tuy nhìn không có ai nhưng cũng sợ tai vách mạch rừng.
Cảnh vệ viên đi cùng ngạc nhiên.
Giờ còn sớm, trời không nóng cũng không lạnh, người già phơi nắng thêm chút nữa rất tốt, sao lại dìu vào nhà rồi?
Tuy ngạc nhiên nhưng anh ta cũng không nói gì. Cảnh vệ viên này đã theo Lão thái thái 5 năm, nếu ở đời sau thì tương đương với nhân viên an ninh đặc biệt, có quyền hạn rất cao.
Trong phòng khách nhà họ Chu, sau khi đỡ Lão thái thái ngồi xuống, thấy cảnh vệ viên định đi rót nước, Vương Mạn Vân ngăn lại: "Tiểu Ngô, không cần rót nước đâu. Chúng tôi có chút chuyện muốn nói với mẹ, cậu ở lại cùng nghe nhé."
"Vâng."
Cảnh vệ viên lập tức biết chuyện liên quan đến cơ mật, không dám lơ là, đứng nghiêm sau lưng Lão thái thái.
Chu Anh Hoa cũng lấy giấy b.út ra chuẩn bị ghi chép. Mọi thứ đã sẵn sàng.
Mấy người có mặt đều hơi căng thẳng, vì không ai biết Vương Mạn Vân sẽ hỏi gì và Lão thái thái sẽ trả lời thế nào.
Riêng Vương Mạn Vân lại chẳng hề lo lắng, trên mặt nở nụ cười ôn hòa: "Mẹ, mẹ kể cho con nghe về cuộc đời mẹ từ nhỏ đến lớn, rồi đến khi tham gia công tác đi ạ."
Vì không biết bắt đầu từ đâu, cô quyết định dùng phương pháp "mò kim đáy bể".
Chuyện về danh sách này, ngay cả bản thân Lưu Mai cũng không hay biết. Vương Mạn Vân dù có muốn lấy được danh sách thì cũng không biết bắt đầu từ đâu, chi bằng trước hết tìm hiểu đại khái về cuộc đời quá khứ của Lưu Mai. Có lẽ có thể từ đó nhìn ra manh mối về danh sách.
Đêm qua, lão thái thái cũng ngủ không ngon. Bà tự mình hồi tưởng và chải chuốt lại cuộc đời mình. Bà cũng có cùng suy nghĩ với Vương Mạn Vân, muốn xem từ quá khứ có thể tìm ra manh mối nào về danh sách hay không. Nhưng mặc kệ hồi tưởng thế nào, bà đều không tìm thấy.
Lúc này nghe Vương Mạn Vân nhắc tới, bà nở nụ cười, nói: “Vừa khéo, đêm qua mẹ cũng hồi tưởng lại hơn nửa đời người của mình. Mẹ tự mình nghĩ mãi không ra nguyên cớ, Tiểu Ngũ giúp mẹ xem thử, có phải có chỗ nào bỏ sót hay không.”
Lời này nói cực kỳ có trình độ, không chỉ không đặt bản thân vào vị trí bị thẩm vấn, mà còn không gây áp lực cho Vương Mạn Vân.
Vương Mạn Vân vô cùng cảm động. Nàng biết lão thái thái đang giúp mình, để mình không bị áp lực, cũng không cần cố kỵ có gì không dám hỏi. Có tiền đề hữu hảo này, lão thái thái liền bắt đầu kể lại.
Theo dòng ký ức xa xăm ùa về, cuộc đời rộng lớn và mạnh mẽ của lão thái thái từ từ hiện ra qua những lời kể ngắn gọn. Phần lớn bà đều giới thiệu đơn giản, chỉ khi Vương Mạn Vân yêu cầu, hoặc cảm thấy khả nghi thì mới xen vào hỏi mấy vấn đề. Lão thái thái đều nghiêm túc trả lời.
Việc kể lại như vậy rất tốn tinh lực, lão thái thái chỉ nói được một giờ, cảnh vệ viên liền kêu dừng.
“Mẹ, mẹ vất vả rồi, mẹ nghỉ ngơi trước đi, chiều chúng con lại đến.”
Vương Mạn Vân lật xem những ghi chép mà Chu Anh Hoa đã ghi lại, một hồi lâu mới giải thích tình hình với lão thái thái.
“Ừ.”
Lão thái thái tuy thân thể tĩnh dưỡng không tệ, nhưng một giờ hồi ức kể lại vẫn làm bà có chút kiệt sức, không màng nói thêm lời khách sáo, chỉ đơn giản gật đầu đáp ứng.
“Việc này đặc biệt quan trọng, liên lụy cũng nhiều. Mẹ, mẹ đừng trách Chính Nghị không đau lòng mẹ nhé.” Vương Mạn Vân ngồi xổm xuống, gục đầu lên đùi lão thái thái, nghiêm túc giải thích, trong lòng cũng xót xa cho bà.
“Mẹ hiểu, mẹ không sao.”
Lão thái thái từ ái xoa đầu Vương Mạn Vân, nghĩ nghĩ rồi nói: “Các con có thể xin Quân khu Tô điều hồ sơ của mẹ ra xem xét. Mẹ lớn tuổi rồi, trí nhớ không còn tốt như xưa, rất có khả năng sẽ quên đi một ít việc, không thể làm chậm trễ các con.”
“Mẹ.”
