Mẹ Kế Bản Lĩnh Giỏi Dỗ Chồng Dạy Con Thập Niên 60 - Chương 1296
Cập nhật lúc: 13/01/2026 16:15
"Nói láo! Đừng tưởng mặc bộ đồ giả nhân giả nghĩa này là tôi tin các người. Nếu là bộ đội thật, sao có thể trơ mắt nhìn tôi bị t.r.a t.ấ.n chứ?" Chu Anh Thịnh cuối cùng cũng dừng tay. Cậu ném thanh sắt trở lại chậu than.
Mấy tên bị thương nhìn động tác của Chu Anh Thịnh mà đồng loạt rùng mình. Chúng linh cảm nếu câu trả lời không làm cậu bé hài lòng, cậu sẽ lại dùng thanh sắt kia "xử lý" chúng tiếp.
Nhóm Miêu Chính Dương muốn bỏ chạy hơn bao giờ hết. Nhưng đòn tấn công của hai đứa trẻ rất hiểm, phần lớn nhắm vào chân, khiến việc đi lại của chúng giờ đây trở nên khó khăn. Muốn chạy nhanh cũng không được.
Miêu Chính Dương có lý do để nghi ngờ cậu bé đã sớm đoán ra thân phận thực sự của chúng, cũng biết mục đích chúng đến đây. Hắn rất muốn dừng lại, nhưng chủ quản chưa ra lệnh thì chúng buộc phải tiếp tục diễn.
Sắc mặt Miêu Chính Dương vô cùng khó coi, hắn đáp lời Chu Anh Thịnh: "Căn cứ đông người, chúng tôi chỉ có vài người đuổi tới, không thể cứu cậu mà không kinh động đến bọn chúng. Đành phải chờ đến tối tìm cơ hội, ai ngờ các cậu lại đ.á.n.h lén chúng tôi."
"Chu Anh Thịnh, đừng hỏi nữa, chúng ta phải đi ngay thôi. Nếu kẻ địch đuổi tới thì không ai thoát được đâu." Một tên thuộc hạ thấy mùi khét trên người quá nồng, quệt một cái thấy tay đen sì, không dám chần chừ thêm nữa, bèn xen vào. Hắn linh cảm nếu không lừa được hai đứa trẻ này đi ngay thì chắc chắn sẽ còn bị thương tiếp, hắn sợ rồi.
"Các người thuộc đơn vị nào? Phiên hiệu là gì?" Chu Anh Thịnh lạnh lùng tra hỏi.
Điểm này thì nhóm Ngụy Viễn đã chuẩn bị từ trước. Miêu Chính Dương vội vàng trả lời: "Chúng tôi thuộc đơn vị bảo vệ thủ đô XXX, tôi tên là Miêu Chính Dương, họ là..."
Cả phiên hiệu đơn vị lẫn tên tuổi đều là thật. Nghĩa là thân phận khác của chúng đúng là quân nhân, chỉ không biết là lính chiến đấu hay hậu cần.
"Tôi không tin các người. Tôi nghĩ nếu có người đến cứu chúng tôi thật, chắc chắn là ba tôi." Chu Anh Thịnh vừa nói vừa quan sát biểu cảm của mấy tên kia. Thấy Miêu Chính Dương định nói gì đó, cậu bồi thêm: "Kể cả ba tôi bận quá thì ít nhất cũng là anh trai tôi đến. Mấy người này tôi chẳng quen ai cả, không tin."
"Đội trưởng, nó không tin thì thôi, chúng ta mau rút thôi. Động tĩnh vừa rồi chắc chắn đã làm kinh động kẻ địch rồi." Lại một tên thuộc hạ không chịu nổi nữa lên tiếng. Hắn cảm giác ruột mình đang lòi ra theo cái lỗ thủng do thanh sắt chọc, đau muốn c.h.ế.t, hắn muốn đi bác sĩ ngay.
"Tiểu Thịnh, nếu cậu không tin chúng tôi thì chúng tôi cũng hết cách. Giờ chúng tôi đều bị thương, không thể cõng các cậu đi được nữa, chúng tôi đi trước đây." Miêu Chính Dương thực sự không diễn nổi nữa, quyết định rút lui. Mấy tên dìu nhau, khó nhọc đứng dậy.
"Rầm!"
Cánh cửa sắt dày nặng bị Sách Sách đạp mạnh đóng lại. Tuy không đóng c.h.ặ.t, nhưng hành động này thể hiện rõ thái độ của hai đứa trẻ. Nghĩa là những lời dối trá của nhóm Miêu Chính Dương không lừa được chúng.
"Chu Anh Thịnh, cậu làm gì thế?" Miêu Chính Dương trừng mắt nhìn Chu Anh Thịnh, ra vẻ cứng rắn nhưng trong lòng đã hoảng.
Mấy tên thuộc hạ khác lén rút v.ũ k.h.í. Chúng không mang s.ú.n.g mà chỉ có d.a.o găm. Lúc này, con d.a.o trong tay chúng hơi run rẩy.
"Đọc điều lệnh quân đội thứ 100xx."
Chu Anh Thịnh ngồi lên chiếc ghế bành mà Sách Sách vừa kịp đẩy tới. Chiếc ghế này chính là ghế gã chủ quản ngồi khi t.r.a t.ấ.n Chu Anh Thịnh, lót đệm bông dày, rất thích hợp cho người bị thương như cậu. Do ghế to nên Chu Anh Thịnh ngồi lọt thỏm trong đó, trông thật nhỏ bé.
Nhưng chính câu hỏi của đứa trẻ nhỏ bé ấy đã khiến nhóm Miêu Chính Dương biến sắc hoàn toàn. Chúng biết mình đã bị lộ tẩy. Là quân nhân, dù c.h.ế.t cũng không bao giờ nói ra câu nói mà Chu Anh Thịnh vừa nhắc tới. Vậy là hai bên chính thức trở thành kẻ thù.
"Mày muốn thế nào?" Miêu Chính Dương xé bỏ lớp ngụy trang. Nhiệm vụ thất bại, không cần diễn nữa.
"Tôi muốn thế nào à?"
Chu Anh Thịnh cười lạnh, nhận lấy thanh sắt Sách Sách đưa. Thanh sắt này vừa được nung đỏ rực, tỏa ra hơi nóng hừng hực. Ngay cả hai đứa trẻ cầm cũng phải quấn khăn ướt thật dày ở chuôi, nếu không sẽ bị bỏng tay, thậm chí cháy cả khăn.
