Mẹ Kế Bản Lĩnh Giỏi Dỗ Chồng Dạy Con Thập Niên 60 - Chương 130
Cập nhật lúc: 08/01/2026 15:53
Nhưng vừa ăn được vài miếng, Lý Ái Quốc mắt nhắm mắt mở từ trong phòng đi ra, lầm bầm: “Bố, mẹ, sao giờ bố mẹ mới về? Con còn chưa được ăn miếng thịt nào đây này.”
Tục ngữ nói trẻ đang lớn ăn bao nhiêu cũng không biết no.
Lý Ái Quốc tự giác vào bếp lấy bát đũa ra ăn cùng, khiến bà Lý vừa ghen tị vừa bất lực.
Bà ta là người nấu nướng vất vả cả buổi mà đến giờ vẫn chưa được miếng thịt nào vào bụng, cùng lắm là lúc nếm thử thì vớt được miếng măng. Nói thật, bà ta cũng muốn được ăn một bữa cho thỏa thuê.
Nhưng cả Triệu Kiến Nghiệp lẫn Lý Tâm Ái chẳng ai mời bà ta một tiếng.
Bà Lý đành dặn dò vài câu kiểu "ăn xong không cần rửa bát đâu" rồi hậm hực về phòng.
Ông chồng bà ta lúc này đột nhiên trở mình, lẩm bẩm: “Mai hỏi con bé xem nhà họ Triệu có chuyện gì không. Chứ con rể chưa bao giờ ngủ lại nhà mình, sao tự dưng lại ngủ lại hai đêm liền thế này? Chuyện này có vẻ lạ.”
“Biết rồi.”
Bà Lý cũng đang nghi ngờ đây.
Ngoài phòng khách, gia đình ba người Triệu Kiến Nghiệp ăn uống no nê thỏa mãn, nhưng lại làm khổ mấy phòng xung quanh.
Món măng hầm thịt vốn dĩ đã thơm, bữa tối hôm nay Triệu Kiến Nghiệp không có nhà, người nhà họ Lý trừ Lý Ái Quốc ra chẳng ai được miếng nào. Mọi người trong lòng đã oán thán từ sớm, nhưng nhớ lời bà Lý dặn nên không ai dám ho he gì.
Khó khăn lắm mới ngủ được, giờ lại bị cái mùi thơm "thất đức" này đ.á.n.h thức giữa đêm hôm khuya khoắt, ai mà chịu nổi!
Cả nhà họ Lý nằm trên giường nghiến răng nghiến lợi, thầm c.h.ử.i rủa.
Nhưng cũng chẳng làm gì được.
Sáng sớm hôm sau, Triệu Kiến Nghiệp lái xe đưa Lý Ái Quốc đi học ở trường con em quân khu, rồi đến đơn vị bàn giao công việc, chỉ để lại Lý Tâm Ái ở nhà mẹ đẻ.
Bà Lý nhịn cả đêm, cuối cùng cũng chờ được cơ hội, vội vàng lẻn vào phòng con gái.
“Tiểu Ái, con với Kiến Nghiệp làm sao thế? Sao mặt mũi nó sưng vù lên vậy? Con đ.á.n.h nó à?” Một dấu tay in hằn, một bên má sưng vù, bà Lý không thể không nghi ngờ vợ chồng con gái đ.á.n.h nhau.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì không đúng lắm.
Con rể mà đ.á.n.h nhau với con gái thì đời nào lại theo con gái về nhà mẹ đẻ ở.
“Mẹ, mẹ đừng động vào con.”
Lý Tâm Ái đang bực mình, nghe tiếng mẹ, không chỉ lời nói mà thái độ cũng gắt gỏng.
“Cái con này, mẹ chỉ muốn tốt cho con thôi. Nhà con rể tốt như thế, con đừng có mà làm mình làm mẩy. Nhỡ Kiến Nghiệp nó bỏ con thì có mà khóc tiếng Mán.” Bà Lý dí ngón tay vào trán con gái.
Con mình đẻ ra mình hiểu nhất, Lý Tâm Ái chỉ giả vờ hiền thục trước mặt người ngoài thôi, chứ ở nhà thì tính khí thất thường lắm.
“Đến lượt anh ta bỏ con á? Hừ, là con bỏ anh ta mới đúng!” Lý Tâm Ái bị mẹ nói trúng tim đen, hất tay bà ra.
“Sao thế?”
Bà Lý lập tức nhận ra có chuyện, mặt nghiêm lại.
“Được rồi, mẹ muốn nghe thì con nói cho mẹ nghe. Triệu Kiến Nghiệp sắp bị điều đi công tác ở miền Tây rồi.” Lý Tâm Ái vẫn còn chút sĩ diện, không kể chuyện cả nhà bị đuổi khỏi nhà họ Triệu, cũng không nói chuyện mình làm mẹ chồng tức đến nhập viện.
“Miền Tây á!”
Bà Lý kinh ngạc.
Sự nghèo nàn và nguy hiểm của miền Tây thì ai cũng biết, ngay cả thanh niên trí thức đi về nông thôn cũng chẳng ai muốn đến đó. Mỗi đợt có chỉ tiêu đi miền Tây đều là bắt buộc phân công.
“Con không muốn đi.”
Lý Tâm Ái đã nói ra thì cũng bày tỏ luôn thái độ của mình.
“Thì không đi. Ái Quốc phải đi học, con là mẹ ở lại Thượng Hải chăm sóc nó là hợp tình hợp lý mà.” Bà Lý đầu óc cũng nhanh nhạy phết.
“Nhưng Triệu Kiến Nghiệp muốn con đi cùng anh ta. Chỉ còn ba ngày nữa là anh ta phải đi rồi, công việc của con cũng sắp bị điều chuyển. Nếu bị điều đi thật thì con hết đường ở lại Thượng Hải.”
Lý Tâm Ái càng nói càng bực, chỉ muốn hét lên cho hả giận, trong lòng đầy không cam tâm.
“Không lôi chuyện tương lai của Ái Quốc ra nói được à?” Bà Lý ngạc nhiên.
Lý Tâm Ái đáp: “Ái Quốc ở lại đây.”
“Chậc, thằng Kiến Nghiệp bình thường nhìn thương thằng bé lắm mà, sao đến lúc quan trọng lại chẳng được tích sự gì thế này? Hay là nó chỉ làm màu cho con xem thôi?” Bà Lý chê bai con rể vô dụng.
Uổng công bà ta dạy dỗ con gái bao nhiêu chiêu trò, thế mà chút việc cỏn con này cũng không lo xong.
